Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 951: Quạ đỏ mắt đen

Nghe thấy tiếng hét của Triệu Ngọc Nhi, tôi bắt đầu vội vàng đếm số người. Ngoại trừ Triệu Thập Nhất và người nhà họ Triệu có nốt ruồi mọc giữa lông mày kia, lúc chúng tôi đi vào có tổng cộng là chín người! Nhưng bây giờ tôi đếm thì chỉ còn lại bảy người!

Nếu như không phải Triệu Ngọc Nhi cẩn thận nên phát hiện, chỉ sợ mọi người vẫn không chú ý đến chuyện thiếu mất hai người! Ban nãy tôi và hai anh em Cao Gia Huy vẫn luôn đi trước dẫn đường, không hề chú ý đến tình hình phía sau, tôi nhớ là người nhà họ Triệu ở phía sau bọc hậu!

Nhân vật chủ chốt của người nhà họ Triệu đều ở đây, hai người biến mất là người bọn họ dẫn tới giúp đỡ. Nhưng mọi người đều theo sát nhau không rời nửa bước, sao bọn họ lại vô duyên vô cớ biến mất được chứ?

Theo lí thuyết thì nhiều đôi mắt đang nhìn vào như vậy, hai con người đang sống sờ sờ này không thể nào tự nhiên biến mất trước mắt chúng tôi! Hơn nữa chúng tôi lại quay trở lại vị trí ban đầu, nếu như bọn họ tụt lại phía sau, chắc chắn sẽ gặp được bọn họ trong đường hầm.

Mọi người đều rất sợ hãi, sắc mặt còn nhợt nhạt hơn vừa nãy. Triệu Bằng có hơi không giữ được bình tĩnh, bực bội nói: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào đây? Cứ tiếp tục như thế, chắc chúng ta cũng sẽ chết hết trong trong đường hầm này! Lúc đến tôi có gọi bố tôi tìm cao nhân giúp đỡ, ai ngờ ông ấy tin tưởng Lạc Tiểu Ngư. Thật quá ngu xuẩn, ông đây còn chưa muốn chết!”

“Triệu Bằng, đừng phí lời lôi thôi, muốn cút thì anh có thể cút bất cứ lúc nào!” Tôi trừng anh ta, tiện thể nói: “Miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát này không bình thường, tôi lo là chúng ta đã tiến vào cửa quỷ!”

“Chết tiệt!” Vừa nghe tôi nói, Cao Gia Huy cắn răng nói: “Nghe nói cửa quỷ thông thẳng xuống âm tào địa phủ, chẳng lẽ chúng ta bây giờ đang trên đường đến âm tào địa phủ sao?”

“Có lẽ không phải!” Tôi lo rằng đây là ảo giác của trận pháp kì môn bát quái diễn biến sinh ra! Mọi người đi theo tôi, từng người kéo từng người một, nhất định đừng rời đội! Nhắm mắt lại bước về phía trước, bất kể nghe thấy âm thanh gì cũng đừng mở mắt ra!”

Tôi từng nghe sư phụ tôi nói, trận pháp kì môn biến hoá khôn lường, bao la phong phú. Người đạo hạnh cao có thể kết hợp thiên thời địa lợi hoà vào trận pháp kì môn, khiến người ta sinh ra ảo giác, vĩnh viễn không thể rời đi!

Năm đó, vì để né tránh sự truy sát của Đông Ngô Lục Tốn, Gia Cát Lượng đã dùng một đống đá vụn bày ra bát trận đồ, khiến cho truy binh của Đông Ngô sinh ra ảo giác rằng đá vụn trước mắt hoá thành tầng tầng núi lớn, con đường trong núi gập ghềnh, khe rãnh ngang dọc, không thể hành quân.

Cuối cùng đợi khi ảo giác biến mất, họ mới phát hiện tầng tầng núi lớn trước mắt kia chỉ còn lại một đống đá vụn xếp thành bát trận đồ, mà đội quân của Gia Cát Lượng thì đã sớm chạy thoát.

