Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Trình Bá Vương - Chương 6: Chapter 6: Gió Lạnh Từ Thung Lũng

# Trần Phong dẫn đầu, bước qua những tán cây rậm rạp trong Hắc Phong Lâm.

Lâm Thanh Tuyết đi bên phải, trường kiếm đeo sau lưng, ánh mắt cảnh giác.

Tiểu Nhi theo sau, tay ôm bọc thịt nướng, bước chân nhỏ nhẹ nhưng vững vàng.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu những vệt sáng loang lổ trên mặt đất.

Hắn hít sâu, cảm nhận linh khí trong rừng vẫn dồi dào như trước.

"Đinh! Linh khí hấp thụ tăng 5%. Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Tiểu thành (80/500)," hệ thống thông báo.

Hắn gật đầu, tự nhủ: "Tốt. Cứ đà này, ta sẽ sớm đột phá cảnh giới."

Lâm Thanh Tuyết liếc hắn: "Ngươi tu luyện công pháp hệ hỏa, đúng không?"

Hắn đáp: "Ừ. Liệt Hỏa Quyền. Còn yếu, nhưng đang mạnh lên từng ngày."

Nàng gật nhẹ: "Hệ hỏa hiếm ở Hắc Phong Lâm. Nếu luyện tốt, sẽ rất lợi hại."

Hắn cười: "Ta biết. Và ta sẽ làm được."

Tiểu Nhi chen vào: "Đại ca giỏi lắm! Đánh cả gấu lẫn bò luôn!"

Lâm Thanh Tuyết nhếch môi, hiếm hoi lộ chút ý cười: "Đúng là gan lớn."

---

Họ đi thêm một đoạn, không khí dần lạnh hơn, gió thổi qua mang theo hơi ẩm.

Trần Phong dừng lại, nhíu mày: "Sao tự nhiên lạnh thế này?"

Lâm Thanh Tuyết nhìn quanh, giọng trầm xuống: "Chúng ta đang tới gần Hắc Phong Thung."

Hắn hỏi: "Hắc Phong Thung là gì?"

Nàng đáp: "Một thung lũng sâu trong rừng, đầy sương mù và yêu thú mạnh."

"Nơi đó có linh thảo quý, nhưng cũng nguy hiểm hơn nhiều."

Trần Phong gật đầu: "Nghe hấp dẫn đấy. Đi xem thử không?"

Lâm Thanh Tuyết nhíu mày: "Ngươi mới Luyện Khí tầng một, vào đó là tự tìm chết."

Hắn cười nhạt: "Chết thì đã chết một lần rồi. Giờ ta không sợ nữa."

Tiểu Nhi lo lắng: "Đại ca, nguy hiểm thật không?"

Hắn xoa đầu cô bé: "Yên tâm. Có đại ca đây, mày không sao đâu."

Lâm Thanh Tuyết thở dài: "Tùy ngươi. Nhưng đừng trách ta không cảnh báo."

Họ tiếp tục đi, hướng về phía thung lũng, không khí càng lúc càng lạnh.

---

Khi đến gần Hắc Phong Thung, sương mù dày đặc bao phủ, tầm nhìn chỉ còn vài mét.

Trần Phong cảm nhận linh khí trong sương mạnh hơn hẳn, nhưng cũng mang theo sát khí.

Hắn thì thầm: "Nơi này không đơn giản. Cẩn thận đấy."

Lâm Thanh Tuyết gật đầu, tay nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng ứng biến.

Tiểu Nhi nép sát hắn, giọng run run: "Đại ca, em thấy lạnh quá."

Hắn lấy tấm da Hắc Lang trong bọc, khoác lên người cô bé: "Ấm hơn chưa?"

Cô bé gật đầu, mỉm cười: "Dạ, cảm ơn đại ca!"

Đột nhiên, một tiếng rít sắc lạnh vang lên từ trong sương.

Trần Phong giật mình, quay lại: "Cái gì thế?"

Lâm Thanh Tuyết rút kiếm: "Là yêu thú. Chuẩn bị đi!"

