Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 913: A Man thần kỳ
Vừa nghe thấy tiếng động sột soạt kỳ lạ xung quanh, đầu đà gầy là người đầu tiên cảnh giác thấy, bật đèn soi xét bốn phía. Đèn vừa chiếu, tất cả đều nhìn thấy rõ ràng, vô số độc vật đang bao vây chúng tôi.
Kỳ lạ là, số độc vật này đều không phải là số độc vật bảo vệ chiếc quan tài màu máu, mà là rết, bọ cạp với các loại trùng nhỏ như bọ xít, còn có rất nhiều loại độc vật tôi chưa nhìn thấy bao giờ.
Bọn chúng như phát điên, không ngừng phát ra từng đợt tiếng “xì xì”, rõ ràng là đây là tín hiệu tấn công của chúng.
“Nghe nói Ngũ Độc Giáo Miêu Cương có một loại cấm thuật sớm đã thất truyền gọi là Thuật Đông Trùng. Nhưng loại cấm thuật này, dùng một lần sẽ tổn thọ mười năm. Thật không ngờ tên này lại là người của Ngũ Độc Giáo, xem như gặp phải tên khó nhằn rồi đây!” Đầu đà gầy cau mày lẩm bẩm.
Đầu đà béo hình như rất sợ những độc trùng này, nhanh nhảu hỏi đầu đà gầy: “Gầy, đừng phí lời nữa, mau nghĩ cách đi! Ông đây không muốn bị độc vật cắn chết, nếu mà đồn ra ngoài, sau này ông đây biết phải làm ăn ngoài đường thế nào?”
“Pháp thuật của chúng ta có thể đối phó với những thứ bẩn thỉu, nhưng đối phó với loại động vật này, chỉ có một cách!” Đầu đà gầy nói đến đây thì dừng lại như đang úp mở gì, đầu đà béo sốt ruột mở mồm chửi: “Giờ đậu má là lúc nào rồi, anh không thể một lần nói hết à gầy? Ai bảo anh cao như thế làm gì, không những phản ứng chậm mà đậu má đến nói cũng chậm!”
Đầu đà gầy hoàn toàn không để tâm lời mắng mỏ của đầu đà béo, mặt vô cùng nghiêm nghị, nói: “Cách duy nhất là chạy!”
Nói xong là chạy trước về hướng rừng trúc, tốc độ nhanh kinh người. Đầu đà béo mắng to một tiếng “mẹ kiếp” rồi vác tôi lên chạy theo. Đừng nhìn đầu đà béo này vừa thấp vừa béo, thế mà thân thể lại rất nhanh nhẹn, sức vô cùng mạnh, chớp mắt đã đuổi kịp đầu đà gầy.
Đầu đà gầy cầm một túi bột trắng, không phải bột lưu huỳnh, tôi phất có thể ngửi thấy mùi hăng. Độc vật sợ bột trắng của đầu đà gầy, tự nhường ra một đường.
Nhưng vừa chạy vào rừng trúc, toàn bộ độc vật đằng sau đã đuổi theo, tốc độ vô cùng nhanh, chỉ nghe thấy tiếng sột sà sột soạt, chúng tôi không cắt đuôi được chúng nó, chúng nó giống như Diêm Vương đang gọi hồn vậy.
Tôi bị đầu đà béo vác trên vai, chạy như điên suốt đoạn đường, lục phủ ngũ tàng khó chịu vì xóc nảy, toàn thân không có chút sức nào, xương khớp như muốn rời hết ra.
Tôi biết rõ tình hình của mình, không phải bị cảm lạnh cũng không phải bị dọa sợ. Dường như từ lúc lấy máu tay điểm chỉ lên trán người giấy, tôi cảm thấy rõ ràng tinh thần của mình càng ngày càng kém, như vừa bị một trận ốm nặng, đến nói cũng thấy mệt.
“Cũng không biết A Man có an toàn không? Mong là đừng rơi vào tay Du Nhân Phượng, nếu không Du Nhân Phượng sẽ giết cô bé mất.” Tôi lo lắng an nguy của A Man, nhưng bây giờ tôi còn chẳng lo nổi thân mình, chỉ mong cô bé có thể đến được trấn an toàn.
“Mẹ nó, chạy không nổi nữa rồi! Thằng nhóc này nặng quá!” Đầu đà béo đột nhiên dừng lại, thở hồng hộc: “Gầy, đừng chạy nữa, cứ chạy như thế chẳng mấy mà chết mệt, phải nghĩ cách cắt đuôi đám độc vật!”
Đầu đà gầy cũng mệt thở không ra hơi, chợt ông ấy chớp mắt vài cái, nhìn thấy cái cây nghiêng ngả phía trước: “Béo, lên cây!”
Đầu đà gầy lúc nói đã xông lên cái cây nghiêng phía trước, thân hình linh hoạt như khỉ, vài bước đã leo lên trên. Đợi đầu đà gầy đứng vững, đầu đà béo ngay lập tức hô lên “đón lấy”, đồng thời vừa xông về phía trước vừa ném tôi về phía đầu đà gầy.