Lần này tôi phụ trách mở đường ở phía trước, Trình Thiên Sư nắm lấy quần áo tôi đi theo phía sau, người này kéo người kia nhắm mắt đi về phía trước. Tôi cùng lúc niệm thầm chú phá tà, đi được khoảng chừng thời gian hai, ba phút, tôi bỗng nhiên ngửi thấy một mùi nhang nồng nặc.

Tôi mau chóng mở mắt ra, chỉ thấy một pho tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát rất lớn sừng sững trước mắt mọi người. Nó cao ít nhất mười mét, toàn thân là màu đen sẫm, không phải là tượng Phật dát vàng mà chúng ta thường thấy, đầu Phật to khổng lồ kéo dài đến tận đỉnh của xà nhà.

Địa Tạng Vương Bồ Tát một tay cầm trượng trừ ma, một tay cầm tràng hạt, hai mắt đang nhìn về hướng vào làng. Bức tượng Phật này tạo dựng vô cùng giống thật, giữa hai lông mày của Bồ Tát hiện nét ưu sầu phảng phất, giống như lúc nào cũng lắng ác quỷ của mười tám tầng địa ngục không thể siêu độ.

Trước tượng Phật là một bệ đá thờ khổng lồ, bên trên đặt một đỉnh lư hương cực to và một cái mõ gõ. Trong lư hương còn cắm ba nén hương to bằng ngón tay cái, khói hương bay lập lờ cho người ta cảm giác thanh tịnh khó diễn tả.

Hai bên đại điện của miếu còn có bốn cái trụ đá chống đỡ. Giữa trụ đá là hai hàng tượng điêu khắc người kì lạ. Tượng điêu khắc người này đều không giống nhau, trông sinh động như thật, như là hai hàng người sống đang đứng ở hai bên trong miếu vậy.

Bên dưới bệ đá có đặt đệm, có lẽ là dành cho người dùng để dập đầu bái lạy. Mà trên vách tường miếu đâu đâu cũng có thể nhìn thấy những bức tranh tường nhiều màu sắc của Địa Tạng Vương Bồ Tát. Những bức tranh tường này phần lớn là cảnh tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát ở mười tám tầng địa ngục siêu độ oan hồn, tuy bố trí trong ngôi miếu rất bình thường nhưng cũng tạo cho người ta một cảm giác uy nghiêm thiêng liêng.

Bấy giờ tôi mới quay đầu lại nhìn ba cánh cửa mà chúng tôi tiến vào, bất kể là nhìn từ cửa nào ra ngoài cũng đều có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình bên ngoài miếu. Nhưng nhớ đến hiện tượng kì dị chúng tôi gặp phải trong đường hầm khi nãy, tôi vẫn là thấy sợ vô cùng!

Miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát này trông thì bình thường, nhưng trên thực tế lại ẩn giấu huyền cơ. Nếu không phải tự mình trải qua, ai có thể tin rằng trong ba cánh cửa này ẩn chứa trận pháp kì môn!

Bác Triệu một lòng muốn tìm được núi quan tài, sau khi vào miếu vẫn luôn tìm lối vào, nhưng miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát này đến cả cửa sau cũng không có, làm gì có lối vào?

Bác Triệu nghi ngờ lẩm bẩm: “Liệu có phải là chúng ta đoán sai rồi? Lối vào của núi quan tài không phải ở miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát.”

Hai anh em Cao Gia Huy cũng là vẻ mặt nghi ngờ giống vậy, họ im lặng một lúc lâu, nói: “Miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát này không đơn giản, đến cả cửa vào cũng ẩn chứa trận pháp kì môn. Tôi đang nghĩ rằng có phải bên trong miếu này còn che giấu trận pháp kì môn khác hay không đây?”

Cao Gia Huy nói xong thì bắt đầu tỉ mỉ quan sát bên trong miếu, kiểm tra rất cẩn thận, không hề bỏ sót bất cứ chỗ nào, trông có vẻ vô cùng chuyên nghiệp.

