Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 926: Ăn miếng trả miếng
Tất cả xảy ra quá đột ngột khiến tôi không kịp trở tay, tôi chỉ muốn đến ăn bữa cơm, không ngờ lại thành tiệc cảnh xuân! Cô gái này tuy không xinh đẹp nhưng thân hình vô cùng bốc lửa, đường cong quyến rũ, cũng coi là vưu vật*.
(*) Vưu vật: chỉ người ưu tú ở phương diện nào đó.
“Haizz! Miêu Tam Cô nói đúng thật, con gái bên ngoài quả thật quá nguy hiểm, hở chút là thích cởi đồ!” Tôi thầm thở dài, thấy cô gái đang nhào về phía tôi thì vội lấy tay ấn đè vào trán cô ta, không để cô ta đè lên người tôi: “Chị gái, tôi không có hứng thú với chị! Cơm này tôi không ăn nữa, cảm ơn ý tốt của chị, chi bằng chị đi tìm người khác đi.”
Nhưng cô gái này lại thuận tay định ôm lấy cổ tôi, tôi vội vàng tránh thì cô gái cứ thế nằm luôn lên giường. Sắc mặt lúc này của cô ta thay đổi, hừ lạnh nói: “Đã vào phòng của bà đây rồi, muốn đi cũng không dễ như thế đâu!”
Nói xong, cô gái hướng ra ngoài cửa hét lớn: “Anh Báo, anh mau đến đây, cái cậu này muốn ăn đậu hũ người ta.”
Vừa dứt lời, cửa bị đạp mở ra rầm một tiếng. Lúc này tôi mới để ý thấy khóa cửa sớm đã bị đạp hỏng rồi, xem ra bọn họ cũng đã hãm hại không ít người. Chỉ thấy một người đàn ông đô con săn chắc đang đứng ngoài cửa, gã cao ít nhất cũng phải mét chín, hơn tôi nửa cái đầu. Gã mặc chiếc áo ba lỗ sát người như cố ý để lộ hình xăm con báo trên ngực, trên cổ có đeo một sợi dây chuyền vàng lớn đã bạc màu.
Đằng sau gã còn có hai tay sai đi theo, trông còn nhỏ tuổi hơn tôi, tóc nhuộm xanh xanh đỏ đỏ, tay còn cầm gậy bóng chày không ngừng gõ vào lan can sắt chỗ hành lang, rõ ràng là đang dọa tôi.
Đến lúc này, cho dù tôi có còn là tấm chiếu mới đến mức nào thì cũng biết là đã trúng “tiên nhân khiêu*” của bọn họ.
(*) Tiên nhân khiêu: là chỉ loại thủ đoạn lợi dụng nữ sắc, gạt tài, gài bẫy. Thông thường là do hai người nam nữ phối hợp với nhau. Người nữ dùng tình dục để câu dẫn đàn ông, đến khi hai người sắp thân mật cá nước với nhau thì người nam xuất hiện bắt kẻ thông dâm và cưỡng chế cướp lấy tài sản.
“Nhóc con, mày to gan thật, mày lại dám chạm vào vợ tao. Mày nói đi? Làm thế nào đây? Nếu xử lí không ra trò, ông mày báo cảnh sát bắt mày đấy!” Gã to con này bắt đầu tống tiền tôi rồi.
“Haizz.” Tôi thở dài một hơi, nghiêm túc nhìn cái gã đó, nói: “Thật không giấu gì, thực chất tôi là cảnh sát ngầm!”
Tôi đặc biệt nhấn mạnh hai chữ cảnh sát, lúc nói, tôi còn cố ý vờ lấy đồ trong túi ra, định dùng thân phận cảnh sát dọa bọn họ. Nhưng ai ngờ bọn họ không bị lừa, tên đô con trợn trừng mắt, gào lên: “Muốn dọa ông mày đấy à? Cục trưởng là anh họ của tao, xem ra tao không đánh mày một trận thì mày mẹ nó không thành thật đâu nhỉ!”
