Hành Trình Bá Vương - Chương 1: Chapter 1: Mưa Rơi, Đời Đổi
# Trần Phong đạp xe máy xuyên qua màn mưa dày đặc ở Sài Gòn.
Nước ngập lênh láng, từng giọt lạnh buốt tạt vào mặt hắn không ngừng.
Hắn, một gã shipper 28 tuổi, chẳng có gì ngoài chiếc xe cũ kỹ và balo nặng trĩu.
Đêm nay, đơn hàng cuối cùng phải giao, dù đôi tay đã mỏi nhừ sau cả ngày dài.
"Nhanh lên chút đi anh, mưa thế này ai đợi nổi!" – giọng cô gái qua điện thoại chói tai.
Trần Phong nghiến răng, tăng tốc, đèn xe mờ ảo trong màn nước trắng xóa.
Hắn không thấy chiếc xe tải lao tới từ ngã rẽ bên phải.
Chỉ nghe một tiếng "rầm" kinh thiên, ánh sáng trắng lóa mắt.
Cơ thể hắn bay lên, máu hòa vào nước mưa, loang đỏ trên mặt đường.
"Chết thế này… cũng chẳng tiếc gì," hắn nghĩ, ý thức dần tan biến.
Nhưng đó không phải là kết thúc.
---
Khi Trần Phong mở mắt, hắn không thấy bệnh viện hay ánh sáng thiên đường.
Trước mặt là trần nhà gỗ mục nát, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
Hắn cố ngồi dậy, nhưng cơ thể đau nhức như vừa bị đánh một trận thừa sống thiếu chết.
"Chết tiệt, mình còn sống sao nổi với kiểu đau này?" hắn lẩm bẩm, tay ôm ngực.
Đột nhiên, một loạt ký ức xa lạ tràn vào đầu hắn như sóng thần.
Hắn không còn là Trần Phong, gã shipper khốn khổ ở thế giới hiện đại.
Hắn giờ là Trần Thiên Phong, thiếu gia của Trần gia ở Huyền Vũ Đại Lục.
Nhưng "thiếu gia" chỉ là cái danh hão – cơ thể này là một phế vật không thể tu luyện.
Ký ức cho thấy hắn bị hôn thê Liễu Thanh Nhi phản bội, bị gia tộc khinh rẻ.
Và tệ hơn, hắn vừa bị đám người hầu đánh gần chết, rồi ném vào chuồng heo.
"Xuyên không kiểu gì mà thảm thế này?" Trần Phong cười nhạt, giọng đầy châm biếm.
Hắn nhìn quanh – chuồng heo tối om, nước mưa rỉ qua kẽ gỗ, lũ heo kêu ầm ĩ.
Đúng lúc tuyệt vọng, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu:
"Đinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt Hệ Thống Bá Vương!"
"Đinh! Hệ thống đang quét cơ thể… Hoàn tất!"
"Tình trạng hiện tại: Thân thể suy nhược, linh căn bị phong ấn, tu vi bằng không."
"Nhiệm vụ khởi đầu: Thoát khỏi chuồng heo, rửa sạch nhục nhã."
"Phần thưởng: Phá Phong Đan, 100 điểm Bá Vương."
Trần Phong trợn mắt, suýt bật cười thành tiếng.
"Hệ thống? Bá Vương? Nghe cứ như truyện online tao đọc ngày xưa!"
Nhưng cơn đau trên người nhắc hắn rằng đây là sự thật.
Hắn nghiến răng, chống tay đứng lên, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm.
"Được thôi, nếu đã cho tao cơ hội sống lại, tao sẽ khiến cả thế giới này quỳ dưới chân."
---
Trần Phong quan sát chuồng heo, tìm cách thoát ra ngoài.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ, vài thanh ngang lung lay, nhưng khóa bằng dây xích sắt chắc chắn.
Hắn không đủ sức phá xích, cơ thể này yếu đến mức đứng còn run rẩy.
"Chết tiệt, làm sao thoát đây?" hắn lẩm bẩm, tay sờ lên dây xích lạnh ngắt.
Đột nhiên, tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên từ bên ngoài.
Một bóng người bé nhỏ xuất hiện dưới mưa, tay cầm ô rách, lặng lẽ tiến tới.
Đó là một cô bé khoảng mười ba tuổi, gầy gò, quần áo rách rưới.
Đôi mắt to tròn nhìn hắn qua kẽ gỗ, ánh lên vẻ lo lắng chân thành.
"Thiếu gia… ngài không sao chứ?" giọng cô bé run run, như sợ bị phát hiện.
Trần Phong lục lọi ký ức – cô bé là Tiểu Nhi, nha hoàn duy nhất từng tử tế với hắn.
Hắn gật đầu: "Ta ổn. Giúp ta ra khỏi đây."
Tiểu Nhi đặt ô xuống, chạy đến, tay nhỏ bé cố mở dây xích.
Nhưng xích quá chắc, cô bé đẩy mãi không bung, nước mắt lăn dài trên má.
