Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 923: Làng ma tĩnh lặng

Cuối cùng thì chúng tôi vẫn thua, thua một cách triệt để! Tuy Thất Tuyệt Tán không có tác dụng với tôi nhưng tôi cũng chỉ là một người bình thường, chẳng thể làm gì Du Nhân Phượng được. Miêu Tam Cô và Lý Trường Sinh là người tu hành, tu vi cả đời dần tan đi, đối với bọn họ, có thể điều ấy còn tàn nhẫn hơn cả giết bọn họ nữa!

Tôi chưa từng nghĩ tới việc đấu tranh phản kháng, đại cục đã định. Một luồng sáng phản lại từ thân đao chiếu tới, tôi giương mắt nhìn con dao của Đỗ Nhị Oa rơi xuống. Nhưng ngay khi tôi bất giác nhắm mắt lại, bác Lưu ở phía sau ông ta chợt xông tới, mạnh mẽ đẩy Đỗ Nhị Oa đi!

Đỗ Nhị Oa không kịp tránh, bởi vì quán tính nên ông ta không đứng vững được, cơ thể đổ nhào về trước, con dao chẻ củi bổ thẳng vào mặt bàn. Bác Lưu chẳng cho ông ta cơ hội nào, đập mạnh chuôi dao vào sau ót của Đỗ Nhị Oa, Đỗ Nhị Oa hét thảm một tiếng rồi ngất đi.

“Lý đạo trưởng, làng Cửu Long chúng tôi có lỗi với anh! Anh làm nhiều chuyện như vậy vì chúng tôi, nhưng thằng khốn Đỗ Nhị Oa lấy oán báo ơn, còn muốn giết anh đổi mạng! Thầy lang Lý bọn họ phản kháng bất thành, gặp phải thủ đoạn thâm độc, trước khi tới, mấy người bọn tôi đã lén thương lượng với nhau, cho dù chết cũng phải bảo vệ mọi người rời làng an toàn. Nhưng tôi không biết Đỗ Nhị Oa đã lén hạ độc vào trong thức ăn, hại tu vi của mọi người biến mất!” Sau khi bác Lưu nói xong, lại nhìn về phía tôi, nghiêm túc dặn dò: “Tiểu Ngư Nhi, con là người của làng Cửu Long, nhất định phải đưa họ rời khỏi đây! Việc các bác có thể làm được chỉ là giúp con giữ chân Du Nhân Phượng! Nhớ kỹ, làng Cửu Long không thể bị hủy diệt, chỉ có sống thì mới có hy vọng!”

“Tiểu Ngư Nhi, đi, đưa bọn họ rời đi từ cửa sau! Mau!”

Những chú bác khác cũng lần lượt đứng bên cạnh chúng tôi, tay cầm chặt con dao chẻ củi, đứng thành hàng bảo vệ ba người bọn tôi. Một màn lội ngược dòng bất ngờ này khiến tôi chẳng kịp phòng bị.

Tôi nhìn thấy cảnh bọn họ liều chết bảo vệ chúng tôi, nước mắt chẳng nhịn nổi mà tràn mi. Ông Lưu nói sai rồi, không phải ai cũng không có lương tâm, cũng không phải ai cũng không hiểu đạo lý đền ơn đáp nghĩa!

“Các chú bác, Tiểu Ngư Nhi cảm tạ mọi người! Con xin thề với mọi người, nếu Tiểu Ngư Nhi còn sống, chắc chắn sẽ đưa đầu của Du Nhân Phượng về tế bái mọi người!” Tôi nén dòng nước mắt nói hết lời này, sau đó đưa Miêu Tam Cô và Lý Trường Sinh trốn ra ngoài từ cửa sau.

Tôi chẳng dám đi về phía sau núi, chỉ có thể chạy về con đường làng. Tôi chạy như điên cả một đường, khi ra tới cửa làng, tôi nghe thấy tiếng hét thảm của bọn họ hết đợt này tới đợt khác.