Nói rồi, hắn ta giơ tay định đánh tôi một chưởng. Tôi đưa tay nắm lấy cổ tay gã, vặn mạnh một cái, gã kêu thảm một tiếng. Thuận chân, tôi đạp một phát vào bụng gã khiến gã ngã ra sau, cứ thế đè lên hai tên tay sai đằng sau.
Tôi không cho chúng cơ hội đứng lên, tiến lên đạp một cước vào bụng tên đô con ấy, cười nói: “Đừng tự chuốc khổ vào thân, phương trượng Thiếu Lâm Tự là anh họ của tao đấy!”
Nói xong tôi hiên ngang bước đi, bọn họ tự khắc cũng không dám đuổi theo. Mấy người này mềm nắn rắn buông, gặp phải người mạnh trốn thì còn không xong.
“Không ngờ mới ra khỏi cửa đã bị người ta dạy cho một bài học, quả thật là ra ngoài không như ý, sớm biết biết thế này, mình nên xem hoàng lịch rồi mới ra ngoài!” Tôi thầm than thở, sau đó bắt luôn một chiếc xe, nhắn tài xế chở đến Tập đoàn Diệu Thủ.
Tài xế cũng không nhắc đến chuyện giá cả, chở tôi lòng vòng trong thành phố hai tiếng đồng hồ, cuối cùng mới đưa tôi đến cửa của một hiệu thuốc Diệu Thủ.
“Cậu em, bảy trăm năm mươi tệ. Tôi thấy cậu là người nơi khác, thế này nhé, cậu đưa tôi bảy trăm là được! Chỗ này của chúng ta vừa được chọn là một trong mười thành phố thân thiện, người nào người nấy đều có tố chất, tuyệt đối không lừa khách hàng.”
“Bà mẹ nó! Lừa khách còn lừa rõ ràng thế cơ à?” Tôi chửi thầm một tiếng, chỉ thấy dở khóc dở cười. Thực ra tôi sớm đã nhìn ra rồi, cái lão tài xế này cố ý đi lòng vòng, hiệu thuốc Diệu Thủ này cách chỗ xe chạy chưa đến một cây số.
Tôi cũng không trả giá, lấy một tờ tiền từ trong túi ra rồi âm thầm niệm chú phép che mắt, sau đó mới cười hì hì đưa tiền cho tài xế: “Bác tài, tố chất của những người trên núi chúng tôi cũng không thể kém được, gửi bác một nghìn tệ, không cần trả lại!”
Tôi xuống xe bước vào hiệu thuốc, cô gái mặc chiếc áo blouse trắng tò mò quan sát cách ăn mặc của tôi, có lẽ cô ta chưa bao giờ gặp người trẻ nào đi dép cỏ mặc áo Tôn Trung Sơn chắp vá như vậy.
“Khụ khụ.” Tôi giả vờ ho một tiếng, cô gái giờ mới phản ứng lại, nhanh chóng hỏi tôi: “Xin hỏi anh không khỏe chỗ nào ạ? Cần kê thuốc gì không ạ?”
“Tôi không bệnh cũng không kê thuốc, tôi muốn tìm chưởng môn nhân Triệu Hổ của cô!” Tôi nói thẳng luôn vào vấn đề.
Tôi vừa nói ra, cô ta lập tức đứng hình, vài giây sau mới phản ứng lại, nhanh chóng đi gọi chủ hiệu thuốc đến. Chủ hiệu thuốc vừa nghe thấy tôi nhắc đến tên chủ tịch của họ thì lễ phép hỏi tôi: “Xin hỏi, cậu tìm chủ tịch có chuyện gì không ạ?”
“Tôi có thể không nói cho cô không?” Tôi nói đùa một câu, sau đó mới nghiêm nghị nói: “Cô nói với Triệu Hổ là Miêu Tam Cô tìm ông ấy!”
“Đợi chút!” May là chủ tiệm không cho rằng tôi là bị thần kinh, lặng lẽ đi gọi điện thoại. Lát sau, chủ tiệm mới vội vàng mời tôi vào phòng ngồi, bưng trà rót nước, ân cần hỏi han rất nhiệt tình.
