Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 915: Thân phận người Miêu

Bấy giờ A Man cũng đã tỉnh, lần này con bé ngủ rất ngon, còn đáng yêu vươn vai một cái. Thấy cảnh tượng quỷ dị trước mắt, em ấy chớp chớp đôi mắt to, tò mò hỏi tôi: “Anh Tiểu Ngư, làng này bị sao thế? Trông cứ u ám như không có hơi thở của người sống vậy?”

“Xuỵt!” Tôi làm động tác ra dấu im lặng với em ấy, khẽ nhắc nhở: “A Man, làng này không yên ổn lắm, em đừng nói to, sợ sẽ kinh động đến bọn họ. Em đứng ở đây, anh đi lên xem xét tình hình!”

“Vâng.”

A Man ngoan ngoãn gật đầu, sau đó tôi mới đi đến trước cửa sổ nhà chú ba, nhìn qua đó thì đúng lúc trông thấy chú ba đang đánh thím ba. Tuy chú ba xuống tay không phải quá mạnh nhưng lại khiến thím ba không ngừng khóc lóc xin tha.

Tôi thấy cảnh ấy, trong lòng vô cùng khó chịu: “Chú ba à, chú cũng đã chết rồi, sao vẫn muốn hành hạ thím ba vậy chứ?”

Tôi không nhẫn tâm nhìn tiếp nữa, đành lùi lại, sau đó nhỏ giọng hỏi đầu đà béo: “Chú béo, giờ phải làm sao?”

Đầu đà béo cau mày, mắt híp lại thành một đường thẳng, không trả lời tôi mà nhìn đầu đà gầy: “Gầy, ngôi làng này âm khí ngút trời, e rằng không dễ đối phó. Nhà người chết này quá mẹ nó quỷ dị, tôi cũng chưa thấy bao giờ. Hay là chúng ta đợi trời sáng rồi tính tiếp? Chỉ cần trời vừa sáng thì đám oan hồn này sẽ biến mất!”

Đầu đà gầy không lên tiếng, bấm ngón tay tính toán, lại ngẩng đầu nhìn mặt trăng đỏ tươi ảm đạm: “Ngày mai chính là đêm trăng máu mười năm mới có một lần, đến lúc đó chắc chắn sẽ có chuyện kì lạ xảy ra, oan hồn cũng càng khó đối phó hơn! Dù thế nào thì tôi cũng phải thăm dò căn nhà người chết quỷ dị này!”

Nói rồi, đầu đà gầy nhanh chóng đi đến trước cửa nhà tôi, gân cổ gào to: “Tôi là đạo sĩ của Bạch Vân Quan, đi ngang qua nơi này, muốn tìm chỗ nghỉ chân. Đốt hương vấn khách, xem có tiện không?”

Đầu đà gầy vừa nói vừa rút ra ba nén hương, đốt lên rồi cắm xuống đất. Hắn ta chưa kịp lùi lại thì xung quanh đã nổi lên một trận âm phong mãnh liệt, sương mù và lá khô lẫn vào nhau cùng ập đến khiến mọi người không mở nổi mắt.

Tôi vội vàng kéo A Man ra sau che chở, còn chưa nhìn rõ tình hình thì A Man bỗng nhắc nhở tôi: “Anh Tiểu Ngư, anh nhìn kìa?”

Tôi nhìn theo hướng con bé chỉ, chỉ thấy người trong nhà người chết đều đi ra hết, đứng dưới chiếc đèn lồng to màu đỏ ấy. Người thì nổi trên mặt đất, người thì kiễng chân, tất cả đều đang nhìn chúng tôi. Mặt họ không có biểu cảm gì, vẻ mặt tê dại trống rỗng trông vô cùng u ám, lại có thêm sự tô điểm của đèn lồng đỏ làm tôi nhìn thêm vài lần mà toàn thân ớn lạnh.

“Béo! Hương gãy rồi, họ không hoan nghênh chúng ta, rút trước đi!”

Trong lúc hỗn loạn, tôi chỉ nghe thấy đầu đà gầy gào lên một tiếng. Tôi theo bản năng đi tìm ba nén hương khi nãy đầu đà gầy cắm xuống đất vấn khách, không biết chúng đã gãy đôi từ khi nào, chỉ còn lại ba đầu hương đang cháy, lúc sáng lúc tối.

Tôi trông thấy họ rời đi cũng không dám ở lại chỗ này thêm nữa, vội vã kéo A Man chạy ra ngoài làng. Nhưng vừa chạy được vài bước, A Man đột nhiên dừng lại. Tôi quay đầu nhìn, đúng lúc thấy thầy lang Lý đang kéo tay em ấy!

“Thả A Man ra!” Không biết tôi lấy đâu ra can đảm, xông lên hét lớn với thầy lang Lý, đồng thời đá vào bắp chân ông ấy.

Thầy thuốc Lý đau đớn kêu lên một tiếng, nghiến răng nói: “Tiểu Ngư Nhi, ông không phải quỷ, mau đi cùng ông, đạo trưởng Lý đang tìm bọn cháu!”

