Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 921: Lôi Kích Thi Đan
Mưa rơi tầm tã, gió lớn liên hồi hoàn toàn ảnh hưởng tầm nhìn của chúng tôi. Còn chưa kịp chúc mừng, giọng nói của Du Nhân Phượng đã chợt xuất hiện: “Các người không khỏi vui mừng quá sớm đấy nhỉ? Nói ra thì ta còn phải cảm ơn Lạc Tiểu Ngư đó, nếu không phải nó chém đầu tà sát, chỉ sợ còn không có cách nào để lôi kiếp biến mất. Như trời giúp ta vậy, không còn người có thể ngăn cản ta có được Lôi Kích Thi Đan nữa! Ha ha!”
Tôi tìm lại theo âm thanh, phát hiện chẳng biết từ lúc nào mà Du Nhân Phượng đã xuất hiện ở bên cạnh ngôi mộ. Cách màn mưa, tôi thấy được khuôn mặt tái nhợt của hắn ta, khuôn mặt không có chút ửng đỏ của máu nào, hắn ta vừa nói vừa ho khan, cực kì giống bệnh nhân nguy kịch.
Miêu Tam Cô nhìn thấy Du Nhân Phượng thì giận đến run người, cô ấy cố gượng đứng lên, lớn tiếng mắng: “Miêu Nhân Phượng, thằng khốn đáng chém ngàn đao mày. Ngũ Độc Giáo tôi đối xử với anh như người nhà, anh lại lòng lang dạ sói, vong ân phụ nghĩa! Uổng cho đứa em gái ngốc của tôi thật lòng thật dạ với anh, sao anh lại ra tay giết em ấy chứ?!”
“Hừ!” Du Nhân Phượng hừ lạnh nói: “Đến tận bây giờ, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ở lại Ngũ Độc Giáo các người, so với trại của các người thì tôi thích thế gian phồn hoa bên ngoài hơn. Tôi học được một thân bản lĩnh, tôi muốn nổi bật, mà càng muốn báo thù! Muốn trách thì cũng chỉ có thể trách thánh nữ ngu xuẩn, biết rõ lòng tôi không ở Ngũ Độc Giáo mà vẫn muốn khuyên tôi ở lại. Tôi không còn cách nào khác, đành phải giết cô ta.”
Lúc Du Nhân Phượng nhắc tới chuyện này thì chẳng có chút bi thương nào trên mặt mà là cố nén nụ cười, chỉ thiếu điều cất tiếng cười to, hoàn toàn là biểu cảm đắc ý biến thái.
Tôi thấy dáng vẻ đắc ý của hắn ta, nhớ tới người thân chết thảm thì lập tức hận đến nghiến răng, cừu hận xông lên đầu, tôi siết chặt lấy Đồng Tiền Đoản Kiếm, nhưng tôi không xúc động lên chịu chết mà kiên nhẫn tìm thời cơ.
Lý Trường Sinh cắn răng, trầm giọng nói: “Du Nhân Phượng, bây giờ Lôi Kích Thi Đan đã bị hủy, tôi xem anh còn có thể phách lối bao lâu? Anh làm nhiều việc ác, ông trời có mắt, nhất định sẽ không tha cho anh!”
“Ha ha!” Du Nhân Phượng cười khinh thường, nói: “Lý Trường Sinh, từ xưa người tốt mạng không dài, xem ra anh chẳng hiểu đạo lí này rồi? Nể tình các người sắp chết, tôi sẽ cho các người biết chân tướng. Lôi Kích Thi Đan thật sự đã xuất hiện, các người không ngăn tôi được đâu, ha ha.”
Du Nhân Phượng nói xong câu cuối thì cất tiếng cười to. Cùng lúc đó, ở hướng quan tài máu chợt truyền đến một tiếng vang “bành”.
Tôi bất giác ngẩng đầu lên, chỉ thấy quan tài máu kia vậy mà đã nứt ra, máu chui xuống mộ hết, thi thể của khỉ cái không đầu dần dần hiện ra trước mắt chúng tôi.
Cũng không biết có phải là tôi bị sấm chớp vừa nãy làm cho xuất hiện ảo giác hay không, tôi vậy mà lại nhìn thấy bụng của khỉ cái động đậy.
“Không được! Chúng ta bị lừa rồi!” Miêu Tam Cô cũng thấy chi tiết này, lúc này kêu to không ổn: “Tà sát thật sự không phải khỉ cái mà là khỉ con trong bụng nó! Bây giờ khỉ cái ngăn cản lôi kiếp thay cho nó, tà sát thật sự sắp hàng thế rồi!”
Vừa dứt lời, chỉ thấy bụng con khỉ cái kia bỗng nhúc nhích như có thứ gì đang giãy giụa bên trong vậy. Mà trong thời gian không đến nửa chén trà nhỏ, bụng của khỉ cái vậy mà chậm rãi nứt ra một lỗ hổng.
Tiếp đó, chúng tôi nhìn thấy một con khỉ con bò ra khỏi khe hở đó. Người con khỉ con này còn chưa mọc lông, làn da toàn thân màu đỏ sậm, đôi mắt to tròn nhuốm máu, khóe miệng còn có hai cái răng nanh sắc bén.