"Thiếu gia, em… em không đủ sức," cô bé nghẹn ngào, giọng đầy bất lực.
Trần Phong thở dài, nhìn quanh, phát hiện một thanh gỗ sắc nhọn dưới đất.
Hắn nhặt lên, dùng nó cạy vào kẽ gỗ gần bản lề cửa.
"Đẩy cùng ta," hắn ra lệnh, giọng trầm nhưng đầy uy lực.
Tiểu Nhi gật đầu, cùng hắn dùng sức, thanh gỗ cắm sâu vào kẽ hở.
"Rắc!" – một tiếng vang lên, bản lề cửa lung lay, rồi đổ sập xuống.
Trần Phong bước ra, nước mưa tạt vào mặt, nhưng cảm giác tự do khiến hắn sảng khoái.
"Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành: Thoát khỏi chuồng heo."
"Phần thưởng: Phá Phong Đan, 100 điểm Bá Vương."
Một luồng sáng nhỏ hiện ra, viên đan dược màu xanh lơ lửng trước mặt.
Hắn chụp lấy, không do dự nuốt chửng, cảm giác nóng rực lan tỏa trong cơ thể.
Các vết thương lành lại, cơ bắp căng lên, một luồng năng lượng kỳ lạ xuất hiện.
"Đây là… linh căn được mở khóa?" hắn thì thầm, nắm tay siết chặt.
Tiểu Nhi ngơ ngác: "Thiếu gia, ngài vừa làm gì vậy?"
Hắn quay sang, nở nụ cười: "Từ giờ, gọi ta là đại ca."
---
Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ xa, kèm theo giọng nói khàn khàn.
"Thằng phế vật đâu rồi? Tao nghe tiếng động ở chuồng heo!"
Trần Phong nhíu mày, nhận ra giọng của Trần Hùng – quản gia đã đánh hắn.
Hắn kéo Tiểu Nhi núp sau bụi cây, quan sát kẻ thù đang tới gần.
Trần Hùng, một gã trung niên to béo, tay cầm gậy gỗ, mặt đỏ gay vì rượu.
Theo sau gã là hai tên người hầu, vẻ mặt hung tợn, rõ ràng muốn kiểm tra.
"Chắc nó chết rồi, đại ca. Mưa to thế này, phế vật đó sống sao nổi?" một tên cười khẩy.
Trần Hùng gầm lên: "Chưa thấy xác thì chưa chắc! Tìm đi!"
Trần Phong siết chặt nắm đấm, cơn giận bùng lên trong lồng ngực.
Hắn thì thầm với Tiểu Nhi: "Đợi đây. Ta sẽ giải quyết bọn chúng."
Tiểu Nhi hoảng hốt: "Đại ca, không được! Trần Hùng là Luyện Khí tầng ba!"
Hắn không đáp, bước ra khỏi bụi cây, đứng đối diện đám người.
Mưa vẫn rơi, nhưng giờ đây, nó như hòa cùng nhịp thở của hắn.
Trần Hùng nhìn thấy hắn, trợn mắt, rồi bật cười lớn.
"Thằng phế vật? Mày còn sống sao? Để tao tiễn mày lần nữa!"
Gã vung gậy lao tới, linh khí màu xám nhạt tụ quanh tay.
Trần Phong không né, cảm nhận Hỏa Linh Căn trong người rung động.
Hắn tung cú đấm, một luồng nhiệt nóng rực bùng lên từ nắm tay.
"Rầm!" – cú đấm va chạm với gậy gỗ, tiếng nổ nhỏ vang lên.
Gậy gãy đôi, Trần Hùng bay ngược ra sau, đập vào tường, máu phun đầy miệng.
Hai tên người hầu kinh hãi, đồng loạt lùi lại, không tin vào mắt mình.
"Đinh! Nhiệm vụ mới hoàn thành: Đánh bại kẻ thù đầu tiên."
"Phần thưởng: Công pháp Huyền cấp – Liệt Hỏa Quyền, 200 điểm Bá Vương."
Trần Phong đứng đó, nắm đấm bốc khói, ánh mắt lạnh như băng.
Hắn nhìn đám người run rẩy: "Ai muốn chết tiếp, bước lên đây."
Mưa vẫn rơi, nhưng giờ đây, nó là bản nhạc chiến thắng đầu tiên của hắn.
---
Trần Phong quay lại, kéo Tiểu Nhi ra khỏi bụi cây.
Cô bé nhìn hắn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa kính nể.
"Đại ca… ngài mạnh thật đấy," cô bé thì thầm.
Hắn cười nhạt: "Đây chỉ là bước đầu. Đi thôi, ta cần rời khỏi cái nơi khốn kiếp này."
Hắn nhìn về phía dãy nhà chính của Trần gia, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Trần gia, Liễu Thanh Nhi, và cả Huyền Vũ Đại Lục – tất cả sẽ phải trả giá.
Hành trình của một Bá Vương bắt đầu từ đây, dưới cơn mưa định mệnh.