Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 908: Du Nhân Phượng
Lúc này trời đã sáng hoàn toàn, trong làng không có lấy một bóng người sống, ngay cả tiếng chó kêu cũng không có, lặng đến khiếp sợ!
Tôi giờ cũng bình tĩnh hơn, đột nhiên nghĩ đến cái chết thảm của thím ba, nước mắt tôi không kìm được mà cứ rơi xuống. Thím ba là người phụ nữ số khổ, lấy chú ba chẳng sống được ngày nào tử tế. Chú ba bình thường không đánh thì chửi, vì không sinh được con nên chẳng thể ngẩng đầu lên nổi.
Thím ba luôn đối xử với tôi rất tốt, có đồ gì ngon là luôn nghĩ đến tôi đầu tiên, mỗi lần đi chợ trong trấn, thím ấy thỉnh thoảng lại mua cho tôi quần áo mới, có thể nói thím coi tôi như con của mình.
Nghĩ đến chuyện trước đây tôi lại buồn, lúc ấy tôi vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của sinh ly từ biệt, chỉ biết trong lòng buồn muốn khóc!
Tôi không muốn Lý Trường Sinh chê cười, nghiến chặt răng không khóc ra tiếng.
Lý Trường Sinh thấy tôi rơi rước mắt, xoa đầu tôi an ủi: “Tiểu Ngư Nhi, tất cả bi kịch trên đời này hầu hết đều do tâm thuật bất chính* tạo thành. Chú ba cháu hại cửa nát nhà tan vì cờ bạc, người làm điều ác cuối cùng cũng gặp báo ứng thôi, không phải không có báo ứng, mà là thời điểm chưa đến. Cháu nhớ lời ta nói, sau này dù có ở đâu, nhất định phải làm một người chính trực lương thiện, đừng làm những điều xấu xa!”
(*) Tâm thuật bất chính (心术不正): Cơ mưu thâm sâu, đầu cơ trục lợi.
“Dạ!” Tôi sụt sịt gật đầu, lau nước mắt hỏi chú ấy tiếp theo nên làm gì?
Lý Trường Sinh không trả lời tôi, mắt thẫn thờ nhìn về phía vịnh Cửu Long sau núi, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau, Lý Trường Sinh nói với tôi: “Lúc nãy ta cố ý thăm dò Du Nhân Phượng, phát hiện người này thân thủ bình thường, chắc không phải là một nhân vật quá lợi hại. Nếu cao thủ của Ngũ Độc Giáo Miêu Cương đến đây rồi, thì rắc rối to! Chỉ là tà thuật khó phòng, hơn nữa lại rất tàn nhẫn, ta nhất định phải nhanh chóng tìm được hắn, không thì trong làng sẽ càng có nhiều người chết hơn! Nghe giọng điệu của Du Nhân Phượng thì hình như hắn có mối liên hệ nào đó với người trong làng của cháu, đi, chúng ta đi tìm người khác hỏi cho rõ!”
Người trong làng lúc này đều tập trung ở nhà thầy lang Lý, lúc ấy người tham gia đào hồ chứa nước tổng cộng có mười sáu người, đều là lực lượng lao động chính của làng. Bố tôi và thầy lang Lý bận rộn cả đêm, bọn trẻ trong làng cũng không rảnh rỗi, cuối cùng cũng giải quyết được thi trùng trong bụng họ! Tuy là giữ lại được một mạng sống, nhưng người nào người nấy cơ thể yếu ớt, đến đi cũng không có sức mà đi.
Trưởng làng như vẫn còn chưa yên tâm, lại hỏi Lý Trường Sinh: “Đạo trưởng Lý, bọn họ thật sự không sao rồi phải không?”
“Phải!” Lý Trường Sinh gật đầu, không giải thích gì thêm mà hỏi trưởng làng: “Trưởng làng, các ông có quen Du Nhân Phượng không?”
Lý Trường Sinh vừa hỏi dứt câu, tôi để ý rằng vẻ mặt của ba người là trưởng làng cùng với ông Lưu và thầy lang Lý lập tức tối sầm xuống, trông rất kỳ lạ, mấy người đều không dám nhìn Lý Trường Sinh, như có chuyện gì đang giấu mọi người.
