Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 937: Nghi thức tế thần
“Tộc Thụ Yêu?” Đây là dân tộc thiểu số gì, lần đầu tôi được nghe nói và trước đó thì càng chưa từng được nghe thấy.
Tôi tò mò hỏi Trình Thiên Sư, ông ta nhỏ giọng giải thích cho mọi người: “Lão phu cũng chỉ nghe tin đồn về tộc Thụ Yêu từ Biệt Bảo Nhân* mà thôi, tương truyền bộ lạc này cực kì hiếm thấy và thần bí. Số lượng người không nhiều, tới bây giờ cũng không giao thiệp gì với người bên ngoài, cũng không có ghi chép gì về bộ lạc này cả. Chỉ có Biệt Bảo Nhân hay vượt qua núi hoang từng thấy qua, nghe bọn họ nói bộ lạc này là hậu duệ của một bộ lạc thần bí thời cổ đại, họ có thân hình nhanh nhẹn, nhanh nhạy như khỉ, tín ngưỡng là thần cây, vẫn còn duy trì truyền thống tuẫn táng người sống!”
(*) Biệt Bảo Nhân: một loại nghề nghiệp của xã hội cũ, nằm trong bát hành và ít được nghe nói đến, nhưng nó có lưu truyền ở dân gian, Biệt Bảo Nhân là người đi tìm kiếm những vật mà người khác không biết đến
Người nhà họ Triệu nghe xong cảm thấy thật khó tin, giống như phát hiện ra lục địa mới vậy. Nhưng với người từng tu hành, thế giới rộng lớn không thiếu chuyện lạ. Chưa nghe nói không có nghĩa nó không tồn tại!
Triệu Thập Nhất nghe xong tỏ ra rất tức giận, nói: “Thiếu nữ quý như hoa thế này mà bọn họ lại muốn dùng để tuẫn táng. Chú nhịn được chứ thím đây không thể!”
Triệu Thấp Nhất vừa nói xong là muốn xông ra cứu người, Trình Thiên Sư vội kéo anh ta lại, nói: “Chủ tiệm Triệu yên tâm đừng nóng vội, lão phu chỉ mới suy đoán mà thôi! Cứ xem thử diễn biến tiếp theo thế nào, nếu bọn họ thực sự muốn tuẫn táng người sống thì chúng ta ra cứu người vẫn chưa muộn!”
Thật ra, tôi càng muốn xem thử thực lực của Triệu Thập Nhất tới đâu. Tôi không cảm giác được một chút khí tức chập chờn nào trên người anh ta, nhưng ngay cả loại cáo già như Trình Thiên Sư còn đặc biệt tôn kính anh ta thì chắc chắn anh ta có thủ đoạn riêng của mình.
Lời Trình Thiên Sư nói cũng đúng, nhỡ chúng tôi nghĩ sai thì sẽ gây thêm rắc rối, tăng thêm nhiều phiền phức không đáng có. Xét đến yếu tố này, tôi cũng mở miệng khuyên Triệu Thập Nhất: “Tiện Thập Nhất, trước tiên cứ xem thế nào đã. Nếu bọn họ thực sự muốn tuẫn táng người sống thì tôi sẽ cứu người cùng cậu!”
“Thôi được!” Triệu Thập Nhất gật đầu, tạm bỏ ý định ra tay.
Chúng tôi tiếp tục nhìn nghi thức kỳ quái của tộc Thụ Yêu, chỉ thấy cô gái bị mang ra hiến tế kia được đặt xuống tế đàn. Tôi có thể thấy được cô ấy đang rất sợ hãi từ gương mặt ấy, thậm chí có thể nói là kinh hoàng, nước mắt rơi không ngừng nghỉ, cả người run rẩy không ngừng!
Lúc này, tộc nhân cầm đầu tộc Thụ Yêu cũng ra tay!
Chẳng biết từ lúc nào mà trên tay ông ta đã có thêm một cái đầu lâu người, đầu lâu hoàn toàn biến thành màu đen, trông giống như bị khói hun. Trên tay ông ta còn cầm một bụi cỏ tranh, tay kia cầm đầu lâu người, cơ thể đu đưa rất mạnh, hai vai lay động cùng lúc, động tác như thể một bà đồng đang nhảy tế đại thần.
