Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 917: Yêu tà báo thù
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hoàn toàn khiến người ta trở tay không kịp. Chúng tôi vừa đến sườn núi là trời như chợt trở đen vậy. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, mây đen chồng nhau hết tầng này đến tầng khác, cho người ta một cảm giác ngột ngạt như bị mây đen đè xuống nghiền nát.
Ngay sau đó thì sấm chớp bắt đầu nổi lên, tiếng sấm liên hồi, mưa càng lúc càng nặng hạt. Không đầy thời gian nửa điếu thuốc, bầu trời đã đổ mưa đá lộp bộp. Mưa đá này to cỡ quả trứng chim bồ câu, đập vỡ nhiều cành cây, trông rất hãi hùng.
Trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy trận mưa đá nào lớn thế này, đừng nói là lớp ngói kính trên mái nhà, cho dù là người cũng có thể bị đập chết! Chúng tôi không dám đi nữa, chỉ có thể tìm một vách đá trú mưa trước, định đợi cơn mưa đá qua đi mới tiếp tục lên đường.
“Tháng bảy tuyết rơi sinh oan hồn, tháng chạp sét đánh, mồ mả chất chồng! Đây là điềm chẳng lành!” Lý Trường Sinh nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt nghiêm trọng nói.
Tôi không hiểu ý câu này của chú ấy, nhưng nhìn thấy mưa đá to cỡ trứng chim bồ câu này, lòng cũng sợ hãi vô cùng. Mà chính vào lúc này, A Man đột nhiên chỉ vào không trung hét lên: “Anh Tiểu Ngư, anh mau xem, mặt trăng và mặt trời cùng nhau xuất hiện kìa!”
Lúc A Man nhắc nhở tôi, tôi sớm đã chú ý đến rồi. Bầu trời vốn dĩ ùn ùn mây đen lại cùng lúc xuất hiện mặt trăng và mặt trời. Mặt trời màu vàng, mặt trăng màu đỏ, trông vô cùng nguy hiểm quỷ dị.
Nhưng mây đen quá dày đặc, ánh sáng của mặt trời và mặt trăng không thể xuyên qua, chỉ có thể nhìn thấy hai quầng sáng mờ ảo một vàng một đỏ.
“Đêm trăng máu, mặt trăng và mặt trời cùng tỏa sáng, không ngờ rằng đêm trăng máu xuất hiện nhanh như vậy, bây giờ cửa quỷ đã mở, tà khí ngút trời, ắt có thiên tai thảm họa!” Lý Trường Sinh tự lẩm bẩm một mình, nói xong nhìn chúng tôi: “Tiểu Ngư Nhi, A Man, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, bắt buộc phải nhanh chóng ngăn cản tà sát của quan tài máu!”
“Vâng.” Tôi và A Man cùng gật đầu, thấy mưa đá nhỏ dần, lúc này mới tiếp tục lên đường.
Mưa vẫn không có dấu hiệu dừng, chúng tôi băng qua cơn mưa lớn, toàn thân sớm đã ướt sũng, tuy rằng chúng tôi vẫn luôn lên núi theo hướng rừng rậm, nhưng tôi vẫn bị một viên mưa đá đập trúng đầu. May là viên mưa đá này không lớn, nhưng vẫn khiến tôi đau đến nhăn mặt, chỗ bị đập trúng rất nhanh sưng lên thành một cục.
Không dễ dàng gì đến được khu vực vịnh Cửu Long, nơi này sớm đã phủ đầy sương trắng, cộng thêm mưa quá lớn ảnh hưởng đến tầm nhìn, tôi không thể nhìn thấy chính xác vị trí của phần mộ.
Lý Trường Sinh lúc này cũng dừng lại, không dám vội vàng đi về phía trước, nhìn sương trắng trước mắt, chú ấy lau nước mưa trên mặt đi, lớn tiếng nói: “A Man, phía trước là vị trí của phần mộ, xung quanh phần mộ toàn là độc vật, bây giờ phải dựa vào cháu dẫn đường rồi! Các cháu cứ việc yên tâm đi về phía trước, chú chặn phía sau cho các cháu!”
“Vâng!” A Man vâng một tiếng, không sợ một chút nào cả. Tôi nắm lấy tay em ấy, dặn dò: “A Man, nhất định phải cẩn thận! Đừng sợ, anh Ngư Nhi sẽ ở phía sau bảo vệ em!”
“Anh Ngư Nhi, anh cũng phải cẩn thận chút!” A Man dặn dò tôi một câu, sau đó lao vào màn sương trắng. Tôi mau chóng đi theo, vừa đi vào sương trắng, tầm nhìn chỉ còn chưa đầy một mét, nhìn cái gì cũng không rõ ràng.
May là từ nhỏ tôi đã quen với mảnh đất này, nói không quá, cho dù là nhắm mắt lại, tôi cũng có thể tìm thấy phần mộ của ông tôi. Đối với tôi, chướng khí không hề có ảnh hưởng quá lớn, nhưng tôi lo rằng A Man sẽ lạc đường, đến lúc đó nếu mà em ấy trượt chân ngã xuống vách đá thì tôi có hối hận cũng vô ích.