Con khỉ con này nhảy lên bia mộ rồi quay đầu nhìn quanh, vừa thấy chúng tôi, nó lập tức trợn mắt há miệng, phát ra tiếng gầm “grào grào”. Làn da của nó gần như trong suốt, ở vùng đan điền của nó, mơ hồ có thể nhìn thấy được một viên nội đan màu đỏ tươi.
“Gầy! Lôi Kích Thi Đan xuất hiện rồi, không uổng công hai anh em mình chờ lâu như vậy!” Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì đầu đà béo gầy đã chợt xuất hiện, bọn họ nhìn chúng tôi một cái, cười như không cười, nói: “Chư vị yên tâm, hai anh em tôi chỉ lấy Lôi Kích Thi Đan, không làm gây hại đến mạng người. Tiện đường thì hai anh em chúng tôi còn thuận nước đẩy thuyền, diệt trừ Du Nhân Phượng này giúp mọi người luôn!”
Đầu đà béo gầy rất có ăn ý, lúc đầu đà béo nói chuyện, hai người đã vây quanh Du Nhân Phượng. Nhưng Du Nhân Phượng không có ý định đánh nhau với bọn họ mà quay người chạy vào rừng.
“Tên khốn này chạy nhanh thật, còn biết thoát thân hơn cả ông đây nữa! Tạm thời tha cho hắn một lần, sau này gặp nhau, nhất định ông đây phải cho hắn biết sự phẫn nộ của đầu đà béo!” Đầu đà béo mắng một câu, sau đó hai người lại vây khỉ con thành tin lại: “Khỉ con bé bỏng! Đi theo ta đi, ta sẽ rất dịu dàng!”
Mặc dù hình thể đầu đà béo mập mạp, nhưng người còn nhanh nhẹn hơn cả khỉ nữa, ông ta vừa nói chuyện vừa bắt lấy khỉ con. Khỉ con nhảy vụt qua khỏi đầu ông ta, đầu đà béo chụp hụt thì nhanh chóng xoay người, lá cờ trong tay hung hăng quét tới khỉ con.
Lực đạo kinh người đó vậy mà lại tạo thành một vòng cung bên trong màn mưa. Mắt thấy cờ của ông ta sắp quét trúng khỉ con, con khỉ con kia lại chẳng có chút ý định né tránh nào, vậy mà lại hai tay bắt lấy cán cờ rồi cắn lấy.
Chỉ nghe thấy một tiếng kim loại chói tai “ken két”, cột cờ sắt kia vậy mà lại đứt ngay theo tiếng!
Lúc này đầu đà béo trợn tròn mắt, nhưng ông ta phản ứng lại rất nhanh, mắng một câu súc sinh ngoài miệng xong thì xông tới một lần nữa. Hai người một trước một sau đồng thời ra tay, tiếc rằng khỉ con quá mức linh hoạt, dù bọn họ ra chiêu gì thì cũng không thể nào bắt lấy nó.
“Béo! Súc sinh này đã thành tinh, công phu quyền cước vô dụng, phải dùng đạo thuật để đối phó với nó. Mày thu hút con súc sinh này trước, tao sẽ bày trận trừng trị nó!” Đầu đà gầy rút lui, nhanh chóng lấy ra mấy lá cờ nhỏ màu vàng từ trong túi vải của ông ta, sau đó ông ta cắm cờ vàng quanh khỉ con, lấy dây đỏ nối thành chuỗi, vừa lúc tạo thành một vòng vây hình tròn.
Tiếp theo, đầu đà gầy ngồi xếp bằng, cờ lớn cầm trong tay đột nhiên cắm vào trong, hai tay kết đạo ấn, đạo ấn nhanh chóng biến hóa, miệng ông ta hô to hùng hồn: “Thiên lôi bôn địa hỏa, phá trừ tà thế gian, tứ linh thiên đăng, lục giáp lục đinh, trợ ta diệt tinh, yêu ma vong hình, thiên địa huyền tông, sắc yêu diệt hình, lập tức tuân lệnh!”
Đầu đà gầy niệm chú ngữ xong thì cờ vàng bày dưới đất bỗng phát ra tiếng gió vù vù. Sợi dây đỏ nối cờ vàng kia phát ra ánh đỏ dịu nhẹ, đầu đà béo vừa rút khỏi trận phép, khỉ con vậy mà lại ôm đầu, miệng phát ra tiếng kêu thống khổ thảm thiết.
Tiếng kêu kia vô cùng chói tai khiến lòng người hoảng loạn. Khỉ con thống khổ chịu không nổi, muốn nhảy ra khỏi trận pháp thì như đâm vào một cái võng vô hình, nó trực tiếp bị bắn ngược rồi ngã mạnh xuống đất.
Nó thử liền mấy lần đều thất bại, nhưng con khỉ con này như nổi điên vậy, khi bại khi thắng, nó không ngừng đâm vào trận pháp. Không đến chừng bốn, năm phút, cờ vàng cắm dưới đất lại có dấu hiệu buông lỏng.
