Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 945: Bách quỷ vây làng
Tôi âm thầm cứu Triệu Ngọc Nhi không phải vì tôi thương hoa tiếc ngọc, càng không phải vì Triệu Hổ muốn gả cô ta cho tôi.
Tôi vốn là người tu đạo, từ nhỏ sư phụ đã nói với tôi, người tu đạo là người làm việc chính nghĩa, trảm diệt tà, phong lệ quỷ, bảo vệ cân bằng âm dương, đây mới là ước nguyện ban đầu của người tu đạo. Ước nguyện ban đầu không đổi, chỉ như vậy mới thành tựu đại đạo vô cương!
Đừng nói là Triệu Ngọc Nhi, dù cho đổi thành người tôi không quen biết, tôi cũng sẽ không giương mắt làm ngơ nhìn oan hồn hại người.
Lời tôi nói làm đội ngũ quỷ vương rước dâu kinh ngạc, lúc này tất cả đều oán hận nhìn tôi chằm chằm, làm tôi lạnh run hết người! Không chút sợ hãi, tôi nghiến răng bước đến chặn đường đi của bọn chúng.
Trình Thiên Sư thấy vậy thì vội vã gọi tôi: “Sư phụ, người mau mau quay lại đây, đừng chuốc thêm phiền phức nữa!”
Tôi không quan tâm đến ông ta, mà nhìn qua mọi người ở đó, cười lạnh nói: “Uổng cho các người là người tu đạo, vậy mà có thể nhìn thấy người sắp chết lại không cứu? Tôi thực sự không hiểu, các người tu đạo không lẽ chỉ là vì hại người ư?”
Nói hết, tôi lại nhìn vào những Tẩu Âm Nhân trong làng, nghiêm nghị nói : “Các người cũng là một phần tử của Đạo Môn, vậy mà lại giúp oan hồn hại người! Các người có thể giết tôi, nhưng chỉ cần tôi còn một hơi thở, tôi quyết không để oán quỷ bắt người sống đi!”
Tẩu Âm Nhân nghe xong lời của tôi thì vẫn cực kỳ bình tĩnh, chỉ có lão chưởng quầy nhìn tôi với ánh mắt đầy thương tiếc, còn không ngừng lắc đầu thở dài! Tôi thấy bọn họ không có ý định ra tay, bất ngờ lấy ra những bùa giết quỷ sớm đã chuẩn bị đối phó với oan hồn của đội ngũ rước dâu.
Những oan hồn này đều chỉ ở mức tiểu quỷ, không ngăn được tôi, tôi muốn diệt bọn họ, dễ như trở bàn tay.
Tôi lưu loát ném chỗ bùa vàng trong tay lên không trung, cùng lúc kết đạo chỉ niệm chú diệt quỷ: “Thiên địa huyền tông, vạn khí chi căn. Tứ linh thiên đăng, lục giáp lục đinh. Giúp ta diệt tinh, yêu ma vong hình. Ngũ hành tam giới, bát quái triệt quỷ. Lập tức tuân lệnh, giết!”
Theo tiếng giết của tôi vừa dứt, ngay lập tức gió lớn nổi lên, những tấm bùa vàng lơ lửng trên không trung như có linh tính, tới tấp bay đến oan hồn của đội ngũ rước dâu. Dù cho oan hồn có tháo chạy thế nào đều không thoát khỏi bùa vàng.
Bùa vừa dính lên người bọn họ thì lập tức bùng cháy, trong tích tắc đã khiến cho những oan hồn này hồn bay phách tán!
Giải quyết xong những oan hồn này, kiệu hoa lớn trên đất bỗng biến thành một chiếc kiệu làm từ giấy. Sau khi Triệu Ngọc Nhi được giải cứu, cô ta vội vã chạy ra từ kiệu giấy trắng đó.
Nhưng cô ta sợ Tẩu Âm Nhân của làng, nấp sau người tôi không ngừng khóc. Chuyện gặp phải lần này, e là cả đời này cô ta sẽ luôn gặp ác mộng mất.
Tôi thấy cô ta đáng thương nên không đành lòng, an ủi nói: “Triệu Ngọc Nhi, đừng sợ, đi tìm bác Triệu và mọi người! Hôm nay tôi bảo vệ cô, không ai dám làm hại cô, trừ phi bọn họ bước qua xác tôi!”