Lý Trường Sinh thấy phản ứng của họ, trong lòng cũng đã tự có đáp án rồi, cười nhẹ không nói gì. Thấy bầu không khí có chút gượng gạo, ông Lưu muốn đứng ra hòa giải, nhưng chưa kịp mở miệng, trưởng làng liền tranh nói trước: “Đạo trưởng Lý, làng chúng tôi không có ai là Du Nhân Phượng cả, liệu có phải ông nhận nhầm người rồi không?”
Trưởng làng nói xong, thầy lang Lý liền nói tiếp: “Đạo trưởng Lý, làng chúng tôi đích thực là không có người này! Không tin ông hỏi những người khác…”
Bố tôi sợ Lý Trường Sinh có gì hiểu lầm, ông là người đầu tiên đứng ra làm chứng rằng làng chúng tôi thực sự không có người này! Những người khác cũng lần lượt đứng ra làm chứng, Lý Trường Sinh lắc đầu cười, để lại một câu: “Trưởng làng, giờ cũng chưa muộn! Tôi ở nhà Tiểu Ngư Nhi, các ông có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào!”
Nói rồi Lý Trường Sinh quay mình rời đi, tôi nhanh chóng đuổi theo sau ông ấy, đi được một đoạn, tôi mới dám nhỏ tiếng: “Chú Lý, trưởng làng và mấy người đó đang nói dối chú, cháu vừa nhìn thấy ông ấy khẽ nháy mắt với thầy lang Lý.”
“Cái đầu nhỏ này của cháu cũng nhanh nhạy đấy nhỉ!” Lý Trường Sinh khen tôi một câu, trong lòng tôi thấy tự hào và vui mừng lắm, Lý Trường Sinh tiếp tục nói: “Mấy người đó nhất định có chuyện giấu mọi người, nhưng chú tin rằng sớm muộn gì cũng sẽ nói ra thôi!” Việc cấp bách lúc này là phải tìm được Du Nhân Phượng, chỉ còn ba ngày nữa là đến đêm trăng máu. Đến lúc đó Lôi Kích Thi Đan giáng thế, ta lo sẽ càng có nhiều người chết hơn!”
Lý Trường Sinh nói đến cuối thì nét mặt dần trở lên nghiêm trọng, tôi nghe mà thấy tò mò, liền hỏi mặt trăng máu và Lôi Kích Thi Đan là gì?
Lý Trường Sinh giải thích: “Cái gọi là đêm trăng máu thực chất là ngày 15 tháng 6, mười năm mới xuất hiện một lần, khi đó mặt trăng và mặt trời sẽ cùng chiếu sáng, âm dương đảo ngược. Ngày thành đêm, đêm thành ngày, cũng chính là lúc những thứ độc ác sẽ thành tinh! Còn về Lôi Kích Thi Đan thì chú cũng chỉ là nghe nói đến, ngay cả sư phụ chú cũng chưa từng thấy nó!”
Tôi nghe không hiểu gì hết, nhưng cũng vâng một tiếng phối hợp.
Chúng tôi vừa về đến nhà là bố mẹ tôi cũng vừa về đến. Biết được tin thím ba chết rồi, mẹ tôi khóc nức nở, bố tôi tức giận chửi lớn: “Thằng ba đúng là tên súc sinh, sớm biết nó sẽ trở thành người như vậy, khi còn bé tôi nên giết nó luôn, khỏi phải để nó lớn lên hại người! Đợi tôi tìm được nó, tôi phải chặt đôi tay của nó, xem nó sau này còn đánh bạc kiểu gì?”
Bố tôi là một người nóng tính, vừa chửi vừa gọi điện cho chú ba. Nhưng gọi mấy lần đều tắt máy, bố tôi càng nghĩ càng bực, về phòng cầm con dao chặt củi định đi tìm chú ba!
May là Lý Trường Sinh ngăn ông ấy lại, bảo bố tôi chuẩn bị hậu sự cho thím ba trước. Theo tập tục chỗ tôi, người chết phải để sau một ngày mới được chôn.
