Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 929: Cá Câu Sơn tinh

ối với chuyện mộ tổ nhà họ Triệu, ít nhất tôi cũng nắm được bảy tám phần rồi. Chỉ là chuyện này vội cũng không được, phải đợi đến đêm mới có thể ra tay! Người nhà trưởng làng đã chuẩn bị cơm tối, tôi dẫn mọi người trong làng về làng Triệu gia trước, chuẩn bị ăn uống no nê rồi mới lên núi.

Cả gia đình trưởng làng đều rất nhiệt tình mến khách, không những chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn mà còn mang rượu cổ cất giấu mấy chục năm ra. Nghĩ đến chốc nữa còn cần làm việc, tôi chỉ đành uyển chuyển từ chối ý tốt của trưởng làng.

Một mình tôi không thể giải quyết việc này được, cần có người giúp đỡ. Nhân lúc mọi người còn chưa bắt đầu ăn uống, tôi mở lời trước: “Các vị, lần này tôi đến đây là vì muốn giải quyết chuyện mộ tổ nhà họ Triệu, nhưng một mình khó lo hết được, làm chỗ này lại bỏ chỗ kia, vì vậy muốn mời hai người giúp tôi một tay! Nhưng người giúp nhất định phải mạnh dạn, nhanh nhẹn, hơn nữa có tính mạo hiểm nhất định. Nếu mọi người bằng lòng thì Lạc Tiểu Ngư tôi vô cùng cảm kích!”

Ngay khi tôi vừa nói ra những lời này, những người có mặt lập tức im lặng. Tôi hiểu họ, con người ai cũng xu lợi tị hại, một khi thấy có nguy hiểm thì sẽ bất giác muốn bỏ cuộc giữa đường.

Triệu Chính Hùng thấy mọi người đều không nói gì, chủ động hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cháu thấy ta được không?”

“Không được!” Tôi lắc đầu nói: “Chú hai Triệu, chú là người nhà họ Triệu, việc này người nhà họ Triệu không được tham gia. Cháu nói thật với chú, nếu người nhà họ Triệu tham gia mà xuất hiện kết cục thất bại, kết quả chính là sẽ như chú Triệu vậy!”

Triệu Chính Hùng không hề sợ hãi trước những lời tôi nói, gật đầu nhìn mọi người, muốn mời mọi người giúp đỡ, nhưng còn chưa kịp nói thì đã có một thanh niên đột nhiên đứng dậy nói: “Chú hai, để cháu đi. Người nhà họ Triệu có ơn với cháu, chỉ cần cháu có thể giúp được, cháu quyết không từ chối!”

Người lên tiếng này tên là Cẩu Oa, hồi nhỏ là cô nhi, sau này được người nhà họ Triệu nuôi lớn, còn tìm một công việc cho anh ấy. Cẩu Oa trạc tuổi tôi, rất trầm tính, không thích nói chuyện, nói xong là tiếp tục ngồi xuống ăn một mình.

Tôi thấy không ai chịu đứng ra giúp đỡ nên đành chịu. Sau khi ăn vài món tiền tiện, thấy thời gian cũng gần đến rồi, tôi bèn gọi Cẩu Oa ra chuẩn bị đồ lên núi.

Tôi kêu Cẩu Oa đi tìm ít tôm cá tươi rồi bảo anh ấy dùng sợi dây xâu cá tôm lại thành một chuỗi. Cẩu Oa nghe tôi sắp xếp, cũng không hỏi nhiều, chẳng bao lâu đã chuẩn bị xong đồ tôi cần.

Trong suốt quá trình, Trình Thiên Sư luôn theo sát tôi, sợ tôi sẽ giở trò bịp bợm. Sau khi chuẩn bị xong, chúng tôi mỗi người cầm một chiếc đèn pin, lại đi lên núi.

Trên núi yên tĩnh đến rợn người, đến cái bóng ma cũng không thấy. Nhà họ Triệu sớm đã lắp đặt đèn đường trên núi dẫn thẳng tới chỗ mộ tổ nhà họ, cho dù không cầm đèn pin cũng có thể nhìn rất rõ ràng.

Tôi sợ làm kinh động đến vật trong mộ tổ nhà họ Triệu, dẫn họ lặng lẽ đi vòng trên núi đến bìa rừng bên cạnh mộ tổ. Trước khi hành động, tôi dặn dò bọn họ: “Cẩu Oa, Trình Thiên Sư, lát nữa cho dù nhìn thấy thứ gì, cũng nhất định không được hét lớn. Nếu như làm chúng kinh động chạy mất, muốn bắt chúng nữa e rằng còn khó hơn lên trời!”

Cẩu Oa gật đầu không nói gì, Trình Thiên Sư hừ lạnh một tiếng, nói: “Lạc Tiểu Ngư, đừng có giả thần giả quỷ, còn cảnh tượng gì mà lão phu chưa từng nhìn qua chứ? Cậu không dọa lão phu nổi đâu!”

Tôi không thèm trả lời ông ta, nói với Cẩu Oa: “Cẩu Oa, anh đi bỏ cá tôm trong sọt cá đặt ở bên cạnh mộ, cách khoảng một mét lại đặt một con cá, sau đó giữ sợi dây quay trở lại rừng!”

