Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 954: Thổn thức không thôi
Từ bé Miêu Tam Cô đã dạy tôi nếm thử hương vị của bách thảo nên tôi cực kỳ nhạy cảm với mùi hương của hoa cỏ. Nhất là mùi thơm trên người Miêu Tam Cô và A Man, đó là mùi hương tinh luyện từ hương của trăm hoa mà thành, mùi nhạt nhưng rất đặc biệt. Chỉ cần tôi ngửi cái là nhận ra ngay được!
Nhưng Miêu Tam Cô và sư phụ vẫn đang ở làng Cửu Long, tu vi của họ đang bị suy giảm, theo lý thuyết thì Miêu Tam Cô tuyệt đối không thể rời núi. Vậy chỉ còn sót lại một khả năng, là A Man tới!
Tôi muốn dùng sức mở mắt, nhưng tầm nhìn không rõ, nhìn đâu cũng chỉ ra một màu đỏ máu. Sau đó, một đôi môi mỏng manh mềm mại dán lên môi tôi, đầu lưỡi tách hàm răng tôi ra, lập tức tôi cảm thấy có chất lỏng lạnh như băng trượt vào cổ họng tôi.
Còn chưa cảm nhận được mùi vị của chất lỏng ấy thì nó đã bị tôi nuốt xuống bụng. Thần kỳ ở chỗ, chất lỏng vừa chui xuống bụng tôi thì đau đớn trên đầu đột nhiên biến mất!
Tôi lắc đầu mạnh mấy cái, muốn nhìn rõ người trước mặt mình. Nhưng tôi không thể thấy rõ, chỉ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ. Mặt cô ấy trông rất mơ hồ, khuôn mặt che bằng khăn lụa, nhưng tôi vẫn nhìn thấy được trên trán cô ấy có điểm nốt thủ cung sa!
“A Man! Là em sao?” Trong mê man, tôi nghẹn ngào gọi tên của A Man. Cái tên này tôi không biết mình đã thốt lên biết bao lần trong mơ.
Cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng nói vừa dịu dàng vừa mang theo đau lòng: “Anh đúng là thằng ngốc, sao vẫn còn ngốc như thế!”
“A Man! Thật là em sao? Em biết anh nhớ em thế nào không, em đừng đi, ở lại…” Tôi kích động rơi nước mắt, muốn vươn tay ôm A Man nhưng người lại không còn chút sức lực nào.
“Anh Ngư Nhi, hãy quên em đi, bây giờ em không còn là A Man của trước kia nữa rồi. Sau khi trở về, anh cũng đừng xuất hiện nữa, có người muốn lấy mạng anh. Em thả anh ra cũng khó tránh bị trừng phạt, sau này sẽ không thể cứu được anh nữa. Anh Ngư Nhi nhớ đấy, đừng tin tưởng bất kỳ ai, số mệnh của anh khác biệt, bọn họ tới gần anh chỉ là vì lợi dụng anh!”
A Man nói với giọng nghẹn ngào, nói xong thì cúi người hôn khẽ một cái lên trán tôi, giọt nước mắt nóng hầm hập rơi xuống mặt tôi. Tôi thấy cô ấy sắp phải đi thì đột nhiên thấy sợ hãi, giống như người quan trọng nhất với tôi sắp rời xa tôi vậy, tôi tóm lấy tay cô ấy, nắm thật chặt, đầu lắc liên tục: “A Man, đừng rời khỏi anh! Đừng mà…”
“Anh Ngư Nhi, hẹn gặp lại!” A Man rút mạnh tay ra, đảo mắt đã biến mất khỏi mắt tôi!
“A Man!” Tôi lớn tiếng kêu, thở gấp công tâm nên ngất xỉu.
Không biết đã ngủ mê mệt bao lâu, tôi đột nhiên cảm thấy dạ dày đảo lộn tới mức buồn nôn. Tôi chợt tỉnh lại, há miệng nôn ọe một trận, khạc ra một bãi máu tanh hôi, mà trong vũng máu còn có một con huyết cổ đã chết!