Ông ta vừa lắc lư cơ thể rất khoa trương vừa bước nhịp kỳ quái tới gần thiếu nữ bị trói. Sau khi đi xung quanh cô ấy một vòng thì bàn tay cầm bụi cỏ tranh của ông ta trong tay hơi run, bụi cỏ tranh tự bùng lửa đốt, khói đen lượn lờ trên không trung.
Sau khi bụi cỏ tranh bốc lên khói đen, ông ta đưa gần vào cằm của thiếu nữ ấy. Khói đen xông người, thiếu nữ bị khói đen xộc vào mũi, chẳng bao lâu mặt đã ướt đẫm nước mắt.
Lại thêm mấy giây sau, chuyện quái dị đã xảy ra!
Sau khi thiếu nữ kia hít phải khói đen thì cơ thể co giật càng thêm kịch liệt, hai mắt nhắm nghiền lại, cơ thịt trên mặt điên cuồng co rút. Sau đó, chúng tôi nhìn thấy gương mặt thoa đầy màu của cô gái xuất hiện từng mảng hoa văn máu!
Hoa văn máu kia không ẩn dưới da mà lại nhô lên như gân xanh, nhìn thoáng qua còn tưởng rằng chỗ ấy đều là sẹo do dao cắt, nhưng nhìn kỹ một chút sẽ thấy nó giống rễ cây đang xâm chiếm gương mặt cô gái hơn.
Thấy thân thể cô gái xảy ra khác thường, tộc nhân cầm đầu kia lập tức lùi về sau, lại quỳ gối xuống đất dùng bụi cỏ tranh xông đầu lâu người. Sau khi bụi cỏ tranh cháy hết hoàn toàn, tộc nhân cầm đầu bắt đầu chắp hai tay trước ngực, người lay động liên tục, miệng lẩm bẩm thứ ngôn ngữ chúng tôi nghe không hiểu.
Nhưng giọng của ông ta rất kỳ lạ, giống như đang khóc, nghe vào lòng ngứa như bị mèo cào. Kỳ dị hơn là sau khi ông ta bắt đầu cúng tế, hoa văn máu trên mặt cô gái chậm rãi to lên. Chỉ chớp mắt đã to bằng ngón tay của một đứa bé.
Hoa văn máu giăng đầy khắp gương mặt, chúng làm nứt làn da trên mặt cô ấy, máu tươi chảy ướt dầm dề, ai nhìn vào cũng giật mình! Vẻ mặt hiện tại của cô gái cũng rất kỳ lạ, vừa đau khổ vừa tỏ ra kích động.
“Cái mẹ gì thế? Sao lại tà dị như vậy?” Triệu Thập Nhất nghi ngờ lẩm bẩm.
“Đây là Hoàn Hồn Thảo! Có thể khống chế hồn phách của người sống, khiến người nọ phải làm theo bất cứ chuyện gì!” Tôi giải thích, lại nói tiếp: “Tiện Thập Nhất, ra tay đi!”
“Được!” Nghe thấy tôi bảo ra tay, Tiện Thập Nhất là người lao tới đầu tiên, trong tay không cầm loại vũ khí nào, chỉ cõng một chiếc túi đeo lưng lớn. Anh ta vừa xuất hiện đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả tộc nhân của tộc Thụ Yêu.
Có lẽ họ không ngờ tới lại đột nhiên có một người xa lạ xuất hiện, đầu tiên là tỏ ra tò mò, sau đó lập tức coi Triệu Thập Nhất là kẻ địch, liên tiếp cầm cung nhắm về phía anh ta.
Triệu Thập Nhất vội vàng giơ hai tay lên đầu hàng, cười hì hì làm lộ ra hàm răng trắng đều rõ ràng, nói: “Xin lỗi, đi nhầm đường! Xin hỏi tới núi quan tài thế nào? Mọi người không biết à? Vậy tôi đi hỏi người khác thử nhé! Tạm biệt!”
Tộc Thụ Yêu này không hiểu tiếng Hán, nhìn Triệu Thập Nhất tự nói tự khoa tay múa chân như đang nhìn một thằng ngu biểu diễn vậy.