“Hừ! Muốn chạy? Để mạng lại!” Thấy tôi bảo vệ Triệu Ngọc Nhi quay về làng, tên Cản Thi Nhân tướng mạo xấu xí kia bỗng nhiên lên tiếng, cùng lúc chặn đường chúng tôi đi.
Triệu Ngọc Nhi bị dọa cho hơi run rẩy, vô thức nắm lấy tay tôi! Tôi có thể cảm nhận được cô ta sợ hãi đến độ toàn thân lẩy bẩy, chắc là do quá mức sợ hãi nên móng tay như sắp nắm rách da tôi vậy.
Tôi nhìn chằm chằm tên Cản Thi Nhân nói: “Tẩu Âm nhất mạch các người vốn dĩ là truyền thống trung nghĩa, nếu anh vẫn còn chút khí phách của Tẩu Âm Nhân thì hãy tha cho cô ta, có chuyện gì thì tìm tôi này!”
“Được!” Không ngờ tên Cản Thi Nhân lại đồng ý nhanh như vậy, còn nhường đường cho Triệu Ngọc Nhi.
Lúc này người nhà họ Triệu cũng kịp đi đến, bác Triệu chủ động đến đón Triệu Ngọc Nhi. Trước khi đi, Triệu Ngọc Nhi quay đầu nhìn tôi, nhẹ nhàng nói ba từ: “Cảm ơn anh!”
Bác Triệu để Triệu Bằng đưa Triệu Ngọc Nhi về khách điếm, sau đó nói lớn: “Nhà họ Triệu chúng ta cũng không phải dễ bắt nạt, nếu hôm nay các người tổn thương đến cậu Tiểu Ngư đây, tôi đảm bảo với các người, nhất định sẽ bắt các người trả lại gấp trăm lần!”
Những lời này của bác Triệu khiến tôi rất cảm động, ít nhất không chỉ có mình tôi đang chiến đấu!
Nhưng bác Triệu vừa nói hết, đầu đà béo cũng ra mặt, cười khẩy nói: “He he, nhà họ Triệu các người đông, nhưng người của bọn tôi cũng không ít!”
Đầu đà béo nói hết liền vẫy tay, người của ông ta cũng xuất hiện, hai bên rơi vào trạng thái rất căng thẳng. Bác Triệu là một người thông minh, ông ấy biết nếu giờ mà ra tay, bọn họ nhất định không có cơ hội thắng!
Đầu đà béo thấy bác Triệu không nói gì, cười nói: “Người anh em Cản Thi Tượng, chúng ta tiếp tục. Có người làm hỏng quy tắc của làng các người thì phải cho hắn chịu trừng phạt. Các anh cứ yên tâm đi, tôi sẽ không để những người khác ảnh hưởng đến các anh!”
Đầu đà béo nói những lời này không chỉ để cho tôi nghe, mà còn là để cho bác Triệu và mọi người nghe. Nếu như bác Triệu giúp tôi, vậy thì bọn chúng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
“Đa tạ!” Tên Cản Thi Tượng nghe vậy thì quay qua cảm ơn đầu đà béo một tiếng, trong lúc nói đã bao vây tôi rồi. Không chỉ có hai người đó, còn có hai ông cháu tiệm giày nữa.
Khi bọn họ đến gần tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở toát ra trên người họ mang theo một chút tà khí quỷ dị! Cậu bé tiệm giày cũng không đơn giản, bốn người hợp lực lại khiến tôi cảm thấy có chút ngột ngạt.
Tôi không chịu thua kém, cũng không kiềm hãm nữa, người tôi rung mạnh một cái, chân khí đan điền bộc phát, vô hình chung chống lại tà khí phát ra trên người họ. Chúng tôi không ai vội ra tay, đều đang thăm dò kỹ sâu cạn của đối phương.
Hai luồng khí vô hình va chạm vào nhau trong không trung, xung quanh lập tức có một luồng khí cuộn lên, thổi bụi trên mặt đất bay mù lên.
Mà trong lúc hai bên bọn tôi đang căng thẳng, Triệu Thập Nhất đột nhiên cõng chiếc quan tài của anh ta hiện thân!
