Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 977: Tình mẫu tử cổ
Máu của hai cô gái trẻ không ngừng chảy vào hồ máu khiến hồ máu không ngừng gợn sóng. Nhưng chuyển động mà tôi nhìn thấy không phải là gợn sóng, mà là phía dưới đống máu đó xuất hiện một dòng chảy ngầm!
Dòng chảy ngầm này rất nhanh đã biến mất, nhưng cũng không thoát được tầm mắt của tôi. Mà trong mấy giây tôi chần chờ này, lại có một số dòng chảy ngầm xuất hiện dưới máu làm gián đoạn hướng chảy của dòng nước.
Sau đó, tôi lại nhìn thấy khá nhiều bong bóng nổi lên từ nước máu. Tiếp đó, có hai con rắn độc đỏ au bơi lên mặt nước. Hai con rắn này toàn thân đen kịt nhưng lại rất nhỏ, chỉ dài tầm hai mươi ba mươi cen-ti-mét. Một con trong đó lớn hơn chút, chắc là một cái một đực.
Chúng quấn quýt lấy nhau như rắn quấn tơ vậy. Cái gọi là rắn quấn tơ chính là muốn nói đến chuyện giao phối của rắn. Trong mắt người đời trước ở nông thôn thì rắn quấn tơ không phải là điềm lành gì.
Nếu như nhìn thấy rắn quấn tơ thì nhất định phải tránh bọn chúng, còn phải để lại một miếng vải đỏ. Nếu không thì khi quay về nhất định sẽ lâm bệnh nặng. Đương nhiên cách nói này chỉ là lời đồn mà thôi, thật giả không hay.
Nhưng tôi nghe sư phụ từng nói, người gặp phải rắn quấn tơ sẽ gặp xui xẻo.
Hai con rắn độc nhuốm máu đỏ tươi này quấn quýt lấy nhau, bơi theo hướng của hồ máu. Mà trong lúc chúng bơi, đằng sau chúng lại đột nhiên nổi lên hai cái bong bóng.
Ngay sau đó, tôi thấy hai con Lôi Công Trùng* nhuốm máu đỏ tươi xuất hiện trong làn nước máu, chúng tương đối lớn, cũng là một đực một cái, chúng chồng lên nhau, không ngừng lắc râu, một nhát cắn vào đuôi của rắn máu.
(*) Lôi Công Trùng: Là tên gọi của loài rết theo tiếng địa phương của khu vực Tây Nam Trung Quốc.
Lôi Công Trùng là loài kịch độc, rắn máu bị đau, quay mình quấn lấy hai con Lôi Công Trùng, cũng một phát cắn vào chân của chúng. Hai loài độc vật cắn nhau dữ dội, không ngừng lăn lộn trong làn nước máu, cảnh tượng vô cùng quyết liệt.
Nhưng Lôi Công Trùng kia là bên tấn công trước, hơn nữa rõ ràng là chúng to lớn hơn, rất nhanh đã cắn chết hai con rắn máu. Chắc là do đã tốn quá nhiều sức lực nên Lôi Công Trùng đã ăn luôn rắn máu.
Tôi nhìn mà rùng hết mình, chưa kịp phản ứng lại, chỉ thấy trong làn nước máu đó lại có chuyển động! Hoàn toàn không nhìn rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy trong làn nước máu xuất hiện một con Lại Ngật Bảo* màu đỏ sẫm.
(*) Lại Ngật Bảo: Là con cóc theo tiếng địa phương Tứ Xuyên Trung Quốc.
Con Lại Ngật Bảo này to gấp đôi những con cóc bình thường, trên lưng mọc nốt mụn thịt màu đỏ sẫm, nhìn trông rất đáng sợ. Chỉ thấy nó há miệng to ra, vậy mà lại một miếng nuốt luôn hai con Lôi Công Trùng.
Nuốt xong hai con Lôi Công Trùng, kích thước của Lại Ngật Bảo hiển nhiên đã lớn hơn trước. Những nốt mụn thịt trong suốt trên lưng lại càng trong suốt hơn như thấm máu, lớp vỏ xác màu máu trong suốt kia cũng tách ra theo.