Nhận thấy điều này, tôi nhanh chóng tăng tốc, đồng thời khẽ gọi Man: “A Man, em đi chậm chút, đợi anh với!”
Tôi hét như vậy, A Man không hề đáp lại tôi. Tôi tưởng rằng là tiếng nhỏ quá nên A Man không nghe thấy, lại hét to lên gấp mấy lần. Nhưng tôi liên tục gọi mấy lần liền, vẫn là không có bất kỳ phản hồi nào.
“Không thể nào! Vịnh Cửu Long chỉ to đến vậy, A Man không thể nào không nghe thấy mình gọi em ấy, không phải là xảy ra chuyện gì rồi chứ?” Tôi vừa nghĩ thế thì chợt bắt đầu căng thẳng, lại thử lớn tiếng hô mấy lần, nhưng ngoại trừ tiếng tôi vọng lại, không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.
“Chú Lý, chú ở đó không? Trả lời cháu!” Tôi lại bắt đầu gọi Lý Trường Sinh, nhưng vẫn không có người đáp lại mình. Lúc này tôi mới nhận thấy tình hình không đúng lắm, vội vàng gọi bọn họ khắp xung quanh: “A Man, chú Lý, mọi người ở đâu rồi?”
“Anh Ngư Nhi, em ở đây…” Lời tôi vừa dứt, phía trước đột nhiên truyền đến giọng nói của A Man. Giọng nói này nghe ghê rợn, hơn nữa dường như có tiếng vọng vậy, giọng nói lạnh lùng nối tiếp nhau, nghe mà trong lòng tôi thấy hơi rờn rợn.
“A Man, em ở đâu?” Trong lòng tôi lo lắng cho A Man, cũng không nghĩ nhiều nên chỉ hô một tiếng rồi đuổi theo. Nhưng nói cũng lạ, cho dù tôi chạy nhanh thế nào cũng không thể đuổi theo A Man.
Không đúng! Vịnh Cửu Long này không hề to, theo tốc độ của tôi, đáng lẽ sớm đã đến mộ của ông tôi rồi. Nhưng trước mắt không có gì cả, vẫn là một màn sương mù dày đặc. Nhớ đến cảnh tượng kỳ dị gặp bà Lưu ở rừng trúc lúc trước, tôi đột nhiên cảm thấy sợ hãi, không dám tùy tiện đi về phía trước, dừng lại quan sát kĩ lưỡng tình hình xung quanh.
Nhưng tôi vừa dừng lại một hai phút, A Man bỗng hét lớn một tiếng: “Anh Ngư Nhi, cứu em!”
Vừa nghe thấy A Man kêu cứu mạng, tôi lập tức sốt ruột, ba chân bốn cẳng chạy lên. Nhưng vừa chạy được một đoạn thì túi vải trên lưng tôi chợt rung lên khiến lưng tôi rất không thoải mái.
Tôi mau chóng lấy túi vải xuống, vừa mở ra xem, chỉ thấy Đồng Tiền Đoản Kiếm mà Lý Trường Sinh đưa cho tôi đang rung lắc, thấp thoáng tỏa ra ánh sáng màu vàng đồng dịu nhẹ.
Tôi thấy tò mò, không khỏi cầm Đồng Tiền Đoản Kiếm vào tay. Nhưng nào ngờ, tôi vừa cầm Đồng Tiền Đoản Kiếm thì sương mù ở xung quanh lại biến mất một cách thần kỳ.
Tôi lại ngó nghiêng xung quanh, suýt nữa thì bị doạ chết khiếp!
Bởi vì lúc này tôi đang đứng ở trên mép vực, cách việc rơi xuống vách chỉ có một bước nữa. Tôi biết vách đá này cao đến thế nào, rơi xuống dưới chắc chắn sẽ thịt nát xương tan!
“Nguy hiểm quá, suýt chút nữa là cái mạng nhỏ này của mình xong đời rồi!” Tôi kinh hồn bạt vía vỗ vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội, khắp người toát mồ hôi lạnh.
Nhưng khi tôi vừa bình tĩnh lại thì bỗng nghĩ đến một chuyện đáng sợ, tại sao A Man lại hại tôi?
Mà gần như là trong lúc tôi nhận ra vấn đề này, một bàn tay thô ráp bỗng nhiên nắm lấy cổ tay tôi. Tôi còn chưa phản ứng lại thì đã nhìn thấy một bà lão tóc màu bạc kéo lấy tôi muốn nhảy xuống vách núi, miệng còn gào to đầy hung dữ: “Các ngươi ăn con cháu ta, ta phải báo thù cho chúng nó!”
Cảnh tượng này xuất hiện quá đột ngột khiến não tôi không kịp phản ứng, tay tôi như không còn bị khống chế nữa, nó tự cầm lấy Đồng Tiền Đoản Kiếm chém vào cổ bà lão.
Giống như chém đậu phụ vậy, hoàn toàn không tốn chút sức lực nào, đầu của bà lão rơi xuống trên mặt đất, cơ thể cũng ngã xuống, mà vài giây sau thì chuyện kì dị xảy ra!
