Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 966: Thỏ khôn có ba hang*

(*) Ý chỉ một người có nhiều chỗ ẩn náu

hi đi về khá thong dong, do mọi người cũng không được nghỉ ngơi đàng hoàng nên sau khi lên xe mới bắt đầu nghỉ. Người của nhà họ Triệu một xe, bốn người chúng tôi một xe, trên đường đi không dừng lại chút nào.

Trên đường đi khá nhàm chán, Trình Thiên Sư nổi hứng nói chuyện với Vô Tâm: “Tiểu sư phụ Vô Tâm, sao một mình cậu lại tới núi quan tài vậy? Lẽ nào cậu không sợ nguy hiểm sao?”

Vô Tâm lắc đầu cười nói: “Tiểu tăng không sợ, sư phụ từng nói, trên thế giới này, yêu ma quỷ quái đều không có thật. Chỉ cần trong lòng không thấy sợ thì sẽ không cần phải sợ cái gì cả.”

Tôi nghe thấy lời này của Vô Tâm thì chợt nhớ tới bản thân khi còn nhỏ. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp được Lý Trường Sinh, ông ấy đã nói với tôi rằng yêu ma quỷ quái trên thế giới này đều không có thật.

Lúc ấy tôi ngây thơ tin là thật, sau này mới biết thực ra là ông ấy lừa tôi. Ông ấy lo sẽ để lại ám ảnh tâm lý cho tôi nên mới nói trên thế giới vốn chẳng có ma.

Tôi không ngờ rằng sư phụ của Vô Tâm cũng dùng cách như vậy để lừa cậu ấy, lẽ nào là vì để mài giũa sự can đảm cho cậu ấy sao?

Thấy tò mò, tôi nghe Vô Tâm nói tiếp.

“Tiểu tăng từ nhỏ đã đi theo sư phụ tu hành Phật pháp, một lòng muốn trở thành một cao tăng đắc đạo phổ độ chúng sinh, siêu độ cho oan hồn. Cho nên khi tiểu tăng vừa tròn mười tám, sư phụ đã để tiểu tăng đi đây đi đó rèn luyện một mình. Nhưng tiểu tăng là cô nhi, không biết bố mẹ là ai, sư phụ bèn nói với tiểu tăng rằng, nếu tiểu tăng có thể có duyên tìm được mệnh luân thì có thể giải được câu đố về thân thế của mình. Tiểu tăng đi du lịch tứ phương, sau đó thì phát hiện ra lời nói dối thiện ý của sư phụ, thế giới này thực sự có yêu ma quỷ quái, nhưng tiểu tăng không sợ! Ngược lại, tiểu tăng cảm thấy đáng sợ nhất phải là phái nữ trên thế gian này. Bọn họ không chỉ biết nói dối mà còn biết mê hoặc người khác!”

Tôi nghe tới đây thì không nhịn nổi cười ầm lên, tiểu hòa thượng này thật sự là ngây thơ đáng yêu quá chừng!

Tôi nhịn không nổi buông một câu nói đùa: “Vô Tâm, có phải cậu bị phụ nữ lừa rồi đúng không?”

“Ừm.” Vô Tâm gật gật đầu, nói: “Ngày đầu tiên tiểu tăng ra ngoài đã bị một nữ tử hồng trần lừa vào trong khách sạn, suýt nữa đã phạm vào sắc giới! Sau cùng tiểu tăng liều chết phản kháng, không ngờ lại có mấy người đàn ông vạm vỡ xông ra, không chỉ cướp đồ của tiểu tăng mà còn đánh tiểu tăng một trận đau điếng! Haizz!”

Tôi nhìn thấy cái điệu bộ Vô Tâm tủi thân thở dài kia thì chỉ thiếu điều ôm bụng cười to. Xem ra cậu ấy cũng giống như tôi, cũng vừa ra khỏi cửa đã gặp phải vở kịch tiên nhân nhảy rồi.

Trình Thiên Sư nghe thấy cũng tò mò, truy hỏi: “Tiểu sư phụ Vô Tâm, thế cậu có đánh trả không?”

“Không!” Vô Tâm lắc lắc đầu, bất lực nói: “Mặc dù từ nhỏ tiểu tăng đã luyện tuyệt học của Thiếu Lâm, nhưng tiểu tăng nghĩ rằng mình cũng đã chạm vào người của nữ tử hồng trần kia rồi, cũng coi như là quấy rối cô ấy. Tiểu tăng hổ thẹn với Phật tổ, dứt khoát để họ đánh cho một trận!”