“Tiểu Ngư Nhi, đừng khóc, phải sống tiếp để báo thù cho bọn họ!” Tôi cố nén lại dòng nước mắt, không dám quay đầu mà tiếp tục chạy trốn. Tôi sợ chỉ cần tôi quay đầu, cảm xúc sẽ chẳng kiềm chế được mà sụp đổ.

Tôi nhớ hướng ra khỏi làng có một hang động, hang động này rất khó thấy, hồi nhỏ, chúng tôi thường chơi trò trốn tìm ở đây. Tôi đưa hai người Lý Trường Sinh bọn họ tới hang động thì mới bình tĩnh lại, cẳng chân vừa căng cứng vừa tê, đứng cũng chẳng đứng nổi.

Tôi dứt khoát ngã ra đất, hai tay ôm lấy mặt, chỉ lát sau, nước mắt đã ướt đẫm cả tóc tôi. Lý Trường Sinh lúc này đã cũng đã suy yếu vô cùng rồi, ngồi bên cạnh an ủi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cháu là nam tử hán, đừng khóc! Nhớ kỹ ân tình của bọn họ, chờ cháu lớn lên rồi hãy đòi lại công đạo cho bọn họ!”

“Vâng.” Tôi vâng một tiếng, len lén lau nước mắt.

Tu vi của Lý Trường Sinh và Miêu Tam Cô đã tan biến, lại thêm họ lại lao chạy cả đường nên vết thương càng thêm nghiêm trọng, cuối cùng chẳng chịu nổi ngất đi. Tôi dùng tay kiểm tra hơi thở của họ, vẫn còn thở nhưng quá yếu, hô hấp mỏng như sợi tơ, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Trong lòng tôi vô cùng hoảng hốt nhưng chẳng thể làm gì cả, chỉ có thể yên tĩnh ở bên cạnh bọn họ, một lúc lại đi lấy nước cho họ, một lúc lại thử gọi họ dậy. Nhưng vốn chẳng có tác dụng, bọn họ cũng chẳng có dấu hiệu tỉnh lại.

Tôi lại lo Du Nhân Phượng sẽ tìm tới hang động này nên cố nhịn cơn buồn ngủ, chạy ra ngoài hang động đi tuần tra. Từng giây từng phút trôi qua, may mắn là Du Nhân Phượng vẫn chưa từng xuất hiện.

Tôi thực sự chẳng thể kiên trì tiếp nữa, dựa vào vách đá bên cạnh hang động ngủ thiếp đi. Tôi vừa ngủ đã bắt đầu nằm mơ, trong mơ, tôi thấy bố mẹ tôi và cả bọn bác Lưu, bọn họ đứng thành hai hàng ngay ngắn giống hệt với đội ngũ của bách quỷ dạ hành.

Bọn họ không ngừng vẫy tay, đồng thanh tạm biệt tôi: “Tiểu Ngư Nhi, hẹn gặp lại nhé, nhất định phải sống tiếp cho tốt, đừng để làng Cửu Long chúng ta bị mất đi gốc gác!”

“Đừng đi mà, mọi người đừng bỏ con lại!” Tôi vừa nhìn bọn họ muốn rời đi thì nhịn không được hét lớn một tiếng, đồng thời cũng giật mình tỉnh giấc.

Lúc tỉnh lại, cả người tôi đầy mồ hôi, lại nhìn sắc trời thì trời cũng đã sáng rồi. Tôi vội vàng về hang động, lúc này Miêu Tam Cô cũng đã tỉnh lại nhưng sắc mặt rất kém, ngay cả khăn lụa che mặt cũng gỡ xuống, đây cũng là lần đầu tiên tôi được thấy dung mạo của Miêu Tam Cô.

Lúc này, mặc dù sắc mặt của cô ấy rất kém, da mặt trắng không còn giọt máu nào nhưng cũng chẳng ảnh hưởng tới sự xinh đẹp của cô ấy. Cô ấy có một khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, sống mũi cao cao, mặt mày không có chút khuyết điểm nào, lại kèm thêm cả đôi mắt như biết nói của cô ấy nữa, có thể nói rằng tôi lớn tới nhường này rồi, đây là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng gặp được!

Đương nhiên trong lòng tôi, tôi vẫn cảm thấy A Man đẹp nhất.