Đợi gần một tiếng, bên ngoài đột nhiên có một chiếc xe siêu sang trọng đi đến, tài xế kính cẩn mở cửa cho tôi: “Xin mời cậu!”
Sau khi lên xe, tài xế nói với tôi rằng chủ tịch không thể đi đón tôi được, mong tôi đừng để bụng.
Đợi tôi đến đó rồi rồi mới xin lỗi sau, tôi cười nói không sao, sau đó đi thẳng đến Kiềm Thành.
Đợi đến khi tôi tỉnh dậy sau một giấc, tài xế sớm đã đến nơi rồi, chỉ là không đánh thức tôi dậy, sợ làm phiền tôi nghỉ ngơi! Tôi vừa xuống xe, một ngôi biệt thự sang trọng hiện ra trước mắt tôi, diện tích rộng bằng cả một sân bóng đá. Hơn nữa nó còn là biệt thự độc lập, phía sau là dãy núi nhỏ chập chờn, những dãy núi này như một con bạch hổ rời núi, phía trước còn đào một con sông nhân tạo nhỏ tạo hình con rồng uốn lượn.
Rồng hổ vây quanh, đúng là một mảnh đất phong thủy tốt, vừa nhìn đã biết là một kiệt tác!
Tài xế dẫn tôi vào trong biệt thự, vừa vào đến sân vườn, tôi phát hiện ra bên trong biệt thự rất náo nhiệt, không ít người làm đang dọn dẹp, dán giấy, nhìn như có chuyện vui. Tôi đang quan sát tình hình biệt thự thì một bác hơn sáu mươi tuổi mỉm cười đi đến: “Xin hỏi là người của Miêu Tam Cô phải không?”
“Vâng.” Tôi gật đầu, bác ấy lập tức đưa tay ra, giới thiệu bản thân: “Chào cậu, tôi là quản gia của phủ Triệu! Lão gia không có cách nào tự mình đến tiếp đón khách quý, mong cậu bỏ qua cho.”
“Bác Triệu, bác khách sáo rồi!” Tôi lễ phép trả lời: “Cháu tên là Lạc Tiểu Ngư, bác gọi cháu Tiểu Ngư Nhi là được ạ!”
“Tôi sao dám gọi đích danh của khách quý, mời cậu Tiểu Ngư theo tôi, tôi đưa cậu đến gặp lão gia.”
Bác Triệu dẫn tôi lên tầng hai biệt thự, sau khi nhẹ nhàng gõ cửa, nghe thấy có người bên trong gọi vào mới mở cửa dẫn tôi vào phòng. Vừa bước vào phòng, tôi thấy có không ít người trong phòng. Bọn họ đều đang vây quanh một chiếc giường, vẻ mặt nghiêm trọng, không khí có chút ngột ngạt.
Cùng lúc đó, tôi liền ngửi thấy một mùi thối kỳ lạ. Tôi đã quá quen thuộc với cái mùi này rồi, đó chính là mùi của xác chết thối rữa.
Nhưng mà trong biệt thự lớn này sao lại có mùi của xác chết thối rữa chứ?
Trong lúc tôi đang thắc mắc, bác Triệu bắt đầu giới thiệu thân phận của tôi với mọi người. Tôi lúc này cũng đang quan sát những người trong phòng, trong đó có một cô gái trạc tuổi với tôi, dáng người cao ráo, mặc một chiếc váy hai dây dài màu trắng, mái tóc đen dài xõa ngang lưng, nước da trắng ngần, môi đỏ, răng trắng, cô ta có một đôi mắt phượng tuyệt đẹp, dưới khóe mắt phải có một nốt ruồi lệ, trông rất trong sáng.
Sau khi bác Triệu giới thiệu thì tôi mới biết cô ta là con gái của Triệu Hổ, Triệu Ngọc Nhi. Đứng bên cạnh Triệu Ngọc Nhi còn có một người con trai có vẻ lớn tuổi hơn tôi một chút, có lẽ hơn hai mươi một tẹo. Anh ta mặc một bộ vest vừa vặn, tóc chải vuốt ra sau, dung mạo khá là đẹp trai tuấn tú.