Rất rõ ràng, trận pháp của đầu đà gầy sắp không nhốt được khỉ con nữa!
Đầu đà gầy cũng nhận ra vấn đề này, lúc này ông ta hô to với đầu đà béo: “Béo! Súc sinh này vừa mới thức tỉnh, đạo hạnh còn rất yếu. Một lúc sau thì tao với mày không đối phó được nó đâu. Tao không kiên trì được bao lâu thời gian, mày mau vào trận giết nó, lấy Lôi Kích Thi Đan đi!”
“Ừ.” Đầu đà béo gật đầu, nắm lấy một thanh kiếm nhảy vào trận. Con khỉ con kia đang trong trạng thái phát cuồng, thấy có người tới gần thì nó nhảy ngay tới chỗ đầu đà béo, hai tay nắm lấy pháp kiếm của ông ta, chỉ nghe một tiếng cháy khét xèo xèo khi tay bị thiêu, con khỉ con kia vậy mà lại chịu cơn đau kịch liệt đó cắn lên bờ vai đầu đà béo.
Đầu đà béo kêu thảm một tiếng, tay như không còn sức lực nữa, không thể giơ pháp kiếm lên. Mà chỉ trong thời gian ngắn thế này, khỉ con đã nhảy ra khỏi pháp trận, mắt thấy sắp phải lẩn trốn về rừng.
“Súc sinh, đừng hòng trốn!” Ai ngờ Du Nhân Phượng lại xuất hiện lần nữa, trên tay có thêm một sợi thừng dài bện bằng lông thú, hắn ta dùng sức quăng ra, dây thừng trói cổ khỉ con lại một cách chính xác rồi kéo nó trở về.
Du Nhân Phượng thuận thế rút một thanh chủy thủ ra, giơ tay đâm vào bụng khỉ con. Hắn ta dùng sức rạch một đường, khỉ con bị rạch ngực mổ bụng ngay tại chỗ, chỉ nghe thấy một tiếng kêu thê lương, Du Nhân Phượng nhanh chóng lấy Lôi Kích Thi Đan ở vùng đan điền khỉ con ra.
“Ha ha!” Du Nhân Phượng cầm Lôi Kích Thi Đan, ngửa mặt lên trời cười to: “Từ nay về sau, ta có thể có được cuộc sống mới rồi! Tiếp đó là lúc đưa các người lên đường! Ta sẽ không để cho người thứ hai còn sống rời khỏi làng Cửu Long này, chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật!”
Du Nhân Phượng còn đang nói thì cánh rừng phía sau hắn ta chợt truyền đến tiếng xì xào. Phút chốc, vô số độc vật dốc toàn bộ sức mạnh điên cuồng di chuyển về phía chúng tôi.
“Lại là Thuật Đông Trùng!” Đầu đà gầy bất đắc dĩ lẩm bẩm một câu, lập tức hô to với đầu đà béo: “Béo! Bây giờ sau núi toàn là độc vật, muốn rời khỏi thì chỉ nhờ con bé A Man kia thôi! So với Lôi Kích Thi Đan, tao thích bảo bối A Man này hơn!”
Đầu đà béo lập tức hiểu ngay, ông ta cười một tiếng như trộm rồi xông lên muốn cướp A Man đi. Tôi lập tức cản trước người ông ta, thề sống chết bảo vệ A Man, cắn răng nói: “Tên béo khốn kiếp, ông đừng hòng mang A Man đi, trừ khi ông bước qua thi thể tôi!”
“Giỏi lắm! Vậy ông đây thành toàn cho mày!”
Đầu đà béo giận dữ, phi thân đá một cước về phía tôi, tốc độ ông ta quá nhanh, lực đạo lại kinh người, tôi không thể đối kháng nổi, bị ông ta đá một cước bay ra xa mấy mét, người tôi đâm vào trên cành cây, chỉ cảm thấy một cơn đau đổ ụp tới từ phần lưng, ngũ tạng lục phủ xáo trộn cả lên, máu tươi chảy xuôi theo khóe miệng.
Tôi vùng vẫy mấy lần, nhưng toàn thân lại như tan thành từng mảnh vậy, chẳng thể đứng lên nổi, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn đầu đà béo mang A Man đi. Miêu Tam Cô lo cho an nguy của tôi và Lý Trường Sinh, chỉ có thể mang hai người chúng tôi thoát thân từ phía sau núi trước.
Cũng may cô ấy là người của Ngũ Độc Giáo, độc vật không ngăn cản cô ấy được. Lúc đến sườn núi, cơn mưa rào đã biến thành mưa to nặng trĩu, gió lớn thổi vùn vụt không ngừng, rất có khí thế muốn cuốn người bay lên trời.
“Ầm!”
Khi chúng tôi vừa tới chân núi thì chợt nghe thấy vịnh Cửu Long truyền đến một tiếng ầm vang. Tôi nhìn lại, chỉ thấy vịnh Cửu Long bắt đầu sạt lở đất, cả vách núi đổ sụp theo. Chỉ trong một cái chớp mắt, đất đá sạt lở đã vùi lấp hơn nửa cái làng.