---

Từ sương mù, một con rắn khổng lồ trườn ra, thân dài hơn mười mét, vảy xanh lấp lánh.

Đó là Thanh Phong Xà – yêu thú Luyện Khí tầng năm, nhanh nhẹn và độc tính mạnh.

Nó rít lên, đôi mắt vàng nhìn chằm chằm ba người, lưỡi thè ra đầy đe dọa.

Trần Phong nhíu mày: "Con rắn này mạnh hơn Thiết Giáp Ngưu nhiều."

Hệ thống vang lên, nhưng lần này không phải giọng máy móc vô hồn:

"Yo yo, chủ nhân! Con rắn này ngon đấy, đánh nó đi!"

Trần Phong ngạc nhiên: "Ai nói thế? Hệ thống mày đổi giọng à?"

Một giọng nói lanh lảnh, nghịch ngợm đáp: "Ta là Bá Thiên, khí linh của Hệ Thống Bá Vương đây!"

"Từ giờ ta sẽ hỗ trợ ngươi, thêm chút vui vẻ cho hành trình, he he!"

Hắn trợn mắt: "Khí linh? Sao giờ mày mới xuất hiện?"

Bá Thiên cười: "Tại ngươi yếu quá, giờ mới đủ sức kích hoạt ta thôi!"

"Đinh! Nhiệm vụ mới: Đánh bại Thanh Phong Xà."

"Phần thưởng: 1.500 điểm Bá Vương, Xà Độc Tinh (vật phẩm luyện đan)."

"Thất bại: Bị Thanh Phong Xà đuổi chạy 20 dặm, mất 800 điểm Bá Vương."

Trần Phong nghiến răng: "Được thôi. Nhưng đừng troll tao nữa đấy!"

Bá Thiên cười khì: "Yên tâm, lần này ta nghiêm túc. Đánh đi nào!"

---

Thanh Phong Xà lao tới, tốc độ nhanh như gió, nhắm vào Lâm Thanh Tuyết trước.

Nàng vung kiếm chém, kiếm quang lóe lên, nhưng chỉ để lại một vết xước trên vảy.

Nó quay lại, phun một luồng khói độc màu xanh về phía nàng.

Lâm Thanh Tuyết lùi nhanh, hét: "Cẩn thận, độc của nó rất mạnh!"

Trần Phong đẩy Tiểu Nhi ra sau: "Trốn đi, đừng để khói chạm vào!"

Hắn lao tới, tung cú đấm Liệt Hỏa Quyền vào đầu con rắn.

"Rầm!" – lửa bùng lên, nhưng Thanh Phong Xà chỉ lắc đầu, không hề hấn gì.

Hắn nhíu mày: "Vảy cứng quá. Đánh kiểu này không ăn thua."

Con rắn rít lên, đuôi quật mạnh, nhắm vào chân hắn.

Hắn nhảy lên tránh, nhưng luồng gió từ cú quật đẩy hắn ngã xuống đất.

Lâm Thanh Tuyết lao tới, chém liên tiếp vào thân nó, để lại vài vết nông.

Thanh Phong Xà giận dữ, phun khói độc dày đặc hơn, bao phủ cả khu vực.

Trần Phong ho sặc sụa, cảm giác cơ thể tê dần: "Chết tiệt, trúng độc rồi!"

---

Bá Thiên hét lên: "Chủ nhân, đừng hít nữa! Dùng lửa đốt khói đi!"

Trần Phong nghiến răng, tập trung linh khí vào nắm đ*Tiểu Nhi chạy tới, đỡ hắn đứng dậy: "Đại ca, ngài không sao chứ?"

Hắn gật đầu: "Không sao. Chỉ mệt chút thôi."

Hắn đứng dậy, dùng tay trái chặn hàm nó, tay phải đấm liên tiếp vào đầu.

"Rầm! Rầm! Rầm!" – ba cú đấm trúng đích, lửa bùng lên, nhưng con rắn chỉ rú nhẹ.