Khi nhìn thấy cảnh tượng bất thường này, tôi thấy rất khó hiểu. Mới nhìn thì đây rất giống như thủ đoạn luyện cổ. Nhưng nghĩ kỹ lại thấy không phải, luyện cổ thông thường, chỉ là cho độc vật vào một đồ đựng chung, để chúng giết nhau, con sống sót sẽ là cổ vật.
Nhưng theo như tôi biết, luyện tử cổ tuyệt đối sẽ không bỏ độc vật cùng loại với nhau vào đó. Hai con rắn vừa rồi rõ ràng là một đôi rắn máu, chúng không giống với những con rắn độc khác, chúng không hành động đơn lẻ mà là hoạt động theo cặp một đực một cái.
Còn có Lôi Công Trùng kia, chúng cũng không phải loại rết bình thường, chúng cũng là một đôi Lôi Công Trùng vợ chồng. Nhưng con Lại Ngật Bảo xuất hiện lúc cuối tuy không phải là con cóc bình thường, nhưng lại xuất hiện chỉ đúng một con!
Tôi bây giờ khẳng định là, cái hồ máu này chính xác là dùng để luyện cổ. Nhưng rốt cuộc là bọn họ muốn luyện cổ gì? Cổ vật biến hóa ngàn vạn, chủng loại phong phú, cho dù là người luyện cổ cũng không hiểu hết được.
Nhất là cấm thuật Miêu Cương, tuy đã phong ấn nhiều phương pháp luyện cổ tàn nhẫn đáng sợ, nhưng trong lòng tôi đã nắm chắc được đây nhất định là do Du Nhân Phượng mà ra.
Mà vừa nghĩ đến điểm này, máu trong hồ đột nhiên hạ xuống dưới. Sau đó tôi lại nhìn thấy một con Lại Ngật Bảo nhỏ hơn một chút nổi lên trên mặt nước. Con Lại Ngật Bảo này mẫu cổ đỏ đậm, những nốt mụn thịt mọc trên lưng cũng là màu đỏ đậm, như sắp vỡ ra tương, những nốt mụn thịt trong suốt dưới ánh đèn chiếu, có thể lờ mờ nhìn thấy bạch tương bên trong.
Nhưng điều khiến tôi càng ngạc nhiên hơn nữa là, sau khi con Lại Ngật Bảo cái này nổi trên nước máu, nó lại ăn luôn con Lại Ngật Bảo đực vừa rồi. Tôi cũng không nhìn thấy nó nhai gì mà nuốt sống con Lại Ngật Bảo đực vào trong miệng luôn.
Độ cong của miệng mở có thể dùng từ khoa trương để miêu tả, một miếng chắc có thể nuốt cả một cái đầu của trẻ nhỏ. Tôi chỉ nhìn thấy cổ họng nó nuốt xuống vài lần, rồi nuốt chửng con Lại Ngật Bảo đực vào bụng.
Nhìn bụng của nó căng tròn y như quả bóng da, nốt mụn thịt trên lưng bị căng vỡ ra không ít, bạch tương bắn tung tóe, buồn nôn không thể tả nổi.
Lại Ngật Bảo này là độc vật có linh tính duy nhất trong các loại không độc, nhất là Lại Ngật Bảo canh giữ mắt phong thủy, mỗi khi đến đêm trăng tròn, bọn chúng sẽ nhảy ra, há miệng hấp thụ linh khí đất trời. Đợi trong người chúng hình thành yêu đan, Lại Ngật Bảo sẽ biến thành sơn tinh!
Đây cũng là điển cố cóc há miệng nuốt thiên hạ mà những người tu đạo vẫn luôn nhắc tới, một khi gặp phải điều kỳ lạ như vậy, ắt sẽ xảy ra thiên tai nhân họa! Nghe nói trong thời kỳ kháng chiến, để tránh sự truy kích của quân Nhật, Tưởng đại soái đã ra lệnh cho nổ núi chặn đường ngăn cản sự truy kích của quân Nhật.
Ai ngờ rằng thuốc nổ lại nổ ở ngay mắt phong thủy trên núi, nổ chết một con Lại Ngật Bảo gần bằng con nghé con.