Nhưng thím ba chết bất đắc kỳ tử, bắt buộc phải làm phép siêu độ, sợ thím ấy trong lòng không cam, oán hận mà không muốn đi. Bố tôi nghe lời Lý Trường Sinh, nhanh chóng đi tìm người trong làng đến giúp đỡ lo hậu sự cho thím ba.
Nhân lúc bố tôi và mọi người bày linh đường, Lý Trường Sinh nói tôi cùng chú ấy đến vịnh Cửu Long sau núi một chuyến. Tối tưởng chú ấy đi xử lý chỗ độc vật* bảo vệ quan tài, nhưng chú ấy không mang gì cả, chỉ sai tôi tìm ít bột lưu huỳnh đến.
(*) Độc vật (毒物): Chỉ những thứ có độc như côn trùng/cây cối/thú…
Lý Trường Sinh ở phía trước dò đường, tôi vác túi lưu huỳnh theo sau. Chưa đến vịnh Cửu Long, tôi đã phát hiện ra một chuyện kỳ lạ. Chính là trên đường tôi nhìn thấy không ít các nhóm động vật đang di chuyển xuống núi. Đầu tiên tôi nhìn thấy một đoàn kiến, còn có một số động vật nhỏ như ếch nữa.
Đến lưng chừng núi, tôi thậm chí còn nhìn thấy những động vật sống về đêm như cú mèo và dơi. Những động vật này không phải chỉ ra ngoài hoạt động vào ban đêm hay sao, sao giờ mới tối mà cũng xuất hiện rồi, hơn nữa đều đang bay xuống núi.
Tôi thấy Lý Trường Sinh vẫn luôn không nói gì, không nhịn được hỏi chú ấy: “Chú Lý, chú có nhìn thấy những con vật đó không? Bọn chúng bình thường đều trốn trong rừng già sâu thẳm, giờ sao lại chạy ra ngoài hết rồi?”
Lý Trường Sinh cau mày giải thích: “Đây là điềm báo của thảm họa! Các thế hệ của làng Cửu Long đều được kết cấu phong thủy của vòm Cửu Long phù hộ, bảo vệ, nếu như ngọc phong thủy bị hủy, long khí tự nhiên sẽ mất đi! Đợi đã… ta hiểu rồi!”
Lý Trường Sinh nói đến đây thì như đã hiểu rõ điều gì đó, đột nhiên thay đổi ngữ khí, kích động nói: “Du Nhân Phượng đã chôn xác khỉ mẹ trên lỗ huyệt của vòm Cửu Long, đồng thời phá hủy ngọc phong thủy, khiến long khí biến thành khí hung sát. Mục đích hắn làm như vậy đơn giản là để cho xác khỉ mẹ hấp thụ tà khí! Đợi đến đêm trăng máu, xác của khỉ mẹ biến thành xác sống, không nhẽ sẽ xuất hiện Lôi Kích Thi Đan trong truyền thuyết?
Tôi nghe phân tích của Lý Trường Sinh, dường như đến giờ chú ấy vẫn không có cách nào giải thích được Lôi Kích Thi Đan. Nhưng chí ít phân tích hiện tại của chú ấy chắc chắn là đáng tin cậy nhất, nếu thật sự như vậy thì nhất định phải phá hủy xác của khỉ mẹ.
Quả đúng như vậy, Lý Trường Sinh cũng đang tính như thế, chú ấy nói việc không thể chậm trễ rồi lập tức tăng tốc đi lên núi.
Chúng tôi bị sốc ngay khi đến địa giới của vịnh Cửu Long. Chỉ thấy xung quanh nơi chôn chiếc quan tài đỏ như máu toàn là độc vật! Ít nhất phải gấp đôi số độc vật mà chúng tôi đã thấy tối qua, chúng tôi đã không thể nhìn thấy nắp quan tài nữa, ở trên toàn là rắn độc. Dù là chỗ ngôi mộ hay trên những tán cây xung quanh, đều là những con rắn độc màu sắc rực rỡ!
Những độc vật này cũng nhận thấy chúng tôi, những con rắn bắt đầu ngước đầu thè lưỡi về phía chúng tôi. Đặc biệt là những con bọ cạp, chúng giơ ngòi độc lên, đuôi không ngừng rung, làm tôi thấy mà tê cả da đầu.