Miêu Tam Cô đằng hắng một tiếng, tôi mới hồi thần lại, vội vàng hỏi cô ấy: “Thím Miêu, thím không sao chứ?”

“Tiểu Ngư Nhi, thím không sao!” Miêu Tam Cô lắc đầu nói: “Tuy Thất Tuyệt Tán hủy tu vi của thím nhưng chưa thể lấy được mạng của thím. Bây giờ thím đã là một người bình thường, chỉ là vết thương mới chồng lên vết thương cũ trong cơ thể, e rằng phải tĩnh dưỡng hồi lâu mới có thể hồi phục được!”

Thấy đã không còn gì đáng ngại, trong lòng tôi cuối cùng cũng thở ra được một hơi. Nhìn thấy chú Lý còn chưa tỉnh lại, tôi hỏi Miêu Tam Cô về tình trạng của chú Lý.

Miêu Tam Cô nói: “Thương thế của Lý Trường Sinh nghiêm trọng hơn thím nhiều, trước đó khi ở vịnh Cửu Long, anh ấy liều chết cứu A Man, người bị va đập nặng. Nhưng cháu yên tâm, anh ấy sẽ không có chuyện gì đâu. Mặc dù tu vi của thím đã cạn nhưng y thuật của thím còn chưa hoang phế. Cháu đi tìm mấy cây thảo dược tới đây cho thím, cỏ Kim Tiền, sâm Ô Ma, hoa Hồng Tử”

Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa từng nghe nói đến mấy vị thảo dược mà Miêu Tam Cô nhắc tới, chứ đừng nói tới việc nhận ra chúng. Hết cách, Miêu Tam Cô chỉ có thể vẽ hình dáng của chúng ra cho tôi xem. Tôi khắc ghi hình dáng chúng vào đầu, sau đó mới lên núi tìm mấy vị thuốc.

Làng Cửu Long chúng tôi nằm sát Miêu Cương, lại liền kề Thập Vạn Đại Sơn ở Tương Tây cho nên thảo dược trong núi rất nhiều, chủng loại phong phú. Mấy vị thảo dược Miêu Tam Cô cần tìm rất đặc thù, không tốn tới nửa ngày là tôi đã tìm ra chúng.

Sau khi quay về hang động, Miêu Tam Cô bắt đầu dạy tôi cách nấu thuốc, còn nói với tôi đặc tính của mấy loại thảo dược này, chúng có thể cầm máu, làm tan máu bầm, khôi phục tinh, khí, thần, có hiệu quả khá tốt với nội thương.

Chỉ tiếc rằng hang động không có nồi đun thuốc, tôi chỉ có thể trộn thảo dược lại rồi nghiền ra, ép chúng lấy nước. Mặc dù phương pháp khá thô sơ nhưng hiệu quả lại rất tốt. Tới buổi tối là Lý Trường Sinh cũng tỉnh lại.

Tôi lo rằng bọn họ tỉnh dậy sẽ thấy đói cho nên trước đó có lên núi hái ít quả dại về. Chúng tôi ăn qua quýt một bữa, miễn cưỡng lấp đầy cái bụng. Vì lo rằng Du Nhân Phượng vẫn chưa rời khỏi làng nên chúng tôi tránh ở trong hang suốt ba ngày.

Chúng tôi chẳng có đồ dùng sinh hoạt, nếu cứ dựa vào quả dại để lấp đầy bụng thì chắc chắn sẽ không kiên trì được bao lâu. Hơn nữa, cơ thể hồi phục cũng cần năng lượng, cứ tiếp tục như vậy cũng chẳng phải cách, thế nên tôi định về làng do thám tình hình.

Trước lúc rời đi, Lý Trường Sinh nhắc nhở tôi: “Tiểu Ngư Nhi, nhất định phải cẩn thận. Nếu phát hiện tình huống có gì không đúng thì lập tức rời đi ngay!”

“Dạ!” Tôi gật đầu, nhân lúc trời còn chưa tối thì lẻn vào làng.