Tôi nghe tới đây, thực sự là không nhịn được lại bật cười thành tiếng. Trình Thiên Sư vuốt hai chòm râu dê nén cười, có thể tôi nghĩ giống ông ta, tiểu hòa thượng đơn thuần đáng yêu như thế này, thế mà sư phụ của cậu ấy cũng dám để cậu ấy ra ngoài du lịch một mình.

Thế gian này hiểm ác nhường nào, tôi thực sự không thể tưởng tượng được sau này cậu ấy sẽ sống sót ra sao?

Thấy chúng tôi cười cậu ấy, Vô Tâm xấu hổ xoa gáy, càng nhìn càng đáng yêu. Sau đó, Trình Thiên Sư kể cho cậu ấy nghe rất nhiều chuyện, phần lớn là nói tới sự độc ác của thế giới này, mục đích là muốn nói cho Vô Tâm biết thế đạo hiểm ác, nhất định phải nâng cao cảnh giác.

Nhưng Vô Tâm không cho là vậy, nói mục đích cậu ấy tu hành là vì phổ độ chúng sinh, hóa giải ác niệm trong lòng mọi người, khuyên họ bỏ ác theo thiện. Như vậy, thế gian mới thực sự có được thái bình thịnh thế.

Trình Thiên Sư nghe xong cũng bất lực, chỉ đành bỏ ý định khuyên cậu ấy. Đường dài tít tắp, cũng may Cao Gia Huy tinh lực dồi dào, cả đường đi chẳng chút trì trệ ngừng lại nào, tới tối ngày thứ hai, chúng tôi mới về tới biệt thự nhà họ Triệu.

Chúng tôi không nghỉ ngơi, tôi bèn đi tìm Triệu Hổ. Tấm màng da rắn trên mắt ông ấy còn nghiêm trọng hơn lúc chúng tôi xuất phát khá nhiều, màng da rắn bây giờ gần như đã bao hết cả hốc mắt của ông ấy rồi.

Màng da rắn này là do yêu vật nguyền rủa tạo ra, cho dù dùng đao phẫu thuật cắt bỏ cái màng da này thì nó cũng sẽ tiếp tục mọc lại, mãi cho tới khi che phủ hết cả người. Tới lúc ấy, cho dù là đại la thần tiên tới cũng chẳng có tác dụng gì.

Tôi đổ máu cương thi mà Triệu Thập Nhất cho tôi vào bát, dùng tăm bông bôi lên lớp màng da rắn trên mắt của Triệu Hổ. Máu cương thi hệt như axit sunfuric vậy, Triệu Hổ đau đớn đến mức mồ hôi rơi không ngừng.

Nhưng ông ấy đúng là một người đàn ông đích thực, vậy mà lại cắn chặt răng nhẫn nhịn, không kêu rên một tiếng nào. Máu cương thi trời sinh có tính khắc chế màng da rắn, vừa bôi lên màng da rắn là nó nhanh chóng kết vảy bằng tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Sau khi dùng hết giọt máu cương thi cuối cùng, màng da rắn đã hoàn toàn tróc ra rồi. Nhưng Triệu Hổ sau cùng cũng không kiên trì được tiếp nữa, ông ấy đau tới mức gầm lên một tiếng rồi ngất đi.

Tôi dặn dò Triệu Chính Hùng: “Chú hai Triệu, bây giờ tấm da rắn trên mắt của chú Triệu đã được trị rồi! Nhưng trong ba ngày này, nhất định không được dùng nước sạch để lau. Sau ba ngày, mọi người hãy dùng nước lạnh lau hết những thứ tàn dư ở trên mắt của chú ấy. Chú Triệu gặp phải kiếp nạn lần này, tinh khí hao tổn. Mọi người có thể áp dụng phương pháp ăn uống để bồi bổ, không tới nửa tháng, chú Triệu sẽ có thể khôi phục lại như trước!”

Giải quyết xong chuyện của Triệu Hổ, cả nhà họ Triệu vô cùng cảm kích tôi! Đặc biệt là Triệu Chính Hùng, ông ấy kéo tôi lại nói: “Tiểu Ngư Nhi, cảm ơn cháu đã cứu anh trai chú. Trước kia chú từng nói, nếu ai có thể chữa được cho anh trai chú, chú bằng lòng nhường hết số cổ phần của mình. Cháu yên tâm, Triệu Chính Hùng chú nói được làm được, ngày mai chú sẽ đưa cháu đi giải quyết chuyện này! Từ nay về sau, cháu sẽ là đại cổ đông thứ hai của tập đoàn Diệu Thủ.

Của cải của tập đoàn Diệu Thủ đủ để mấy đời nhà cháu không lo cơm ăn áo mặc!”