“Tiểu Ngư Nhi, đưa bột lưu huỳnh cho ta!”
Lý Trường Sinh hô lên một tiếng, tôi nhanh chóng đưa túi bột rồi nấp sau lưng chú ấy. Lý Trường Sinh đón lấy cái túi, nắm một nắm bột lưu huỳnh vung ra. Lũ độc vật vừa ngửi thấy mùi lưu huỳnh, ngay lập tức lùi lại phía sau.
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy bột lưu huỳnh có tác dụng. Nhưng chưa kịp vui mừng, tôi lại thấy tiếng “vo ve” từ chiếc quan tài đỏ như máu kia truyền đến.
Càng lạ lùng hơn là, những độc vật này khi vừa nghe thấy âm thanh này thì lập tức trở lên vô cùng hung bạo, ngay cả bột lưu huỳnh cũng không sợ, bắt đầu vây đến quanh chúng tôi.
Lý Trường Sinh hoảng hốt, nói lớn: “Những độc vật này quá ghê gớm! Bột lưu huỳnh cũng không có tác dụng, chúng ta bây giờ quay về tìm dầu hỏa. Tối quay lại thiêu chết chúng!”
Nói xong Lý Trường Sinh liền kéo tôi xuống núi, về đến nhà, bố tôi và mọi người đã bày xong linh đường. Lý Trường Sinh thực hiện lễ làm phép siêu độ cho thím ba, đợi mọi thứ hoàn tất, trời đã nhá nhem tối.
Ăn cơm tối xong, Lý Trường Sinh gọi cả gia đình chúng tôi đến, nghiêm nghị nói: “Chốc nữa tôi đến vịnh Cửu Long một chuyến, xem xem có dụ được Du Nhân Phượng ra không! Nếu trước sáng mai tôi còn sống trở về, tức là làng mọi người đã an toàn rồi! Nhưng nếu tôi không còn quay trở về được, thì mọi người hãy mang thi thể của cô ấy đem chôn, gọi theo cả những người khác lập tức rời khỏi làng, không được quay về nữa!”
Tôi còn chưa kịp hiểu hết câu nói, Lý Trường Sinh đã rời đi rồi! Bố mẹ tôi không dám sơ suất, nhanh chóng thu xếp đồ đạc sẵn. Còn thím ba không có con cái nên túc trực linh cữu do tôi đảm nhiệm.
Bố tôi lo tôi sợ, nên luôn ở bên cạnh tôi. Nhưng ông ấy đã một đêm không ngủ, nên ngái ngủ liên tục, chẳng mấy chốc đã gục xuống bàn ngủ mất.
Tôi một mình quỳ trước quan tài của thím ba trông đèn Trường Minh*, chẳng thấy có chút sợ hãi nào, suy nghĩ đặt hết vào Lý Trường Sinh, không ngừng cầu nguyện mong chú ấy có thể bình an trở về.
(*) Đèn Trường Minh: Tương truyền rằng, đèn Trường Minh là những ngọn đèn không bao giờ tắt dù trải qua hàng trăm hay thậm chí hàng ngàn năm.
Đợi suốt đến nửa đêm, Lý Trường Sinh vẫn chưa quay về. Tôi bắt đầu thấy lo lắng, chỉ sợ lần này chú ấy không quay về được.
Ngay lúc tôi đang lo lắng, một cơn gió đêm đột nhiên lùa vào phía bên ngoài linh đường, làm cho những chiếc cờ trắng nghiêng ngả, đến đèn Trường Minh cũng suýt bị thổi tắt.
Lý Trường Sinh đã dặn dò, đèn Trường Minh nhất định không được để tắt, nếu không sẽ xui xẻo, hơn nữa người túc trực linh cữu cũng sẽ xui xẻo.
Nhớ đến điều này, tôi vội vã di chuyển thân mình che chắn chiếc đèn Trường Minh. Vừa mới chắn được đèn Trường Minh, bỗng nhiên từ đằng sau tôi truyền đến tiếng gọi u uất: “Tiểu Ngư Nhi, mau cứu chú…”
Tiếng gọi này, hình như là của chú ba!