“Ừ!” Cẩu Oa ừ một tiếng, ôm sọt cá khom lưng từ từ đến gần mộ. Anh ấy làm như tôi dặn, đặt chuỗi cá tôm lần lượt sắp trên mặt đất, cứ thế cho đến vị trí chúng tôi ẩn thân.

Tiếp đấy tôi lại dẫn Cẩu Oa và Trình Thiên Sư trốn đi, hết sức chăm chú nhìn vào vị trí phần mộ tổ nhà họ Triệu. Đợi khoảng mười lăm phút, Trình Thiên Sư dường như không còn kiên nhẫn nữa, sốt ruột hỏi tôi: “Lạc Tiểu Ngư, rốt cuộc cậu muốn làm cái gì? Lão phu cũng không có thời gian mà làm chuyện điên rồ với cậu dâu!”

“Ông gấp cái gì? Gấp gáp muốn làm đồ đệ tôi ư?” Tôi cười khì đùa một câu, Trình Thiên Sư tức đến độ thổi râu trừng mắt, hừ lạnh: “Hừ! Lão phu không có thời gian tranh luận với cậu, nếu cậu không giải quyết được chuyện của chưởng môn Triệu, xem lão phu xử lý cậu thế nào?!”

“Trình Thiên Sư! Ông yên tâm, nhất định tôi sẽ không cho ông được toại nguyện! Ông cũng có thể thừa dịp chuẩn bị lễ bái sư đi, tránh để khi đến lúc đó là vội vã hấp tấp!”

Trình Thiên Sư thấy tôi vẫn còn đang đùa giỡn thì nhắm mắt lại, vẻ mặt làm như không quan tâm đến tên vô lại. Lại đợi thêm mười lăm phút, phần mộ vẫn không thấy động tĩnh gì, cá tôm ở trên đất gần chết hết rồi.

Lúc này tôi cũng bắt đầu lo lắng, nếu bọn chúng còn không xuất hiện, vậy thì đêm nay không có cơ hội rồi!

Cẩu Oa ngồi thủ mà ngủ gà ngủ gật, sau khi ngáp một cái, cuối cùng anh ấy cũng không nhịn được, đành hỏi tôi: “Anh Ngư, rốt cuộc chúng ta đang đợi cái gì?”

“Cẩu Oa, tôi đang câu sơn tinh thủy quái! Đừng vội, chắc là bọn chúng sắp …” Tôi chưa kịp nói hết, phía cuối phần mộ tổ nhà họ Triệu đột nhiên xuất hiện một đám sương trắng lớn.

Màn sương trắng đó như được thổi ra, vù vù bốc lên không ngừng. Nhìn thấy sự bất thường đột ngột này, cả ba chúng tôi lập tức lấy lại tinh thần. Ngoài tiếng mây trắng vù vù bay ra, xung quanh tĩnh lặng đến kinh người, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của Cẩu Oa vì hồi hộp.

Lúc này chúng tôi đã không còn nhìn rõ tình hình xung quanh phần mộ, vài phút sau, từ trong đám sương trắng bỗng truyền đến tiếng trẻ con hát đồng dao.

“Trăng lưỡi liềm như chiếc thuyền nhỏ, ông lão cõng bà lão tìm con. Hây hây hây, ai ngờ trên đường gặp con chuột nhỏ, chuột nhỏ ơi mày đừng chạy, mau vào bụng bà lão ta nào! Ăn xong con chuột nhỏ, ông lão lại cõng bà lão đi tìm con hây hây hây!”

Tiếng đồng dao đột nhiên xuất hiện này không phải là từ một đứa trẻ mà ra, hình như là do hai đứa trẻ một nam một nữ cùng hát. Chỉ là tiếng hát của chúng rất chói tai, vừa lạnh vừa có vọng âm, nghe mà sởn hết da gà.

Nhân lúc này tôi liếc Trình Thiên Sư một cái, khuôn mặt ông ta đen xịt nghiêm nghị y như Bao Công. Bề ngoài giả vờ như đang trấn tĩnh, nhưng cơ thể run rẩy lại bán đứng ông ta. Ngược lại thì Cẩu Oa, anh ấy còn gan hơn tôi nghĩ, lại còn càng xem càng tò mò, hoàn toàn không thấy có chút sợ hãi nào hết.

Tôi nghĩ thầm trong bụng, không biết Cẩu Oa này rốt cuộc là không để tâm chuyện gì hay thật sự không sợ?

Chờ khoảng hai phút sau, chúng cuối cùng cũng hiện thân rồi!

Chỉ thấy một ông già mặc bộ trường sam màu đen cõng người vợ mặc bộ quần áo trắng từ trong màn sương trắng đi ra, vóc dáng bọn họ rất thấp, chắc chỉ được một mét hai ba gì đó, chiều cao áng chừng cũng như trẻ con.