Như đang xem một màn biểu diễn ảo thuật vậy, thi thể của bà lão lại biến thành một con thỏ to màu xám không đầu ngay trước mắt tôi. Con thỏ lớn màu xám này vô cùng lớn, lớn gần bằng một con cừu non. Mà đầu của bà lão lăn đến mép vách đá kia cũng biến thành một cái đầu thỏ màu xám!
Nhìn thấy cảnh tượng thần kì này, tôi mới bất giác nhớ lại chuyện đã xảy ra lúc trước. Trước kia chú ba tôi dẫn người đi đào kênh nước, vừa hay đào được hai con thỏ hoang lớn một đen một trắng, dân làng ăn thịt thỏ hoang rồi trúng độc của thi trùng.
Lý Trường Sinh nói với tôi rằng loại động vật này có linh tính, bọn chúng muốn hấp thụ thiên địa linh khí của ngọc phong thủy để tu luyện thành tinh, còn nói loại động vật có linh tính sẽ báo thù. Xem ra, đây là lão tổ tông của bọn chúng hoá thành hình người mê hoặc tôi, muốn dẫn tôi đến mép núi để hại chết tôi.
Nếu không phải Lý Trường Sinh cho tôi Đồng Tiền Đoản Kiếm, tôi bây giờ chắc chắn đã biến thành một bộ thi thể rồi!
Tôi nghĩ lại mà sợ vô cùng, quay đầu nhìn về phía Vịnh Cửu Long, vẫn là sương mù dày đặc như cũ. Lúc này mưa đã dần nhỏ lại, mây đen trên trời vẫn chưa tan. Chỉ là ánh sáng đỏ tươi của trăng máu hình như đã sáng hơn lúc trước không ít, lấn át cả ánh mặt trời.
Tôi không dám nán lại, vội vàng chạy về tìm đám người Lý Trường Sinh. Đám người Lý Trường Sinh cũng đang tìm tôi, còn chưa đến vịnh Cửu Long, chúng tôi đã gặp nhau rồi. Trừ A Man và Lý Trường Sinh ra, còn có thêm một người phụ nữ mặc quần áo của người Miêu!
Người phụ nữ này khoảng chừng ba mươi tuổi, dáng người rất đẹp, trước lồi sau cong, quần áo tinh xảo của người Miêu có hơi ngắn, chỉ đến tầm chỗ rốn, để lộ vòng eo nhỏ nõn nà xinh đẹp!
Cô ấy đeo mạng che mặt, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt to đẹp, trên trán có chấm thủ cung sa giống A Man.
Tôi đang nhìn chằm chằm người phụ nữ tộc Miêu này thì cô ấy chợt cười híp mắt hỏi tôi: “Nhóc con, trông chị có đẹp không?”
Cô ấy vừa hỏi vậy, mặt tôi lập tức đỏ lên, nhanh chóng dời mắt đi, trái lại A Man cứ cười khanh khách không ngừng, cười xong mới giới thiệu với tôi: “Anh Tiểu Ngư, đây là cô của em! Cô chính là người phụ nữ đẹp nhất của trại chúng em, rất nhiều người theo đuổi cô ấy, chỉ đáng tiếc cả đời cô cũng không thể kết hôn!”
“A Man, đồ cháu vong ơn này, cháu nói năng linh tinh gì thế? Cẩn thận cô khâu miệng cháu lại.” Người phụ nữ tộc Miêu trừng A Man trông có vẻ rất dữ, nhưng A Man chỉ cười hì hì, hoàn toàn không để tâm.
Lúc này Lý Trường Sinh mới hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, ban nãy sao cháu lại đột nhiên biến mất vậy?”
Tôi kể lại sự tình xảy ra cho bọn họ, Lý Trường Sinh nghe xong thì thở dài, nói: “Hôm nay là đêm trăng máu, tà sát ắt sẽ hiện thân! Người trong làng ăn chúng, không ngờ rằng lão tổ tông của chúng sẽ đến báo thù. May là không có nguy hại gì, nếu không hậu quả thật không dám tưởng tượng.”
“Vâng.” Tôi vâng một tiếng, hỏi bọn họ sau đó xảy ra chuyện gì?
A Man nói với tôi: “Sau khi em và chú Lý đi vào vịnh Cửu Long thì đột nhiên phát hiện không thấy anh đâu nữa. Bọn em tưởng rằng anh đã đi đến mộ, kết quả còn chưa đến mộ đã gặp được cô của em. Bọn em lo lắng anh gặp chuyện nên cùng nhau đi tìm anh, vừa hay gặp anh ở đây!”
Sau khi A Man nói xong, Lý Trường Sinh nhìn về phía người phụ nữ tộc Miêu, nói: “Miêu Tam Cô, lúc trước tôi và cô có hiểu lầm, suýt chút nữa đã giết nhầm nhau. Bây giờ hiểu lầm đã xoá bỏ, tôi hi vọng cô có thể nói với tôi, rốt cuộc cái gì là Lôi Kích Thi Đan?”