Trong lòng tôi cũng rất bối rối, tại sao mãi vẫn chưa đụng phải bọn đầu đà béo gầy? Lẽ nào bọn họ đã đến núi quan tài? Hoặc là bọn họ cũng bị mắc kẹt trong trận pháp kì môn của cửa vào.

Mà chính vào lúc tôi đang suy nghĩ, Cao Gia Huy dường như đã phát hiện ra thứ gì đó ở bên dưới bệ đá, anh ta không ngừng dùng chân quét tàn hương trên mặt đất. Tôi bước lên trước xem, chỉ thấy trên mặt đất anh ta từng dùng chân quét qua lại xuất hiện từng viên gạch hình vuông màu xanh.

Khe hở giữa viên gạch xanh rất lớn, Cao Gia Huân dùng tay đẩy nhẹ, cùng với một tràng tiếng “răng rắc” vang lên, viên gạch màu xanh lại có thể di chuyển được. Tôi thấy vậy rất vui, vội vàng gọi người giúp quét tàn hương trên mặt đất.

Đợi sau khi quét xong hết tàn hương trên mặt đất, xuất hiện ở trước mắt chúng tôi lại là một đồ án bát trận đồ. Chỉ có điều đồ án này bị hoán đổi trình tự, người không quen thì không có cách nào nhìn ra ngay.

“Thủ pháp thật tài tình, vậy mà có thể khắc cái huyền diệu của cửa vào lên trên gạch xanh! Đây là bát trận đồ cổ xưa, nếu như có thể phục hồi lại vị trí ban đầu của bát trận đồ, nói không chừng có thể tìm thấy lối vào!” Cao Gia Huy nói cho cùng là kẻ hành nghề đào mộ, dĩ nhiên là không xa lạ với trận pháp kì môn, vừa nhìn đã biết vấn đề ở đâu!

Chúng tôi không có cách nào giúp đỡ, chỉ có thể ở bên cạnh nhìn. Hai anh em bọn họ ngồi xổm trên đất, không ngừng di chuyển viên đá màu xanh giống như đang chơi trò xếp hình vậy. Chỉ đáng tiếc thứ tự của bát trận đồ hoàn toàn đảo lộn, ắt phải mất một khoảng thời gian mới có thể lắp lại như vị trí ban đầu.

Tôi vẫn luôn rất tò mò tượng người hầu ở hai bên trong miếu, tranh thủ thời gian này, tôi lại đi nghiên cứu tượng người hầu. Những bức tượng này nhìn rất giống thật, thoạt nhìn thì không hề thấy kì lạ, nhưng khi tôi nhìn kĩ lại, tôi phát hiện biểu cảm của bọn họ rất kì dị, trông có vẻ như có chút gì đó đau khổ.

Trong lòng tôi có cảm nhận chủ quan này, lại đi xem biểu cảm các bức tượng một lần nữa, càng nhìn càng cảm thấy vẻ mặt của bọn họ có mang nét đau khổ. Không biết là do ấn tượng ban đầu đã ảnh hưởng đến phán đoán của tôi hay là do tôi hoa mắt nữa.

Hơn nữa tôi còn ngửi thấy một mùi thạch cao thoang thoảng. Chỉ có điều mùi nhang trong miếu quá nồng, hoàn toàn bao phủ mùi thạch cao. Nếu là người khứu giác không nhạy bén thì chắc chắn rất khó phát hiện.

Tôi thầm nghĩ trong lòng, lẽ nào những bức tượng người hầu này vừa mới được làm xong sao?

Ai ngờ trong đầu tôi vừa xuất hiện ý nghĩ này, đầu Phật bên trên bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu của quạ đen. Tôi vô thức ngẩng đầu lên xem, chỉ thấy một con quạ thân đỏ như máu đứng trên đầu Phật, đang mở đôi mắt màu đỏ như máu quan sát chúng tôi.

Mắt của nó cũng không phải ngập máu mà nhân mắt là màu đỏ, ở giữa lại có một đồng tử màu đen to bằng hạt gạo. Đôi mắt đó rất thâm thúy, dường như có thể xuyên thấu lòng người vậy.