Thấy thầy lang Lý mở miệng nói chuyện, bấy giờ tôi mới nhận ra mình đã hiểu nhầm, đang định xin lỗi ông ấy thì thầy lang Lý vội vã kéo chúng tôi vào nhà. Sau khi đi vào, tôi phát hiện trong nhà toàn là người, đúng là những dân làng tôi cứu trong bách quỷ dạ hành khi trước.

Thấy bọn họ đều còn sống, không hiểu sao tôi lại muốn khóc. Thật tốt, họ sống sót rồi!

“Tiểu Ngư Nhi, làm tốt lắm! Quả nhiên chú không nhìn sai người, cháu là bạn nhỏ dũng cảm nhất mà chú từng gặp!” Lúc này, Lý Trường Sinh từ trong đám người đi ra.

Tôi vừa trông thấy bóng dáng của Lý Trường Sinh thì không kìm được cảm xúc, chạy lên ôm lấy chú ấy, khóc lóc nói: “Chú Lý, cháu cứ tưởng sẽ không được gặp lại chú nữa, huhuhu! Cháu vẫn luôn nhớ lời chú nói, trên đường không bỏ mặc bất kì ai. Nhưng cháu vẫn không thể đưa tất cả bọn họ tới trấn trên an toàn, lệnh bài của chú cũng bị chú hai Đỗ lừa mất rồi…”

Cảm xúc đè nén suốt một đường giờ đây đã bộc phát toàn bộ. Lý Trường Sinh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, an ủi nói: “Tiểu Ngư Nhi, chuyện xảy ra trên đường người trong làng đã kể cho chú rồi. Cháu rất tốt, còn dũng cảm hơn cả chú. Đây là số mệnh của họ, không ai có thể thay đổi được! Cháu không cần tự trách!”

“Vâng.” Nghe thấy lời an ủi của chú ấy, trong lòng tôi cũng dễ chịu hơn nhiều. Sau khi lau nước mắt, tôi bắt đầu đếm số người trong nhà, tính cả tôi thì vừa hay là mười hai người. Đội ngũ hai mươi bảy người, bây giờ chỉ còn lại mười hai người.

Lý Trường Sinh nhận ra suy nghĩ của tôi bèn nói: “Tiểu Ngư Nhi, cháu đừng lo lắng, những người khác vẫn có hi vọng.

Họ chỉ bị người thân quấn lấy thôi, đợi sau khi trời sáng chú sẽ nghĩ cách cứu họ.”

Tôi “vâng” một tiếng, sau đó hỏi họ sao lại xuất hiện ở nhà tôi?

Thầy lang Lý nói trước: “Lúc ở sau núi, cháu liều chết đánh thức bọn ông. Khi đó ông thực sự không còn cách nào, chỉ có thể dẫn những dân làng đã tỉnh chạy về phía làng. Bọn ông vừa chạy đến làng đã gặp được đạo trưởng Lý, chưa kịp nói rõ tình hình với cậu ấy thì đột nhiên có rất nhiều dân làng bị oan hồn quấn thân từ trên núi chạy xuống. Đạo trưởng Lý thấy tình hình không ổn nên dẫn bọn ông trốn vào trong phòng!”

Thầy lang Lý nói xong, Lý Trường Sinh lại nói tiếp: “Chú cố ý thiêu quan tài ở vịnh Cửu Long là muốn nhử chúng ra, nhưng những độc vật ấy như đã phát điên, vậy mà lại dùng thân chắn lửa, liều chết bảo vệ quan tài nhỏ màu đỏ máu kia! Lúc đó chú thấy bất thường, muốn quay về bảo vệ mọi người rời đi, nào ngờ người phụ nữ của Ngũ Độc Giáo lại xuất hiện, thực lực của bọn chú không phân cao thấp, cuối cùng lưỡng bại câu thương, tổn thương nghiêm trọng. Vốn dĩ chú có cơ hội giết chết cô ta, nhưng tiếc là cô ta đã dùng thuật đông trùng chạy trốn vào rừng.”

“Sau khi quay lại, chú gặp những người trốn về làng. Chú bị trọng thương, sức lực kiệt quệ, không thể siêu độ oan hồn trong nhà người chết nên đành bố trí nhà cháu thành nhà người chết để ngăn chặn quỷ không chủ. Sau đó chú trông thấy cháu và đầu đà béo, đầu đà gầy xuất hiện, hai người này là đạo tặc có tiếng trong giới, không có châu báu thì không có mặt, thủ đoạn lại tàn nhẫn. Chú sợ chúng sẽ làm hại cháu nên mới làm phép dọa chúng chạy đi. Lúc này chúng xuất hiện ở làng Cửu Long, chắc chắn cũng là vì Lôi Kích Thi Đan!”