Đầu đà gầy giữ được tay tôi, gần như chỉ chênh nhau tầm có mấy chục giây, đầu đà béo vừa lên cây thì đám độc vật cũng chạy qua gốc cây nghiêng này.
Đầu đà béo chưa định hồn lại vỗ ngực, bùi ngùi nói: “Mẹ nó, gặp hạn rồi, ra đường gặp phải người của Ngũ Độc Giáo, xem ra phải về ăn chay niệm Phật, xin Bồ Tát phù hộ!”
“Béo à! Rắn!” Đầu đà béo vừa dứt lời, đầu đà gầy đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi, tôi ngẩng đầu nhìn, vừa lúc nhìn thấy có một con rắn độc treo ngược trên đầu của đầu đà gầy.
Đầu đà gầy hình như sợ rắn, người run lên, sũng tay, tôi bị ngã trực tiếp xuống dưới, cú ngã làm tôi choáng váng đầu óc. Chưa kịp đứng dậy, một con bọ xít bị lạc đội không biết từ khi nào đã đậu trên cổ tôi, quẫy đuôi một cái, một giọt nước tiểu màu vàng vừa lúc nhỏ xuống da tôi.
Chỉ sau vài phút, tôi bắt đầu cảm thấy ngứa cổ, ngứa không chịu được. Tôi dùng tay gãi, da bị tôi gãi trầy hết. Tiếp đến, một cảm giác nóng rát dữ dội ùa đến, tôi đau đến mức ngồi bật dậy.
Cái cảm giác này thật sự rất đau khổ, vừa ngứa vừa đau, tôi càng gãi càng ngứa, cổ gãi đến độ chảy máu.
Đầu đà béo lúc này cũng từ trên cây nhảy xuống, nhìn thấy tình hình của tôi thì mãi lắc đầu, tiếc nuối: “Haizz, đáng tiếc à, vốn dĩ định cứu cháu một mạng, không ngờ cháu vẫn không chạy thoát kiếp nạn này. Vừa rồi chú dùng người giấy cứu cháu, tuy là tiêu hao không ít tinh nguyên của cháu nhưng ít ra vẫn giữ được mạng.”
Đầu đà gầy tiếp lời: “Nhìn nó đau khổ như thế, chi bằng chúng ta giúp nó đi thoải mái hơn?”
Họ còn đang nói chuyện thì tình trạng của tôi đột nhiên bắt đầu nghiêm trọng hơn, tôi không thở được như có ai bóp cổ.
Tôi vô cùng khó chịu, ôm chặt lấy cổ, lăn lộn trên đất vì đau.
Tôi biết sự ghê gớm của bọ xít, chỉ cần ngấm vào người, không bao lâu là sẽ chết vì ngạt thở, gần như không cách nào cứu chữa. Trước kia trong làng cũng có người trúng độc của bọ xít, da toàn thân thối rữa, chết vô cùng thảm.
Tôi lúc này lại không thấy sợ, nhân lúc còn chút sức lực, tôi ôm lấy chân đầu đà béo: “Chú béo, cháu xin hai người hãy đến làng cứu chú Lý.”
Sau khi cố hết sức nói hết mấy câu rồi, não tôi bắt đầu thiếu dưỡng khí, đồng tử không ngừng giãn ra, những thứ mắt nhìn thấy cũng xoay mòng mòng, đây không nhẽ chính là dấu hiệu trước khi chết ư?
Không!
Tôi không cam tâm, tôi không muốn chết như vậy!
Tôi chết rồi, ai sẽ lấy lại công bằng cho người nhà tôi đây?
Tôi cố gắng mở mắt, không muốn nhắm mắt chết. Tôi nghe nói người chết không nhắm mắt sẽ biến thành ác quỷ, chỉ cần tôi có thể biến thành ác quỷ, tôi có thể bám lấy Du Nhân Phượng. Cho dù có làm ma tôi cũng không tha cho hắn!
“Anh Ngư Nhi, đừng sợ! A Man đến rồi!” Đúng lúc sợi ý thức cuối cùng của tôi chuẩn bị mất đi, A Man bỗng nhiên xuất hiện!
Tôi còn chưa kịp nhìn rõ hình dáng của A Man, bàn tay nhỏ bé của A Man bỗng đặt lên vết thương trên cổ của tôi, lúc đó tôi chỉ cảm thấy mát lạnh dễ chịu, cùng lúc còn nghe thấy tiếng A Man nhỏ giọng niệm chú ngữ.
Tôi nghe không hiểu ngôn ngữ niệm chú của cô bé, hình như nó giống với ngôn ngữ lúc Du Nhân Phượng niệm chú vậy, chẳng nhẽ là tiếng Miêu?
Kể cũng lạ, chẳng bao lâu sau là tôi đã có thể hít thở trở lại, cảm giác bỏng rát cũng biến mất, lúc này cả người thoải mái hơn rất nhiều.