Sau khi tới cổng làng, tôi không đi vào ngay mà quan sát hơn nửa tiếng đồng hồ, thấy trong làng không có động tĩnh gì, tôi mới âm thầm đi vào. Phần lớn đất làng đã bị trận núi lở vùi lấp, một làn gió thổi xuống từ núi còn có thể thoang thoảng ngửi thấy mùi hôi thối của thi thể.

Trong làng gần như chẳng có ai, tôi đi tới nhà đồ tể trước, lén vào trong nhà từ cửa sau. Vừa vào phòng, tôi đã ngửi thấy mùi thi thể phân hủy ập vào, đợi tới khi tôi vào phòng, đập vào mắt là thi thể của bọn bác Lưu, Đỗ Nhị Oa cuối cùng cũng chẳng tránh được cái chết!

Bọn họ nằm la liệt trên mặt đất, khuôn mặt biến thành màu đen, vừa nhìn đã biết là trúng kịch độc. Thi thể họ đã bắt đầu thối rữa, mùi thối bay ngút trời. Tôi cởi áo ra bịt mặt lại, bấy giờ mới thấy dễ chịu hơn.

Có thể là đã trải qua quá nhiều lần sinh ly tử biệt, khi tôi nhìn thấy thi thể của họ một lần nữa, cảm xúc tôi lại bình tĩnh đến lạ thường, Bọn họ đều chết vì cứu tôi, tiếc rằng bây giờ tôi chẳng thể làm gì cả. Chuyện duy nhất có thể làm là chôn cất để họ được yên nghỉ.

Một mình tôi không thể di chuyển hết được thi thể của họ, thế nên tôi chỉ có thể an táng ngay tại chỗ, biến căn phòng cũ của nhà đồ tể thành ngôi mộ. Tôi đào một cái hố lớn ở trong phòng, tốn gần như hai tiếng,

Sau khi đào huyệt mộ xong thì hai tay tôi toàn là bọng máu. Mắt thấy trời sắp tối rồi, tôi không dám nán lại lâu, đưa từng người một vào hố, ngay cả thi thể của Đỗ Nhị Oa tôi cũng chôn cất chung. Mặc dù ông ta làm không ít chuyện xấu nhưng dù gì người cũng đã chết rồi. Người đã chết cũng xem như hết, tôi cũng chẳng nhẫn tâm để ông ta phơi thây nơi hoang dã.

Lấp cái hố xong, tôi cũng kiệt sức cả về thể lực lẫn tinh thần. Tôi cố nén cơn mệt mỏi, quỳ ở trước bia mộ của họ: “Bác Lưu, còn cả các chú bác khác trong làng nữa, mong mọi người được yên nghỉ! Con xin thề trước bia mộ của mọi người, đời này nếu không báo thù cho mọi người, Tiểu Ngư Nhi con sẽ tự sát trước mộ của mọi người!”

Nói xong, tôi dập dầu ba cái thật vang trước mộ bọn họ, sau đó bắt đầu đi tìm vật tư sinh hoạt. Nhà đồ tể có khá nhiều thịt hun khói đã được chế biến sẵn, tôi lấy vài đoạn thịt hun khói và một túi gạo, còn lấy một ít nồi niêu gọn nhẹ và gia vị theo, đựng đầy cái địu sau lưng rồi tôi mới ra khỏi làng Cửu Long!

Tôi vừa mới ra khỏi làng chưa được bao lâu thì trời đã tối đi. Quay đầu nhìn lại, đèn lồng màu đỏ thẫm của làng lại sáng lên! Qua một lúc thì tôi nhìn thấy oan hồn của ông Lưu bọn họ quay về làng!

Giống như thường ngày, bọn họ lặp đi lặp lại trạng thái sinh hoạt khi còn sống của họ, người trong làng nói cười với nhau trông có vẻ rất náo nhiệt, hài hòa và bình yên.

Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, bọn họ đều đã chết rồi, làng Cửu Long đã hoàn toàn biến thành một ngôi làng ma! Một khi người thường đi lạc vào đó sẽ chẳng thể sống mà rời khỏi được, trở thành một phần của ngôi làng ma ấy vĩnh viễn!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free