Tôi trước nay chưa từng thấy quạ màu máu đỏ, lông trên người nó dường như vừa ngâm mình trong máu, bất thường một cách đáng sợ.

Trình Thiên Sư nhìn thấy cảnh tượng này, hạ giọng hỏi tôi: “Sư phụ, cậu có từng nghe nói về quạ đỏ mắt đen không?”

“Không!” Tôi lắc đầu.

Lúc tôi nói mới chú ý đến ánh mắt của Trình Thiên Sư không đúng lắm, hình như rất sợ hãi, lông mày cũng nhăn lại rất sâu. Thấy tôi tò mò nhìn ông ta, Trình Thiên Sư lúc này mới hồi hồn lại, tiếp tục nói: “Lão phu từng nghe người ta nói, rằng hắc vu sư của Tương Tây có thể nuôi quạ đỏ mắt đen. Bọn họ bỏ quạ non vừa nở ra từ trứng vào nuôi trong hồ máu, đồng thời lấy thịt người làm thức ăn. Cách mỗi bảy ngày, bọn họ lại đổi một bể nước mới, sau đó bắt người sống đến, dùng dao đâm xuyên qua nội tạng bọn họ, rồi vứt bọn họ vào trong hồ nước đến khi màu của người sống nhuộm đỏ hồ nước. Người đột tử có oán khí nặng, hắc vu sư sẽ phong ấn oan hồn của bọn họ ở trong hồ nước, sau cùng lại thả quạ non vào hồ máu. Oan hồn không tìm được người sống làm vật chủ, chỉ có thể nhập vào cơ thể của quạ non! Trải qua bảy bảy bốn mươi chín ngày sau, quạ non dần dần lớn lên, trên người mọc ra lông giống màu máu tươi. Mà nghe nói cái đồng tử màu đen trong mắt bọn chúng chính là oan hồn hoá thành!”

Tôi nghe đến ngơ ngác, không nhịn được mà hỏi lại: “Trình Thiên Sư, quạ đỏ mắt đen này có tác dụng gì?”

Trình Thiên Sư nói: “Sau khi dùng vu thuật đen nuôi thành quạ đỏ mắt đen thì họ sẽ bắt đầu dùng máu tươi của mình nuôi dưỡng, để quạ đỏ mắt đen nhận chủ. Một khi quạ đỏ mắt đen nhận chủ xong thì có thể tâm linh tương thông với vu sư. Nói cách khác, quạ đỏ mắt đen này có thể đóng vai trò như mắt của hắc vu sư. Mà quạ thì thông linh, hắc vu sư có đạo hạnh cao có thể hút hồn của người sống thông qua đôi mắt của quạ đỏ mắt đen, do đó giết người trong vô hình, đây mới là điều đáng sợ nhất của hắc vu sư!”

Trình Thiên Sư nói xong, không quên nhắc nhở mọi người: “Mọi người nhất định đừng nhìn vào mắt của quạ đỏ mắt đen, phải nhanh chóng tìm được cửa để rời đi! Lão phu lo rằng hắc vu sư kia cũng đã tới!”

Lúc Trình Thiên Sư nhắc nhở mọi người đã muộn rồi, ông ta hoàn toàn không chú ý đến sự thay đổi lúc này của tôi, lúc nãy tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt của quạ đỏ mắt đen, mắt của nó dường như có một loại ma lực có thể thu hút mắt của con người, mới đối diện nhau thời gian vài giây, tầm nhìn của tôi đã không thể nào di chuyển khỏi mắt của quạ đỏ mắt đen.

Mà chính vào lúc mắt chúng tôi đối diện nhau, tôi bỗng nhiên nhìn thấy trong mắt của quạ đỏ mắt đen xuất hiện một ông lão mặt mũi đáng sợ! Ông lão dường như đang dùng mắt của quạ đỏ mắt đen đối diện với tôi, còn cười quỷ quyệt với tôi bằng bộ mặt gian giảo.

Tôi quan sát hoàn cảnh xung quanh ông lão, hình như chính là cửa trước của miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free