Đợi khi tôi có thể nhìn rõ, chỉ thấy A Man dùng miệng nhai lá thuốc, sau đó đắp vào vết thương trên cổ tôi, nhẹ nhàng dặn dò tôi: “Anh Ngư Nhi, anh nằm xuống trước đừng cử động, đợi lá thuốc ngấm vào vết thương, độc dược còn sót lại sẽ hết sạch, vết thương sau này cũng sẽ không để lại sẹo. Anh Ngư Nhi của em không thể xấu đi được!”
“Ừ.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu nằm yên trên đất, để dịch của lá thuốc dần ngấm vào vết thương.
Tôi vốn định hỏi cô bé vừa rồi đi đâu? Sao lại quay lại? Còn chưa kịp hỏi, đầu đà béo đã chậc chậc nói: “Ôi chao ơi, lẽ nào con bé này là Hoa Đà tại thế? Ngay cả người sắp chết cũng cứu sống được.”
“Cháu không phải là Hoa Đà, cháu tên là A Man!” A Man lắc đầu, nghiêm túc giải thích: “Chú béo, từ bé cô cháu đã dạy cháu, dù là thứ gì đều phải tuân theo nguyên lý tương sinh tương khắc! Cách độc vật trong vòng năm mét ắt có thuốc giải, cháu thử rất nhiều lần rồi, lần nào cũng thành công.”
A Man vừa nói xong, đầu đà gầy nói: “Cô bé này không đơn giản, nếu tôi đoán không nhầm thì cô bé hẳn là người của Ngũ Độc Giáo, hơn nữa thân phận địa vị không tầm thường. Chiêu vừa rồi của cô bé hình như là Thuật Chúc Do vậy.”
Ngay khi những lời này phát ra, mắt đầu đà béo sáng lên như nhìn thấy bảo vật quý hiếm, nhưng ông ấy lại không nói câu nào.
Đợi đến khi A Man bảo tôi đứng dậy, tôi mới nhanh nhảu hỏi đầu đà béo gầy: “Hai chú, hai chú có phải là người của Long Tổ không?”
Đầu đà gầy đang định trả lời, đầu đã béo tranh nói trước: “Không sai, chúng ta là người của Long Tổ, đến đây để cứu Lý Trường Sinh!
Đầu đà béo hình như sợ tôi không tin, nói xong là lấy ra chiếc lệnh bài của Lý Trường Sinh. Vừa nhìn thấy lệnh bài trên tay ông ấy, tôi kích động vô cùng, như nắm được sợi rơm cứu mạng, kích động nói: “Tốt quá rồi, chú Lý được cứu rồi! Chú béo, nhanh, cháu đưa hai người đi cứu chú Lý!”
Nói xong là tôi kéo tay ông ấy, nhưng đầu đà béo lắc đầu khó xử: “Tiểu Ngư Nhi, không phải chú không muốn đi cứu Lý Trường Sinh! Nhưng vừa rồi cháu cũng thấy đấy, lũ độc vật kia đang chặn ở phía trước, anh em bọn chú cũng không còn cách nào.”
Tôi nghe vậy thì càng lo lắng, nếu cứ chậm trễ như này, tôi lo rằng chú Lý sẽ gặp chuyện mất! Nhưng lúc này trước có lũ độc vật, sau có Du Nhân Phượng, phải xử lý thế nào bây giờ?
A Man thấy tôi sốt ruột, hỏi tôi: “Anh Ngư Nhi, anh thật sự muốn quay lại làng ư?”
“Ừ. Không đi không được!” Tôi gật đầu cương quyết.
“Được. Em dẫn đường cho anh, độc vật sợ A Man!”
Nói xong là A Man đã bắt đầu dẫn đường trước, chúng tôi theo sau cô bé, vừa đi vào đường xuống núi, tôi đã nhìn thấy không ít độc vật. Nhưng ngay sau đó chúng tôi bị sốc luôn, lũ độc vật kia vừa nhìn thấy A Man là như nhìn thấy thiên địch, ào ào lẩn vào trong rừng.
Tôi nhìn thấy mà há hốc mồm, kinh ngạc không thốt nên lời, A Man giỏi quá đi thôi!
“Anh Ngư Nhi, em mệt rồi, anh có thể cõng em đi không?” A Man bỗng nhiên dừng lại hỏi tôi.
Tôi đang định cõng em ấy, đầu đà béo đã cười híp mắt nói: “Nha đầu, nào, để chú béo cõng cháu!”
“Không muốn! Cháu chỉ muốn anh Ngư Nhi cõng!”
A Man dứt khoát từ chối, tôi sợ chú đầu đà béo ngại, nhanh chóng cõng A Man đi xuống núi.
Vừa đi được một đoạn, A Man bỗng nhiên nói nhỏ vào tai tôi một câu: “Anh Ngư Nhi, cẩn thận hai người này, họ là người xấu!”