Nghe Lý Trường Sinh nói xong, tôi nghĩ lại mà thấy sợ, suýt chút nữa tôi đã mắc lừa đầu đá béo và đầu đà gầy. Nếu không phải khi trước A Man nhắc nhở thì có lẽ tôi đã phạm phải lỗi lầm lớn.

Khi tôi đang định giới thiệu A Man thì em ấy bỗng mở miệng hỏi Lý Trường Sinh: “Chú Lý, người phụ nữ của Ngũ Độc Giáo Miêu Cương mà chú nói có phải bịt khăn bông trên mặt không? Ở cổ có một vết thủ cung sa như cháu?”

“Cô bé, sao cháu biết?” Lý Trường Sinh hết sức ngạc nhiên.

“Đó là cô của cháu!”

A Man vừa dứt lời, người dân trong phòng lập tức bị dọa sợ, tất cả đều nhìn A Man bằng ánh mắt sợ sệt. Nhưng mấy phút sau, trên mặt họ xuất hiện địch ý, trong đó có một bác đứng ra mắng: “Miêu nữ nhỏ đáng chết nhà ngươi! Chính là người Miêu các người đã hại làng chúng ta, mọi người nghe tôi, chúng ta bắt Miêu nữ nhỏ này lại, thiêu chết con nhỏ này!”

Bác ấy nói xong, những người khác lập tức vây lại. A Man sợ hãi, đôi mắt vô tội đang rưng rưng nước mắt, không ngừng lắc đầu muốn giải thích. Tôi thấy thế thì rất đau lòng, vội bảo vệ em ấy ở sau lưng.

“Con bé chỉ là một đứa trẻ, mọi người đừng xúc động! Dù người lớn có sai thì cũng không thể trách tội trẻ con chứ!” Lý Trường Sinh ra hiệu bảo dân làng đừng kích động, sau đó nhẹ giọng hỏi A Man: “Bé con, cháu có thể nói cho chú biết tại sao cô của cháu lại muốn hại người trong làng không?”

A Man giải thích rằng: “Chú, cô của cháu không phải người xấu, tuy bình thường cô rất nghiêm khắc, cũng rất hung dữ với người trong trại, nhưng xưa giờ cô chưa từng hại người. Lần này cô đến là muốn báo thù cho thánh nữ của trại bọn cháu. Cách đây rất lâu, có một người đàn ông bị thương đi tới trại của bọn cháu, sau khi được thánh nữ trị thương thì hắn ta đã ở lại trong trại. Nghe cô cháu nói, người này lòng dạ bất chính, là một tên khốn nạn, dùng lời ngon tiếng ngọt lừa thánh nữ, còn lén lút học cấm thuật của Ngũ Độc Giáo bọn cháu. Hắn ta luôn muốn đi khỏi trại, sau khi học xong cấm thuật thì thừa dịp trại tổ chức lễ tế trời đã lén rời đi. Thánh nữ phát hiện ra, không cho hắn ta đi, sau đó hắn ta đã giết thánh nữ. Cô cháu rất tức giận, muốn báo thù cho thánh nữ nên mới đuổi đến làng của mọi người!”

Nghe A Man nói xong, tôi lập tức hiểu ra. Đáng lẽ tôi nên nghĩ ra từ trước, A Man là người Miêu, vậy thì chắc chắn cô của em ấy cũng là người Miêu. Chú Lý từng nói, lần đầu tiên chú ấy bị thương là do gặp phải người Miêu của Ngũ Độc Giáo. Còn có thân phận của Du Nhân Phượng nữa, hắn ta chắc chắn là người mà A Man nhắc đến.

Nghi hoặc trong lòng Lý Trường Sinh cũng được giải đáp toàn bộ, thở dài một tiếng rồi hỏi: “Bé con, vậy người đó tên là gì?”

“Miêu Nhân Phượng!”

“Haha! Miêu Nhân Phượng, Du Nhân Phượng, đây không phải là cùng một người sao?” Lý Trường Sinh cười phá lên, cảm thán nói: “Chẳng trách lần đầu khi giao thủ với cô cháu, rõ ràng cô ấy có cơ hội giết tôi nhưng lại không ra tay, hóa ra cô ấy chỉ muốn đối phó với Du Nhân Phượng mà thôi. Nếu tôi đoán không sai, cô ấy cũng muốn giải quyết tà sát của rắn độc giữ quan tài nhưng bị hai người bọn tôi hiểu lầm, xém chút nữa giết nhầm đối phương! Tiếc rằng bây giờ đã muộn, ngày mai lại là đêm trăng máu, chắc chắn tà sát của rắn độc giữ quan tài sẽ phá quan tài mà ra, đến lúc đó ai cũng không thể ngăn cản!”

Khi Lý Trường Sinh nhắc tới điều này, trong đầu tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ táo bạo. A Man là khắc tinh của độc vật, nếu để A Man dẫn đường thì liệu đám độc vật ấy có rời khỏi quan tài nhỏ màu đỏ máu không? Chỉ cần độc vật rời đi, nói không chừng chú Lý có thể giải quyết tà sát trong quan tài!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free