Trong cơ thể con Lại Ngật Bảo đó không những có một viên yêu đan mà còn có rất nhiều trứng cóc chưa được đẻ ra.
Lúc đó vừa hay có một đạo sĩ già đi ngang qua nơi này, phát hiện dị thường, nói rằng nơi này sẽ có thiên tai nhân họa, bảo người trong làng nhanh chóng rời đi. Đáng tiếc năm đó thiên hạ loạn lạc, không ai muốn rời đi cả.
Quả nhiên không lâu sau đó, trong làng xuất hiện ôn dịch, người trong làng toàn bộ đều chết hết!
Nhưng tôi thực sự không hiểu được, bọn họ rốt cuộc muốn dùng Lại Ngật Bảo này luyện cổ hay là muốn để nó hình thành yêu đan trong cơ thể. Cũng chính trong lúc tôi đang trầm tư suy nghĩ, lại có giọt máu rơi từ trên xuống!
Chính là máu chảy ra từ tim của những cô gái này khiến tôi đột nhiên tỉnh ngộ.
“Những cô gái này đều là trinh nữ, còn máu trong hồ này, chính là máu của họ! Bọn họ dùng máu của trinh nữ nuôi cổ, sau đó để độc vật giết hại lẫn nhau, cuối cùng biến bụng của Lại Ngật Bảo làm tổ cổ để luyện cổ. Tôi thật sự quá ngu ngốc, chuyện đơn giản như vậy mà không nghĩ ra! Thứ bọn chúng luyện không phải loại cổ vật bình thường, mà là tình cổ sinh tử!
Cuối cùng tôi cũng đã nhận ra ý định của bọn họ, đây đích thị là phương pháp luyện tình cổ sinh tử. Tôi nhớ Miêu Tam Cô từng nói, chỉ cần là thảo quỷ bà* của Miêu Cương luyện cổ thì từ nhỏ trong người họ sẽ được gieo một loại tình cổ sinh tử, thứ đó ngăn họ kết hôn với người ngoài, tránh tiết lộ bí mật của Miêu Cương!
(*) Thảo quỷ bà: “Cổ” ở vùng Tương Tây Trung Quốc thường được gọi là “thảo quỷ”, tương tuyền nó chỉ được nuôi ở trong người của người con gái, những người con gái có cổ ở trong người được gọi là “thảo quỷ bà”.
Mà tình cổ này là loài lưỡng tính, một khi nam nữ giao hợp, mẫu cổ sẽ sinh ra tử cổ, đi vào thân thể của đối phương. Mẫu tử không thể tách rời, một khi tách rời, người có tử cổ trong cơ thể sẽ hóa thành máu.
Còn có một loại thủ đoạn ghê gớm hơn nữa, bọn họ lấy máu của trinh nữ nuôi tình cổ. Đợi sau khi luyện thành mẫu cổ, sau đó họ sẽ dùng cấm thuật nuôi dưỡng khiến nó sinh ra tử cổ. Mà chỉ cần gieo nó vào trong người người mình thích, bọn họ sẽ vô thức thích người có mẫu cổ trong người, trung thành suốt đời và không bao giờ phản bội. Một khi hai người cách xa, người có tử cổ trên người cũng sẽ hóa thành nước máu!
Đây chính là sự kinh khủng của tình cổ sinh tử, hợp thì sống, phân thì chết. Cũng thể hiện được quan niệm tình yêu chung tình không thay đổi của người Miêu! Một khi đã xác định thì suốt đời sẽ không thay lòng đổi dạ!
Sau này có không ít người Hán tâm thuật bất chính biết được sự ghê gớm của tình cổ sinh tử nên đến Miêu Cương cầu tình cổ. Vì phòng trừ việc tình cổ hại người, cuối cùng nó bị thánh nữ của trại Cổ Miêu đưa vào cấm thuật, tuyệt đối không cho phép người Miêu sử dụng tình cổ sinh tử.
Nhưng tại sao tên Du Nhân Phượng này lại muốn luyện tình cổ sinh tử? Đây là vật hại người, tuyệt đối không được để nó hình thành!