“A Man! Em ở đâu?” Sau đó tôi lại hô to như thể phát điên, Trình Thiên Sư vội ấn người tôi lại, lo lắng hỏi: “Sư phụ, cậu thấy thế nào?”
Lúc này tôi mới tỉnh táo lại, thấy Trình Thiên Sư và Cao Gia Huy đang đứng cạnh chăm sóc tôi, tôi vội hỏi họ: “Trình Thiên Sư, anh Cao, hai người có thấy A Man không?”
Hai người họ ngơ ngác nhìn nhau, cùng lắc đầu, giống như chưa từng nghe nói tới người tên A Man, Trình Thiên Sư lo lắng nói: “Sư phụ, lúc hôn mê cậu liên tục gọi tên A Man, người này nợ cậu nhiều tiền lắm đúng không?”
Tôi không trả lời ông ta, ý thức dần dần rõ ràng, bắt đầu quan sát tình hình xung quanh. Bây giờ tôi không còn ở đường hầm nữa, hình như đang ở đâu đó dưới chân núi, mà cách đó không xa còn có một ngọn núi trơ trọi.
Sau lưng tôi là vách đá dựng đứng, ở giữa là một cánh cửa ngầm, tôi theo đó nhìn vào bên trong, bên trong đen thui không nhìn ra được gì.
Tôi biết rõ chuyện xảy ra lúc ấy không phải ảo giác, cũng không phải tôi nằm mơ, mà là A Man đã xuất hiện cứu tôi! Cô ấy còn sống, điều đó cho thấy cổ vương đã nhận cô ấy làm chủ.
Nhưng tôi nghe ý của cô ấy nói thì hình như là tới để giết tôi, hoặc là có người muốn cô ấy giết tôi. Nhưng tại sao A Man lại giết tôi? Bây giờ cô ấy đang ở đâu? Tại sao không dám gặp tôi?
Cảm giác cô ấy cho tôi đa số như đang thân bất do kỷ* vậy!
(*) Thân bất do kỷ: không điều khiển được tâm trí mà phải nghe theo sự sắp đặt, ý muốn của người khác
Tôi nắm tay, chợt phát hiện tay mình đang cầm thứ gì đó. Tôi mở bàn tay ra nhìn, thì thấy mình đang cầm một viên kẹo socola. Nhìn thấy viên socola này, chuyện cũ không ngừng hiện lên trong đầu tôi.
Tôi bóc kẹo ra bỏ vào miệng, rất ngọt, giống như ngọt thẳng vào lòng, nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống, lòng thầm thề: “A Man, em yên tâm, dù em ở đâu thì anh cũng nhất định cũng sẽ tìm được em, anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương em!”
Trình Thiên Sư thấy tôi vừa cười vừa khóc thì khó hiểu lầu bầu: “Viên socola mà cũng có tác dụng thế này sao, ăn vào khiến sư phụ có phản ứng như vậy. Xem ra viên socola này không phải vật tầm thường!”
“Ông không hiểu đâu, đây là tình yêu!” Tôi lắc đầu cười đắc ý, sau đó mới hỏi đã xảy ra chuyện gì?
Cao Gia Huy nói: “Tiểu Ngư Nhi, hồi nãy tôi và Trình Thiên Sư vốn định quay lại cứu cậu, nhưng đám huyết cổ đã âm thầm chui vào trong, chúng tôi không có cách nào cứu được cậu, chỉ có thể trốn ra ngoài trước. Một lúc lâu sau, chúng tôi đột nhiên nghe thấy cậu gọi to tên A Man trong đường hầm nên mới quay lại tìm. Vừa hay tìm thấy cậu đang hôn mê trong đường hầm, lúc ấy chúng tôi mới cứu cậu về.”