Ông lão thì hói đầu, dường như trên đầu chẳng có sợi tóc nào, quả đầu bóng loáng, ông lão bị còng lưng nặng trông như lão rùa thần. Còn bà lão mặc bộ quần áo nhìn còn trắng hơn cả tuyết, ăn mặc trang điểm lộng lẫy, tóc cũng trắng như tuyết, nhưng người ngợm bà lão hệt như không có xương vậy, đầu bà ta nhẹ nhàng áp lên vai ông lão. Hai người một đen một trắng, hình thành một sự tương phản rất rõ ràng!

Đèn đường chiếu xuống, lúc này chúng tôi mới nhìn rõ mặt của hai người. Họ thế mà lại có khuôn mặt của một đứa bé trai và một bé gái, tôi không nhìn nhầm cũng chẳng hoa mắt. Tuy cơ thể bọn họ là của người già, nhưng trên mặt lại không nhìn thấy một cái đốm đồi mồi hay nếp nhăn của người già, ngược lại là mềm mịn như có thể ấn ra nước.

Dưới sự tương phản kỳ lạ như thế, tôi nghe được tiếng hít một hơi lạnh vì sợ của Trình Thiên Sư. Tôi cũng chưa thấy tình huống thế này bao giờ, nói không sợ là giả.

“Bà nó ơi, dưới đất có rất nhiều cá, lần này chúng ta có thể ăn no rồi. Chúng ta càng lớn lên, người chôn trong mộ này lại càng chịu khổ. Khà khà.” Ông lão đột nhiên lên tiếng, giọng nói hoàn toàn là của một đứa bé trai, trong cái giọng the thé ấy lại lẫn thêm cả giọng trẻ con, nghe mà toàn thân run sợ!

Nói rồi, chỉ thấy ông lão cúi mình nhặt hai con cá lên, một con đưa cho người vợ trên lưng. Bà lão cầm con cá, vậy mà thè chiếc lưỡi vừa dài vừa nhỏ ra, sau khi liếm liếm con cá thì bà ta đưa luôn một miếng vào miệng, tôi còn chưa nhìn rõ hết, bà lão đã một miếng nuốt luôn cả con cá trắm to cả cân vào bụng!

“Ối giời ơi! Mẹ nó chứ đây là mồm cá sấu à?” Trong lòng tôi kinh hãi tột độ, chưa kịp phản ứng lại thì bên cạnh ông lão đã cầm con cá bắt đầu gặm.

Cách ăn của ông ta hoàn toàn khác biệt, ông ta gặm con cá từng miếng từng miếng một. Hàm răng ông ta rất sắc, một miếng đã cắn đứt miếng thịt cá. Cẩu Oa nhìn thấy cảnh này, nhỏ tiếng kinh hãi hỏi: “Anh Ngư, cá chết ban ngày bọn tôi phát hiện ở con suối phía đông, vết cắn trên người chúng để lại hình như là từ ông lão đó mà ra!”

“Ừ!” Tôi gật đầu, ra hiệu anh ấy đừng hoảng sợ, dặn anh ấy và Trình Thiên Sư nghe mệnh lệnh của tôi hành động.

Tôi không dám hấp tấp ra tay, sợ kinh động đến bọn họ. Dù gì núi này cũng là địa bàn của họ, nếu như bọn họ tháo chạy lẩn trốn thì Triệu Hổ sẽ tiêu đời!

Tôi hít một hơi thật sâu, chờ bọn họ từ từ đến gần. Tốc độ ăn cá của họ rất nhanh, chưa đến mười phút, bọn họ đã ăn sạch cá tôm trên mặt đất. Tôi báo Cẩu Oa đặt mấy con tôm cá to nhất ở trong rừng, chính là muốn dụ họ vào rừng rồi chờ cơ hội xuống tay!

Quả nhiên, sau khi bọn họ ăn đến rừng, lập tức bị hấp dẫn bởi mấy con tôm cá to ấy. Theo dự tính của tôi, chỗ đó đủ để bọn họ ăn một hồi lâu!

Tôi thấy cơ hội đến rồi, đang chuẩn bị ra tay! Nhưng chưa kịp đứng dậy, chỉ nghe thấy âm thanh lạ vang lên “phụt” , dường như có ai đó đánh rắm rồi, tiếng còn không nhỏ, kinh động đến bà lão và ông lão đang ăn cá.

Chỉ nghe thấy bà lão dùng giọng nói bén nhọn của bé gái nói một câu: “Ông nó! Đây là bẫy, mau chạy!” Nói đoạn, hai người quay người chạy về hướng phần mộ. Nhưng mà tư thế chạy của ông lão rất quái dị, ông ta giơ cao hai tay, hai chân chạy quặp hình chữ bát, trông vừa quái dị vừa buồn cười.

“Ngại quá! Vừa rồi lão phu không nhịn được, để thoát chân nguyên!” Trình Thiên Sư đỏ mặt giải thích với tôi.

“Thoát cái đầu ông, ai bảo vừa rồi ở nhà trưởng làng ông ăn nhiều đậu tương thế!” Tôi nhịn không được mắng một câu, cũng đứng dậy đuổi theo hai người kia: “Muốn chạy à, đám sơn tinh thủy quái hại người các ngươi! Đạo gia ở đây, còn không mau nhận lấy cái chết!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free