Nhận ra được điều này, tôi vội tìm một chiếc búa, đập thật mạnh làm hỏng hồ máu. Máu trong hồ máu ồ ạt chảy ra, đợi đến khi máu trong hồ máu chảy hết, cảnh tượng dưới đáy hồ khiến tôi vô cùng tức giận.
Chỉ thấy phần dưới đáy hồ toàn bộ đều là thi thể nữ không đầu. Từ thân hình của họ có thể đoán được, đây đều là những cô gái trẻ mất tích trước đó. Chẳng trách bọn họ không tìm thấy thi thể, thì ra toàn bộ thi thể đều bị giấu dưới đáy hồ máu. Mà sau khi nước máu chảy hết, con Lại Ngật Bảo cái kia vội vã trốn vào trong thi thể, sợ bị tôi bắt được!
Cái chết của những cô gái trẻ này quá là bi thảm, không những đầu bị chặt, trước ngực còn bị cắm một con dao găm, ngay cả thi thể của họ cũng bị đám độc vật cắn xé không còn rõ hình.
Đây chính là sự đáng sợ của tà thuật, tàn nhẫn khủng khiếp, khó lòng phòng bị. Nơi có tà thuật xuất hiện nhất định sẽ xảy ra thảm kịch nhân gian! Làng Cửu Long như vậy, cái nhà kho dưới lòng đất này cũng như vậy!
Tôi vừa buồn vừa tức giận, lúc này mới hiểu được những lời sư phụ nói với tôi. Người tu đạo một đời hành đạo chính nghĩa, trảm tru tà, phong lệ quỷ, lập chính tà chi đạo, quyết không để kẻ tà ác hại người!
Tôi hít sâu một hơi, cắn răng lớn tiếng: “Đầu đà gầy, con chó nhà mày! Mau ra đây, nếu ông không giết mày, má nó ông theo họ mày!”
Tôi chửi ầm lên, ai ngờ đầu đà gầy đột nhiên cười khinh nói: “Tiểu Ngư Nhi, mày vẫn nên nghĩ cách ra khỏi đây trước đi. Ha ha, mày giết lão béo, ông đây phải giết hết người bên cạnh mày để báo thù cho nó!”
Đầu đà gầy vừa lên tiếng, tôi đã biết được vị trí của ông ta, ông ta đang trốn ở lối vào cầu thang. Tôi đang định tìm ông ta thì đột nhiên có tiếng “vo ve” phát ra từ những chiếc hộp gỗ trên trụ đá của hồ máu.
Tôi nghe thấy âm thanh này thì lập tức nổi hết da gà. Âm thanh này tôi đã quá quen thuộc, đây là cơn ác mộng mà tôi không thể xóa bỏ. Tôi không dám ở lại, vội vàng nhặt Thước Trấn Hồn lên, vác Vô Tâm và một cô gái khác nhanh chóng bước về hướng lối vào cầu thang.
Nhưng còn chưa đi đến lối cầu thang thì bất ngờ có tiếng phịch lớn từ tấm sắt phía trên lối vào cầu thang vọng đến.
“Chết tiệt! Cửa ra bị người ta khóa rồi, xem ra tên đầu đà gầy này không muốn để ta sống ra khỏi đây!” Tôi cau mày nói thầm, lòng lạnh buốt, quả nhiên tôi đã bị người ta bán đứng.
Đây là cục diện mà đầu đà gầy đã bố trí, chỉ chờ tôi tự chui vào.
Trong lúc tôi đang do dự, những chiếc hộp gỗ tròn trên trụ đá đã lăn xuống dưới đất. Ngay khi nắp hộp mở ra, từng chiếc đầu người trắng bệch lăn ra, chính là đầu của những cô gái trẻ kia, trong đó có đầu của Hà Tình.
Đầu của họ vẫn còn đang phập phồng, chỉ thấy trong miệng họ chui ra những con thi trùng màu trắng. Đó chính là thi trùng năm đó Du Nhân Phượng dùng để hại người làng, thi trùng không ngừng chui ra như thủy triều, dày cả mảng lớn nhìn mà thấy rùng mình.