Nghe ý của họ thì hình như họ không nhìn thấy A Man.
Lúc này tôi mới nhớ tới người nhà họ Triệu, hỏi: “Vậy hai người có thấy người nhà họ Triệu không?”
Trình Thiên Sư nói: “Bác Triệu kia còn trốn nhanh hơn cả lão phu, lúc ấy ông ất vừa thấy tình huống trong miếu không đúng thì đã lập tức kéo hai anh em Triệu Ngọc Nhi chạy ra ngoài. Cũng không rõ giờ họ ra sao nữa. Nhưng lão phu đoán người gõ điểm canh sẽ không bỏ qua cho họ đâu.”
Khó trách lúc ấy tôi không nhìn thấy ba người họ trong miếu, hóa ra là họ đã nhân cơ hội chạy khỏi miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát. Đối với người nhà họ Triệu, tôi đã làm quá nhiều thứ cho họ, không nhắc tới chuyện thua thiệt, tôi chỉ cầu nguyện cho họ có thể sống sót.
Thấy tôi không nói gì, Trình Thiên Sư hỏi tôi: “Sư phụ, huyết cổ kia là thứ gì? Sao lại ẩn náu trong mắt của con người?”
Tôi giải thích cho họ: “Huyết cổ là cổ trùng thực sự, kịch độc vô cùng, dùng mắt người sống để nuôi. Mà máu chúng ta thấy ở mắt tượng Phật không phải máu thực sự, đó là chất nhầy do huyết cổ thải ra. Trong mắt tượng Phật kia có thể còn giấu rất nhiều huyết cổ. Người gõ điểm canh giấu chúng trong mắt tượng Phật chắc chắn là để đối phó những người đến từ bên ngoài xông vào miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát!”
Cao Gia Huy nghe xong thì cảm khái: “Môn phái trộm mộ chúng tôi không sợ bánh chưng lớn ngàn năm*, chỉ sợ gặp trúng tà thuật Miêu Cương mà thôi! Nó khó lòng phòng bị, mà thủ đoạn lại cực kỳ tàn nhẫn, không biết đã hại chết biết bao người! Nhớ tới hai anh em tôi cả đời tiếp xúc với mộ cổ, cuối cùng vẫn khó có ai thoát khỏi lời nguyền ngũ tệ tam khuyết, chết thảm trong tay tà thuật! Không biết kết cục của tôi sẽ ra sao đây. Bây giờ nghĩ lại, con người sống một đời, công danh lợi lộc gì thì thì tới cuối đều chỉ là một đống đất vàng mà thôi.”
(*) Bánh chưng lớn ngàn năm: tiếng lóng do giới trộm mộ gọi, có nghĩa là những xác chết trong lăng mộ.
Tôi nghe thấy lời của Cao Gia Huy thì cũng cảm thấy thổn thức không thôi. Người theo nghề chúng tôi chính là kiếm cơm dưới mắt ông trời. Đi ngược lại với trời nhất định sẽ bị nguyền rủa báo ứng.
Trước kia tôi từng thấy báo ứng ngũ tệ tam khuyết của sư phụ, giờ lại chính mắt nhìn thấy trộm mộ Ngô Quân gặp báo ứng. Lúc này tôi cũng nghĩ, lời nguyền ngũ tệ tam khuyết của tôi là gì? Nếu có thể còn sống ra ngoài, tôi nghĩ mình nên tìm một thầy tướng số lợi hại xem cho tôi thử.
Không thể đột phá cảnh giới Thiên Tôn thì mãi mãi không thể thoát khỏi lời nguyền ngũ tệ tam khuyết. Bây giờ tôi cũng đã bắt đầu hiểu những lời dặn dò của sư phụ, con đường tôi đi không có lối về, một khi bước lên là không thể quay đầu lại.