“Vậy lão phu thay mặt sư phụ cảm ơn ý tốt của nhị chưởng môn!” Tôi còn chưa nói gì, Trình Thiên Sư đã giành nói trước.

Tôi trừng ông ta một cái, ý bảo ông ta đừng nói nữa, sau đó mới nói với Triệu Chính Hùng: “Chú hai Triệu, cảm ơn ý tốt của chú, chỗ thù lao ấy của chú đúng là không phải bình thường. Cháu cũng không phải người coi tiền như cỏ rác, nhưng chỗ tiền ấy cháu không thể nhận! Cháu là người tu đạo, trừ ma diệt tà là trách nhiệm của cháu, không mong được đền đáp, chỉ mong có bát cơm ăn. nhà họ Triệu trước giờ luôn luôn làm việc thiện, cháu hy vọng mọi người tiếp tục làm nhiều việc tốt hơn, thế mới có phúc báo”

Nghe thấy lời từ chối của tôi, Triệu Chính Hùng cảm thấy rất bất ngờ, khuôn mặt kinh ngạc nhìn tôi, hồi lâu không nói lời nào. Ngược lại là Trình Thiên Sư ở bên cạnh cứ len lén kéo góc áo của tôi, còn cố gắng giật giật lông mày nháy nháy mắt ra hiệu với tôi, muốn để tôi nhận phần thù lao này.

Tôi chẳng để ý tới ông ta, thấy Triệu Chính Hùng không nói gì, tôi lại mở lời: “Chú hai Triệu, chuyện của chú Triệu không phải ngẫu nhiên mà là có người giở trò từ bên trong! Nếu như có thể, cháu muốn nhờ chú hai Triệu nghe ngóng tin tức về Tác Mệnh Môn và Vu Cổ Môn giúp cháu!”

Lời này của tôi không vạch trần cái gì, nhưng Triệu Chính Hùng là người thông minh, hẳn nên biết tôi đang nhắc nhở ông ấy. Hẳn là cũng có thể nghĩ tới việc người hại Triệu Hổ có khả năng liên quan tới Vu Cổ Môn.

Triệu Chính Hùng hồi thần lại, gật đầu nói: “Chuyện này cháu cứ yên tâm, rất nhanh thôi chú sẽ cho cháu một câu trả lời. Tiểu Ngư Nhi, Triệu Chính Hùng chú vẫn giữ nguyên câu nói ấy, sau này nếu gặp khó khăn gì, cứ việc tới nhà họ Triệu! Kiềm Thành một mẫu ba phân đất*, nhà họ Triệu có tư cách nói lời này!”

(*) Thời Minh nhà vua cho xây dựng Tiên Nông đàn, bên trong có xây dựng một cái đài quan canh để vua kiểm tra nơi canh nông của các đại thần, phần ruộng trước cái đài này là một mẫu ba phân đất nên sau này, “một mẫu ba phân đất” dùng để chỉ địa bàn nhỏ của mình.

“Vâng! Cảm ơn ý tốt của chú hai Triệu!” Tôi gật đầu nói: “Cả chặng đường này mọi người cũng mệt rồi, hơn nữa còn bị thương, cháu muốn nghỉ ngơi cho khỏe đã!”

Triệu Chính Hùng lập tức hiểu ý trong lời của tôi, sau đó để bác Triệu đưa bọn tôi đi nghỉ, đồng thời mời bác sĩ tới kiểm tra sức khỏe cho bọn tôi. Vết thương của bọn tôi không có gì đáng ngại nhưng bác sĩ vẫn kiểm tra kĩ càng cho chúng tôi một lượt, còn xử lý vết thương bên ngoài giúp chúng tôi.

Mọi người đều bị một ít nội thương nhỏ, bác sĩ nói loại vết thương này chỉ có thể khôi phục từ từ, không thể gấp được.

Bác sĩ vừa đi, Trình Thiên Sư đã đau khổ nói: “Sư phụ, mới nãy cậu bị sao thế? Tiền tài dâng tận miệng mà cậu cũng chê. Có được số phần tiền ấy, hai thầy trò chúng ta có thể hưởng thụ cuộc sống như một vị vua ở Kiềm Thành rồi, thực sự quá đáng tiếc!”

Thấy Trình Thiên Sư nhắc tới chuyện, này, tôi bèn hỏi ông ta: “Trình Thiên Sư, ông đi lừa không biết bao nhiêu nhà có tiền rồi, thế bây giờ tài sản của ông còn lại bao nhiêu vậy?”