Trong quan tài đó đều là đồ nghề của anh ta, chỉ thấy anh ta đặt mạnh quan tài xuống đất, bụi bay tung tóe khắp mặt đất, sau đó quay qua Tẩu Âm Nhân nghiêm nghị nói: “Tôi ở đây, kẻ nào dám làm tổn thương đến anh em của tôi? Đừng nói là bốn tên Tẩu Âm Nhân các người, cho dù tổ sư gia của các người tới cũng phải cũng phải nể mặt ông đây đấy! Cút!”
Triệu Thấp Nhất nói mấy lời này khá là ngang tàng, ai cũng không ngờ rằng anh ta lại đột nhiên ra tay! Càng khiến người ta không ngờ đến là, bốn người Tẩu Âm Nhân vây quanh tôi kinh ngạc nhìn Triệu Thập Nhất, ánh mắt tập trung vào quan tài trên tay anh ta, sau đó không nói lời nào mà quay người bỏ đi!
Sự đảo ngược đột ngột này khiến tất cả mọi người ở đó ngơ ngác! Ngay cả tôi cũng thầm ngạc nhiên, Triệu Thập Nhất này là thần thánh phương nào? Vậy mà lại có thể chấn nhiếp cả Tẩu Âm Nhân trong làng! Phải biết rằng tôi chính là người phá hoại quy tắc của bọn họ trước mặt nhiều người.
Ngôi làng trên núi bí ẩn này có những điều cấm kỵ riêng, kẻ phá hoại quy củ, giết không tha!
Đầu đà béo không thấy được cảnh hay, cũng theo Tẩu Âm Nhân quay về khách điếm tử thi.
Đợi bọn họ đã rời đi hết, Triệu Thập Nhất mới nhìn tôi nói: “Tiểu Ngư Nhi, ông đây đoán ngay là cậu sẽ không gặp chết không cứu mà. Cậu tự cẩn thận chút, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua! Cậu quay về trước đã, ông đây còn phải đi tìm các tỷ tỷ của Bách Hoa Môn để kiểm tra thân thể.”
Tên này nói xong là lại bỏ tôi đuổi theo người của Bách Hoa Môn, đúng là mẹ nó thấy sắc quên nghĩa mà!
Tôi chửi thầm một tiếng trong bụng sau đó một mình quay lại khách điếm tử thi. Tôi vừa vào đến khách điếm tử thi thì phát hiện tất cả mọi người đều đang tập trung ở trong đại sảnh. Bầu không khí rất là kỳ lạ, không có ai mở miệng nói chuyện cả.
Triệu Thấp Nhất trà trộn vào trong đội ngũ của Bách Hoa Môn, mặt dày đòi kể chuyện cười cho bọn họ nghe. Bốn chị em của Bách Hoa Môn không làm gì được anh ta, biểu cảm như muốn khóc mà không khóc được.
Những người khác thấy tôi bước vào thì đều nhìn tôi đầy ẩn ý. tôi lúc này mới chú ý đến, ở góc của đại sảnh có hai người ngồi. Hai người này ăn mặc rất kỳ quái, trông giống như cách ăn mặc người giang hồ vậy, họ khoảng chừng ba mươi tuổi. Da họ ngăm đen, trên người còn phát ra mùi tanh của đất, chắc là người của Tặc Môn Trường Sinh Giáo!
Ngoại Bát Môn đến nay chỉ còn lại tứ đại môn phái, người của Bách Hoa Môn và Tặc Môn xuất hiện rồi, người của Tác Mệnh Môn và Vu Cổ Môn có đến hay không đây? Những người này xuất hiện, chính là đại diện cho một giang hồ khác đã bắt đầu!
Bọn họ đi qua rìa của thành phố, lướt nhanh trong màn đêm, người thường e là cả đời cũng không gặp được họ!
Tôi vừa bước đến chỗ nhà họ Triệu ngồi xuống, lão chưởng quầy của khách điếm tử thi liền lên tiếng: “Lão đây là người làm ăn, không bao giờ kết oán với người khác. Nhưng làng có quy tắc của làng, lão không có cách nào bảo vệ người khác, vẫn mong các vị tự biết thân mình, tạm biệt!”