Tôi không biết an ủi, Trình Thiên Sư bèn an ủi: “Cậu Cao à, sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình, có tử thì có sinh, Tặc Môn của cậu hẳn là đã sớm xem nhẹ điều này. Không cần đau buồn như vậy đâu, chỉ cầu làm đúng được trời đất chứng giám là được!”
Cao Gia Huy nghe xong thì gật đầu, nói: “Trình Thiên Sư nói đúng, nghề chúng tôi tiếp xúc lâu dài với người chết, lấy đồ của họ, sao có thể tránh báo ứng được? Chết không phải chuyện đau buồn, có lẽ cũng là một loại giải thoát!”
Thật ra, cái nhìn của tôi với Trình Thiên Sư đã thay đổi không ít. Mặc dù người này là một con cáo già, nhưng khi tính mạng tôi đang ngàn cân treo sợi tóc thì ông ta vẫn việc nghĩa chẳng từ nan, muốn về cứu tôi.
Tôi biết tính cách của ông ta, ông ta cũng là kẻ tham sống sợ chết. Ông ta có thể làm như vậy ít nhất đã không coi tôi là người ngoài. Mà sống chung với ông ta thời gian dài như thế, tôi gần như chắc chắn ông ta không phải người mặc đồ đen đã trộm Đồng Tiền Đoản Kiếm của tôi ở làng Triệu Gia!
Hay nói cách khác là ông ta không có bản lĩnh ấy! Dù là người trầm ổn biết ẩn nhẫn bao nhiêu thì khi đối mặt với nguy hiểm sẽ vô thức ra tay. Nhưng lần nào Trình Thiên Sư cũng sợ gần chết, thế nên tôi kết luận người đó không phải ông ta, trừ phi ông ta đạt tới cảnh giới tâm lặng như nước, Thái Sơn có sụp xuống trước mặt cũng không đổi sắc mặt!
Tôi vẫn luôn suy nghĩ, người mặc đồ đen trộm Đồng Tiền Đoản Kiếm của tôi và người muốn hại Triệu Ngọc Nhi có phải là một người hay không? Trước khi sự thật được sáng tỏ thì tất cả đều chỉ là suy đoán, tôi không dám chắc chắn, chỉ có thể đi được bước nào hay bước ấy!
Nhưng bây giờ tôi còn một chuyện chưa thể xác định được, đó chính là chuyện sống chết của đầu đà béo gầy! Người của họ đã bị người gõ điểm canh biến thành pho tượng nuôi huyết cổ, trong miếu vẫn còn pho tượng người hoàn chỉnh, không biết trong đó có thi thể của họ hay không?
Mà nghĩ khác một chút thì tỷ lệ sống của họ lại lớn hơn. Dù sao A Man cũng đã xuất hiện, nếu đầu đà béo gầy khống chế cô ấy thì A Man vẫn sẽ cứu họ. Nhưng với tôi, chuyện vui vẻ nhất chính là nốt thủ cung sa trên trán A Man vẫn còn!
Ba người chúng tôi ai nấy đều tự trầm ngâm một hồi, Cao Gia Huy chỉ vào ngọn núi lớn cách đó không xa mở miệng: “Tiểu Ngư Nhi, ngọn núi này rất có thể chính là núi quan tài trong truyền thuyết!”
Tôi nhìn theo hướng anh ta chỉ, chỉ thấy đỉnh núi của ngọn núi này trơ trụi, dường như không có nổi một gốc cây, có thể nói là không có nổi một ngọn cỏ. Dõi mắt nhìn ra, toàn thân ngọn núi đều là màu đen.
Ban đầu tôi còn nghĩ là màu của đất đai, nhưng nhìn kỹ lại thì phát hiện sườn núi nở đầy loại hoa màu đen! Kỳ dị hơn chính là, cách xa như vậy tôi cũng có thể cảm nhận được luồng tà khí từ đỉnh núi khiến người ta hít thở không thông!
Chẳng lẽ đây chính là núi quan tài trong truyền thuyết!