Tôi nói như vậy xong Trình Thiên Sư cũng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Ngẫm nghĩ hồi lâu, Trình Thiên Sư mới lắc đầu nói: “Không giấu gì cậu, quả thực lão phu đã kiếm được không ít tiền. Nhưng kỳ quái ở chỗ, tới bây giờ lão phu vẫn chỉ có mỗi hai bàn tay trắng này thôi. Không phải do đầu tư thất bại thì là người nhà gặp phải sự cố. Sư phụ cậu không nói, lão phu cũng không nghĩ tới mức độ nghiêm trọng của chuyện này đâu!”

“Ừ.” Tôi gật đầu nói: “Đây là do lời nguyền ngũ tệ tam khuyết, chúng ta làm nghề này, vốn đã là kiếm cơm dưới mí mắt ông trời rồi. Ông quen biết với không ít Tiên Sinh, hẳn phải biết đến kết cục của họ. Hoặc là tới lúc già cuộc sống bi thảm, hoặc là tới cuối cùng vẫn chỉ có hai bàn tay trắng, Cho dù kiếm được tiền, cũng phải dùng vào việc thiện mới có thể giảm bớt báo ứng của chúng ta!”

“Sư phụ nói rất đúng, lão phu sẽ khắc ghi trong tim!” Trình Thiên Sư phối hợp đồng ý với tôi, nhưng tôi biết tính cách của ông ta, không nhận tiền thì chẳng phải là Trình Thiên Sư.

Đây là cái tính của ông ta rồi, tôi không quản được!

Thấy hai người bọn tôi nói chuyện, Cao Gia Huy đã chuẩn bị cáo từ: “Tiểu Ngư Nhi, Trình Thiên Sư, còn cả tiểu sư phụ Vô Tâm nữa, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn. Tôi phải về xử lý chuyện hậu sự của anh em tôi rồi, tôi tin rằng có duyên ắt sẽ gặp lại!”

Mọi người từng vào sinh ra tử với nhau, có thể nói là mối quan hệ từng sống chết có nhau. Nhưng giống như lời của Cao Gia Huy nói vậy, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, có duyên ắt sẽ gặp lại.

Mặc dù trong lòng tôi có chút không nỡ nhưng cũng tiễn anh ta tới cửa: “Anh Cao, tạm biệt! Khoảng thời gian này tôi đều ở Kiềm Thành, có thời gian tới tìm chúng tôi nhé!”

“Được! Núi xanh còn đây, sông dài còn chảy, sau này gặp lại!” Cao Gia Huy nói xong rồi rời khỏi nhà họ Triệu.

Đợi anh ta đi rồi, Trình Thiên Sư hỏi tôi: “Sư phụ, vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”

Tôi mỉm cười nói: “Tôi không có nơi nào để đi cả, chỉ có thể tới nhà ông thôi!”

“Haiz!” Ai biết Trình Thiên Sư lại thở dài một hơi, cười khổ nói: “Sư phụ, lão phu không phải không chào đón cậu. Chỉ là nhà của lão phu không ở Kiềm Thành, cậu cũng biết rằng nghề nghiệp của lão phu khá đặc thù, dựa vào mồm mép để kiếm cơm từ người khác. Nhưng đi đêm lắm cũng sợ gặp ma đúng không? Lão phu sợ bị báo thù, vẫn luôn lựa chọn cách bôn ba nay đây mai đó, cho nên không có chốn dừng chân thật sự nào cả.”

Tôi cũng khá hiểu cách làm của Trình Thiên Sư, ông ta vốn dựa vào tài ăn nói để lừa gạt người khác phát tài. Chỉ có điều ông ta chả có bản lĩnh gì cả, khó tránh khỏi chuyện ngoài ý muốn bị người ta báo thù, đương nhiên không dám định cư ở Kiềm Thành rồi.

Cái gọi là thỏ khôn ba hang, chính là đạo lý này chứ đâu!

Tôi không định tiếp tục ở lại nhà họ Triệu, cũng không muốn dính líu gì với nhà họ nữa. Nhưng biển người mênh mông, nhìn quanh chẳng biết ai, tôi biết đi nơi nào đây?

Đương lúc tôi chìm đắm trong suy tư của bản thân, Trình Thiên Sư chợt nhớ ra một chỗ dừng chân được: “Sư phụ, cậu muốn nghe ngóng tin tức của Tác Mệnh Môn và Vu Cổ Môn, đương nhiên phải tới nơi tốt xấu lẫn lộn rồi. Mà tiệm quan tài Thập Nhất của chưởng quầy Triệu chắc chắn là một nơi tốt nhất để đi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free