Lão chưởng quầy không muốn dẫn mình vào vũng nước lầy, nói xong là dẫn phục vụ trong tiệm rời khỏi khách điếm,
Ông ấy vừa đi là đầu đà béo đứng ra nói: “Chuyện giang hồ để giang hổ xử lí! Mọi người cũng không cần phải giấu diếm nữa. Tôi biết mọi người đều đến đây vì núi quan tài! Tôi vừa rồi nhìn thấy mấy vị Tẩu Âm Nhân ra tay, phát hiện trên người họ có một luồng tà khí, chắc chắn là có liên quan đến oan khí của núi quan tài! Nói cách khác, bọn họ đang canh giữ bí mật của núi quan tài. Chúng ta muốn tìm được núi quan tài, bắt buộc phải đoàn kết lại đối phó với họ. Đến lúc đó tìm thấy núi quan tài, vậy chính là “bát tiên quá hải, các hiển thần thông”, tự nói chuyện bằng bản lĩnh vậy.”
Đầu đà béo trực tiếp nói thẳng hết ra, đây vốn dĩ là chuyện mọi người tự biết trong lòng, nói hết ra như vậy mọi người lại thấy nhẹ nhàng hơn, không cần phải giấu diếm hay giả vờ ngu ngốc nữa.
Khi đầu đà béo vừa nói xong, người của Trường Sinh Giáo cũng lên tiếng: “Anh béo này nói không sai, mọi người đều đến đây vì cùng một mục tiêu, Cao Gia Huy tôi cũng tán thành với cách làm của anh ấy! Chỉ là, ban ngày tôi đã tìm kiếm khắp núi sông ở gần đây, nhưng lại chưa từng phát hiện thấy núi quan tài. Tôi còn nghĩ rằng liệu có phải núi quan tài này bị cao nhân dùng kết giới trận pháp giấu đi hay không đây. Nếu tôi đoán không nhầm, cửa vào kết giới rất có khả năng là miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát!”
Nghe phân tích của Cao Gia Huy, tất cả mọi người ngay lập tức có được chút manh mối! Thực chất tôi đã sớm nghĩ tới điều này rồi, tôi vốn định trời sáng đến miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát xem xét tình hình, nhưng xem ra bây giờ có lẽ không thể đợi được đến khi trời sáng.
Chúng tôi không ra tay, không có nghĩa là người khác sẽ không ra tay. Mọi người đều có mục đích riêng muốn đạt được của mình, giờ chỉ xem ai là người giữ được bình tĩnh mà thôi.
Nhưng cũng chính lúc mọi người đang im lặng, người của đầu đà béo đột nhiên xông vào: “Ngài béo, không hay rồi, làng bị bao vây rồi!”
“Cái gì?” Đầu đà béo nghe xong ngạc nhiên nói: “Không lẽ là Tẩu Âm Nhân muốn giết người diệt khẩu? Đi, dẫn tôi đi xem xem!”
Đoàn người chúng tôi vội vã đi ra khỏi khách điếm, chưa đến cổng làng, chúng tôi đã phát hiện từng đợt từng đợt gió âm, nhiệt độ bỗng chốc hạ mười mấy độ. Càng đến gần cổng làng nhiệt độ càng thấp, lại nhìn các cửa tiệm trong làng, nhà nào nhà nấy đóng chặt cửa, chỉ còn lại đèn lồng trắng treo trước cửa!”
Gió âm thổi làm đèn lồng trắng bay cọt kẹt kêu, bầu không khí vô cùng u ám kỳ quái!
Không ai nói gì, mọi người tiếp tục kiên trì đi về hướng cổng làng, vừa đến cổng làng, mọi người giờ mới phát hiện ngôi làng đã bị một lớp sương độc dày đặc bao vây!
Thiên nhãn vừa mở, bọn họ mới phát hiện trong màn sương độc ấy đều là oan hồn. Bọn họ đứng thành một hàng dày đặc, mặt hướng về chúng tôi, đầu rủ xuống, nhón chân, tất cả đều cười quái dị nhìn chúng tôi!
Tôi nhìn thấy cảnh này, ngay lập tức thầm kêu không tốt: “Chết tiệt! Mẹ nó đây là bách quỷ vây làng!”