Nhưng cái tên Triệu Thập Nhất này rất xảo quyệt, nhân lúc bọn họ đang ngạc nhiên thì đột ngột lao về phía tế đàn. Song anh ta vừa bắt đầu ra tay thì người tộc Thụ Yêu cũng ra tay, mười mấy mũi tên vèo vèo bắn về phía anh ta!
Những người này giỏi dùng cung tên, độ chính xác dĩ nhiên không cần phải nói. Tôi vẫn chưa ra tay là muốn xem thử rốt cuộc Triệu Thập Nhất có thực lực như thế nào?
Đúng như suy đoán, Triệu Thập Nhất không hề tỏ ra kinh hoảng, thấy tiếng vèo vèo sau lưng thì nhanh chóng phản ứng lại, cùng lúc nhảy mấy bước kỳ quái để tránh mũi tên có độc, chỉ thấy được tàn ảnh liên tiếp xuất hiện trước mắt mọi người, anh ta vậy mà lại tránh được toàn bộ mũi tên của tộc Thụ Yêu.
Tới lúc anh ta dừng lại, trong miệng còn đang ngậm một mũi tên, phóng khoáng vuốt mái tóc húi cua rồi nhìn về phía mấy đứa trẻ con còn ngây ngô trong tộc Thụ Yêu, nói: “Võ công trong thiên hạ chỉ có nhanh là không dễ hạ! Thế nào? Trông chú có đẹp trai không?”
Đám trẻ con trong tộc Thụ Yêu ngơ ngác lắc đầu, Triệu Thập Nhất hừ lạnh, quay đầu nhìn về phía chúng tôi, còn trừng tôi! Có lẽ anh ta đã quên mất đám trẻ con tộc Thụ Yêu đang ở phía sau, có đứa cầm ống thổi kiếm đồng* lên, vừa hay nhắm ngay mông của anh ta!
(*) Ống thổi kiếm đồng là một vũ khí đơn giản gồm một ống nhỏ để bắn đạn nhẹ hoặc phi tiêu. Loại vũ khí được sử dụng bằng cách nhét phi tiêu bên trong ống và sử dụng lực thổi của người để đẩy đạn bay đi, tốc độ và độ xa của đạn phụ thuộc vào lực thổi.
“Tiện Thập Nhất, cẩn thận sau lưng!” Tôi thấy vậy bèn vội vàng nhắc nhở anh ta, nhưng đã muộn. Triệu Thập Nhất vừa mới phản ứng lại thì đứa bé kia đã phồng mồm thổi ống bắn tên độc trúng ngay mông anh ta.
Mặc dù uy lực của mũi tên độc này không lớn, nhưng lại không biết độc tính thế nào.
“Xong? Hỏng chuyện rồi!” Chỉ thấy Triệu Thấp Nhất kêu lên một tiếng hỏng rồi thì nháy mắt một cái, trực tiếp ngã xuống đất.
Người còn lại thấy thế thì lập tức xông lên để hỗ trợ, hai bên rơi vào thế giằng co. Tôi vội vàng kiểm tra tình hình của Triệu Thập Nhất, vừa đỡ lên thì anh ta lại bỉ ổi cười hì hì với tôi, nói: “Tiểu Ngư Nhi, mông ông đây trúng tên độc rồi, cưng mau hút máu độc cho ông đây đi, nếu không ngày này năm sau cưng chỉ có thể mang rượu tới trước mộ nhìn ông đây thôi!”
Tôi liếc cái tên độc rơi dưới mặt đất, rõ ràng là chưa đâm rách da anh ta. Uy lực của loại tên độc này không lớn nhưng rất sắc bén, hơn nữa cự ly bắn rất ngắn, không thể không bắn trúng được!
Chỉ có một khả năng là vừa rồi người này đã dùng chân khí để bảo hộ thân thể! Người có thể dùng chân khí để bảo hộ thân thể rõ ràng là người đã bước vào cảnh giới Tông Sư! Cái tên này quả nhiên không hề đơn giản!
“Tiểu Ngư Nhi, nhanh nào, người ta sắp chết rồi đấy!” Triệu Thập Nhất thấy tôi không lên tiếng thì lại bỉ ổi làm nũng.