Đây là Triệu Bằng, anh họ của Triệu Ngọc Nhi, là con trai của chú hai của cô ta. Còn người bên cạnh Triệu Bằng chính là Triệu Chính Hùng, là chú hai của Triệu Ngọc Nhi. Triệu Chính Hùng khoảng năm mươi tuổi, ngũ quan rất nghiêm nghị, thường hay nghiêm mặt tạo cho người khác một cảm giác không giận tự uy.
Còn người đang nằm trên giường kia chính là Triệu Hổ, chủ nhân của nhà họ Triệu. Ông ấy có một khuôn mặt nhân hậu, hai hàng lông mày tạo cảm giác dễ gần. Nhưng lúc này nét mặt của ông ấy rất kém, mắt đeo một chiếc kính râm rất to, không nhìn thấy được mắt ông ấy.
Đang ngồi bên cạnh giường Triệu Hổ còn có một một người mặc áo đạo sĩ tên là Trình Thiên Sư, trạc tuổi Triệu Hổ, búi tóc đạo sĩ và để râu dê, khiến cho người ta có một cảm giác tiên phong đạo cốt*, hình như đang xem bệnh cho Triệu Hổ.
(*) Tiên phong đạo cốt: phong thái như tiên, cốt cách đạo mạo.
Đợi bác Triệu giới thiệu xong hết, Triệu Hổ bỗng nhiên nói: “Là người của Miêu Tam Cô đến phải không? Nhanh mời vào!”
Khi Triệu Hổ thì muốn ngồi dậy, nhưng hình như bệnh của ông ấy rất nặng, không có cách nào đứng lên được. Tôi thấy vậy thì vội vàng lên trước, chủ động nói rõ thân phận: “Chú Triệu, cháu là Lạc Tiểu Ngư đồ đệ của Miêu Tam Cô, thím ấy bảo cháu đến nương nhờ chú!”
“Tốt lắm!” Triệu Hổ xúc động nói: “Miêu Tam Cô có ơn cứu mạng với chú, chú vẫn luôn không thể báo đáp. Nay cháu đến đây rồi, lòng chú cũng thấy được thanh thản. Nếu không, dù có chết chú cũng không quên được phần ân tình này!”
Tôi vẫn liên tục quan sát nét mặt của Triệu Hổ, đây là dấu hiệu điển hình của hao tổn khí huyết, hơn nữa ấn đường khí đen quấn quanh, e là không được bao lâu nữa. Mùi xác chết thối rữa trước đó tôi ngửi thấy dường như phát ra từ người ông ấy.
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng: “Chú Triệu, bệnh của chú có phải là động phải thứ không nên động nên bị nguyền rủa không?”
Tôi vừa nói dứt lời, tất cả mọi người đều kinh ngạc, ai nấy đều nhìn tôi một cách kỳ lạ. Trình Thiên Sư nghe thấy thế thì tức giận, trách mắng: “Thằng nhóc cậu không hiểu gì thì đừng nói linh tinh, chưởng môn Triệu chỉ là mắc phải bệnh lạ, ở đâu ra bị nguyền rủa như cháu nói?”
Tôi cười không nói gì, ngầm điều tiết vận chuyển chân khí trong người muốn thăm dò thực lực của ông ấy. Phàm là người tu hành thì đều rất mẫn cảm với chân khí. Nhưng Trình Thiên Sư căn bản không có chút phản ứng nào, chắc hẳn trong cơ thể còn chưa ngưng tụ ra đan điền. Nếu không ông ta không thể nào không nhìn ra tôi đang thăm dò ông ta, hơn nữa tôi không cảm nhận được chút kiềm chế nào trước mặt ông ta.
Xem ra cái tên Trình Thiên Sư này chỉ là hữu danh vô thực, sư phụ nói quả không sai, mười tên đạo sĩ thì chín người là lừa đảo!
Tôi không quan tâm đến Trình Thiên Sư, những người khác cũng im lặng không nói. Nhưng đúng lúc không khí đang trầm lắng xuống, Triệu Hổ đột nhiên hỏi tôi: “Tiểu Ngư, sao cháu biết ta động phải thứ không nên động?”