Nó hất mạnh, đẩy Trần Phong bay ra, đập vào vách hang, máu rỉ ra từ khóe miệng.

Tiểu Nhi hét lên: "Đại ca!"

Hắn chống tay đứng dậy, thở hổn hển: "Chưa chết được đâu."

Hắn kiểm tra giao diện: "Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Tiểu thành (90/500)."

"Chỉ còn chút nữa là đột phá. Phải tìm cách hạ nó," hắn lẩm bẩm.

Lâm Thanh Tuyết hét: "Nhắm vào mắt nó! Đó là điểm yếu!"

Trần Phong gật đầu, lao tới, nhắm cú đấm vào mắt trái của Thanh Phong Xà.

"Rầm!" – lửa bùng lên, trúng đích, con rắn rú lên thảm thiết, lùi lại.

Hắn thừa thế xông lên, đấm thêm vào mắt phải, khiến nó mù hẳn.

Thanh Phong Xà hoảng loạn, quẫy mạnh, nhưng không còn chính xác.

Lâm Thanh Tuyết chém một nhát cuối vào cổ, cắt đứt đầu nó hoàn toàn.

"Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành: Đánh bại Thanh Phong Xà."

"Phần thưởng: 1.500 điểm Bá Vương, Xà Độc Tinh."

Trần Phong thở dốc, ngồi phịch xuống đất: "Xong rồi.

Mệt chết mất."

---

Hắn kiểm tra phần thưởng: "Xà Độc Tinh – vật phẩm luyện đan, tăng kháng độc 30% trong ba tháng."

Hắn cất vào bọc, nhìn Lâm Thanh Tuyết: "Cảm ơn. Lần này lại nhờ cô."

Nàng lau kiếm, đáp: "Ngươi không tệ. Nhưng cần mạnh hơn nữa."

Tiểu Nhi chạy tới, ôm chầm hắn: "Đại ca giỏi lắm!"

Hắn cười, xoa đầu cô bé: "Ừ, đại ca không sao."

Bá Thiên chen vào: "Chủ nhân đỉnh thật! Đánh hay lắm, ta tự hào ghê!"

Trần Phong lườm trong đầu: "Mày đừng troll nữa là ta vui rồi."

Bá Thiên cười khì: "Hì hì, lần sau nhẹ tay thôi, được chưa?"

---

Họ nghỉ ngơi bên xác Thanh Phong Xà, lột da và lấy thịt để dự trữ.

Trần Phong ngồi tu luyện, tận dụng linh khí trong thung lũng.

"Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Tiểu thành (120/500)," hệ thống thông báo.

Hắn mở mắt, cảm giác cơ thể mạnh hơn rõ rệt.

Lâm Thanh Tuyết nhìn quanh: "Hắc Phong Thung còn nhiều yêu thú mạnh hơn. Phải cẩn thận."

Hắn gật đầu: "Ừ. Nhưng ta không ngại. Càng mạnh, ta càng thích."

Tiểu Nhi hỏi: "Đại ca, chúng ta đi đâu tiếp theo?"

Hắn đứng dậy, nhìn vào sương mù: "Sâu hơn nữa. Ta muốn xem cái thung lũng này có gì."

Lâm Thanh Tuyết gật nhẹ: "Được. Nhưng đừng để ta phải cứu ngươi lần nữa."

Hắn cười lớn: "Yên tâm. Lần sau ta sẽ là người cứu cô."

---

Họ tiếp tục hành trình, bóng ba người dần khuất trong sương mù.

Bá Thiên thì thầm: "Chủ nhân, ta thấy cái thung lũng này có bí mật lớn đấy."

Trần Phong đáp trong đầu: "Bí mật gì?"

Bá Thiên cười: "Từ từ khám phá đi. Ta không spoil đâu, vui hơn nhiều!"

Hắn lẩm bẩm: "Mày mà không troll là tao mừng rồi."

Hành trình của Trần Phong, với đồng đội và khí linh nghịch ngợm, vẫn còn dài phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free