“Được chứ! Bây giờ tôi sẽ giúp cậu hút độc!” Tôi mỉm cười nhưng lòng thì không cười, nhặt tên độc dưới đất lên giả vờ muốn đâm vào mông anh ta.
Tôi vừa đâm tới thì Triệu Thập Nhất lập tức nhảy về phía sau một bước, giả bộ nghiêm túc thở dài: “Haiz! Quả nhiên tên độc không có tác dụng với người da mặt dày, không ngờ ông đây đã tới cảnh giới đao thương bất nhập rồi!”
“Ặc!” Tôi hạn hán lời, không muốn tiếp tục nói tào lao với anh ta. Trong lúc hai người bọn tôi đang nói cười thì người cầm đầu tộc nhân đột nhiên nói: “Các người thật to gan, lại dám tự ý xông vào tộc Thụ Yêu bọn ta. Xem ra chỉ có thể giết các người để cúng tế thì mới có thể xin thần linh thông cảm được!”
Người cầm đầu vừa nói thì mọi người đều ngây ra, không nghĩ tới ông ta lại biết tiếng Hán. Hơn nữa còn nói cực kì trôi chảy, có thể nói là chuẩn hơn cả người Hán nói chuyện.
“Ha ha!” Tôi cười lạnh một tiếng, nói: “Các người dùng tế thần bằng thủ đoạn tàn nhẫn là dùng người sống để tuẫn táng, nếu thần linh thực sự có thể phù hộ cho các người thì đó cũng chỉ là một con ác ma mà thôi! Tôi không muốn đối địch với các người, nhưng các người phải thả cô gái kia ra!”
Tôi vừa dứt lời người cầm đầu đã tỏ ra giận giữ, nói mấy câu với tộc nhân của mình. Người tộc Thụ Yêu nghe xong thì càng tức giận hơn, có vẻ là do chúng tôi nói năng lỗ mãng với thần linh của họ nên họ không nói hai lời, trực tiếp tấn công!
Người Triệu gia dẫn tới đều là người luyện võ, vừa tránh tên độc vừa xông về phía tộc Thụ Yêu. Nhưng thân thủ của đám tộc nhân của tộc Thụ Yêu quá nhạy bén, loẹt xoẹt mấy cái đã leo được lên đại thụ, đối phó với chúng tôi từ trên cao.
“Mọi người trốn trước đi, để tôi đi cứu người!” Tôi nhắc nhở một câu rồi xông về phía thiếu nữ trên tế đàn. Nhưng tôi chưa kịp tới gần tế đàn thì thiếu nữ bị trói đã đột nhiên nổi điên, nhe răng ra rít gào với tôi.
Tôi còn không kịp phản ứng gì thì cô gái kia đã đập mạnh đầu vào tế đàn. Chỉ nghe thấy tiếng cốp vang lên, đầu cô gái nứt ra một vết thương rất lớn, máu tươi đỏ thẫm theo tế đàn chảy xuống đất.
Tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng tàn nhẫn này, đầu thiếu nữ dựa vào tế đàn, mắt trợn to nhìn tôi, vẻ mặt vừa đau khổ vừa luống cuống. Do mất máu quá nhiều nên cơ thể của thiếu nữ bắt đầu run rẩy kịch liệt!
Tôi không đành lòng nhìn tiếp, vừa quay đầu đã nhìn thấy người cầm đầu tộc nhân đang cầm đầu lâu người niệm chú ngữ. Hiển nhiên là do ông ta dùng tà thuật khống chế cô gái kia tự sát!
Thấy tình trạng bi thảm của cô gái, lửa giận trong người tôi bốc lên, trợn mắt nhìn tên cầm đầu, nói: “Đồ khốn nạn! Tao muốn giết đồ ác ma nhà mày!”
“Ha ha!” Tên cầm đầu lạnh lùng bật cười, nói: “Người ngoài bước vào tộc Thụ Yêu chúng ta không một ai là còn sống rời đi, bao gồm các người!”
Lúc này tôi mới thấy, máu tươi chảy từ tế đàn xuống vậy mà đều bị đất đai hấp thụ hết.