Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1122: Tiểu quỷ đòi nợ

Tịnh Thân Chú của Lâm Trung Nghĩa có hiệu quả, cho thấy đứa trẻ của bà chủ thật sự có vấn đề. Theo phỏng đoán ban đầu của tôi thì có thể là nó đã thấy được thứ dơ bẩn hoặc là trúng tà.

Cặp vợ chồng trong phòng còn chưa biết chuyện ra sao, đang lúc vui vẻ thì Lâm Trung Nghĩa gõ cửa phòng. Ông chủ lập tức cảnh giác, nói: “Là ai gõ cửa?”

Lâm Trung Nghĩa nghiêm túc nói: “Nếu không muốn đứa bé nhà ông có chuyện gì thì lập tức mở cửa!”

Anh ấy vừa nói như thế thì căn phòng tức khắc yên tĩnh. Khoảng mười giây sau thì đèn phòng sáng lên, sau đó bà chủ mới mở cửa, thấy là chúng tôi thì lập tức sững sờ.

Nhưng bà chủ này rất thông minh, không lâu sau đã nhận ra vấn đề: “Vừa rồi con trai chợt không quấy nữa là vì các người sao?”

“Đúng vậy.” Lâm Trung Nghĩa gật đầu, ông chủ của nông trường của đi ra, ôm một đứa bé trai chừng một tuổi trong ngực. Lúc này đứa bé đã ngủ nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười quỷ dị.

Lúc bà chủ mở cửa thì tôi đã lén mở thiên nhãn, cẩn thận quan sát đứa bé trong ngực ông chủ, phát hiện nó không có âm khí quấn người. Nhưng giữa hai lông mày có khí đen dày đặc, khí đen tụ đỉnh, nhìn đã biết là tướng đoản mệnh.

Lâm Trung Nghĩa cũng phát hiện khí đen giữa hai lông mày đứa bé, mặt nghiêm túc không nói một lời.

Tôi thấy anh ấy không nói gì, bèn chủ động lên tiếng: “Bà chủ, đứa bé nhà bà hình như có vấn đề. Vừa rồi khi chúng tôi xuống lầu lấy đồ thì vô ý nghe thấy trong phòng có tiếng cười kinh khủng, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Bà chủ đảo mắt, vội hỏi: “Xin hỏi hai anh em cậu là đạo sĩ tiên sinh sao?”

“Vâng.” Tôi và Lâm Trung Nghĩa đồng thời gật đầu, bà chủ như bắt được cọng cỏ cứu mạng, vui mừng quá đỗi: “Cậu ơi, xin hai cậu xem thử rốt cuộc là con trai tôi đã xảy ra chuyện gì? Tôi chẳng còn cách nào khác nữa, lại sợ ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của nông trường nên mới nói dối hai người.”

“Không sao đâu.” Tôi mỉm cười, bảo bọn họ ôm đứa bé đến đại sảnh. Đứa bé ngủ rất say, trắng trẻo múp míp rất là đáng yêu.

Bà chủ lại rót trà cho chúng tôi, nhiệt tình mời thuốc lá chúng tôi, có thể thấy được bà chủ mới là chủ nhà.

Ông chủ thì ở trần, vóc người không cao lắm, cơ thể gầy gò. Tướng mạo ông ấy không tốt, mũi hơi lệch, lông mày liền nhau, mắt lấp la lấp lóe, nhìn đã biết là tướng hung ác. Ông chủ chẳng nói chẳng rằng, chỉ thành thật ôm con.

Tôi hỏi bà chủ: “Lúc trước khi chúng tôi đến nông trường thì có thấy bà đang niệm chú vu phá tà. Nhưng đây là chú ngữ ai dạy cho bà vậy? Rõ ràng là chú ngữ này sai, hơn nữa người niệm chú vu phá tà dân gian thế này thì chỉ có thể là đàn ông nhiều dương khí, không thể để phụ nữ niệm chú vu. Hơn nữa, bùa trừ tà mà hai người dán ở phòng khách và xà nhà cửa chẳng có tác dụng gì cả.

“Aiz!” Bà chủ nghe tôi nói xong thì thở dài, bất đắc dĩ: “Nếu hai người đã là đạo sĩ tiên sinh thì tôi cũng không dối gạt hai người nữa. Thật ra tuổi tác vợ chồng chúng tôi không còn nhỏ nữa, trừ đứa con út này ra thì còn có hai đứa con. Con gái đã lập gia đình, con thứ hai cũng sắp tốt nghiệp. Tôi sinh con ở độ tuổi lớn như vậy, hàng xóm thân thích cũng lén chê cười chúng tôi, nói đứa con chúng tôi sinh không phải con mà là cháu. Có thể là có duyên với đứa bé này, tôi cũng không nỡ phá thai.”

Bà chủ nói đến đây thì mặt bất lực hơn cả, bà ấy thở dài thêm một cái, nói: “Nhưng sau khi đứa con út sinh ra thì chuyện lạ xảy ra. Tôi sinh nó ở bệnh viện, lúc bé nó sinh ra thì vẫn luôn phát ra tiếng cười khặc khặc quái dị này. Lúc ấy, ngay cả bác sĩ và y tá đỡ đẻ cũng dọa không nhẹ, không chỉ như thế mà tôi còn cảm thấy con trai út của tôi rất tham ăn, cứ như ăn không đủ no vậy, chỉ mới mấy tháng tuổi đã bắt đầu ăn thịt. Sau khi về nhà thì bé nó rất ngoan, ngày ngủ, nhưng đến tối thì bắt đầu làm khổ người khác, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười kì lạ. Càng về sau thì càng liên tiếp, chỉ khi ăn no bé nó mới không làm ồn. Nhưng bây giờ, ngay cả ăn thịt mà bé nó cũng ăn không đủ no. Mới bây lớn mà lượng cơm còn lớn hơn cả bố nó!

Lúc bà chủ nhắc tới hiện tượng quái dị này thì tôi lại quan sát đứa bé trong ngực ông chủ lần nữa. Trông đứa bé trắng trẻo mập mạo không khác gì trẻ con bình thường, nhưng bụng tròn quay, như thể trong bụng có không ít thứ.

Nhưng khi nhìn kĩ, tôi mới phát hiện được điều khác thường mà bà chủ vẫn chưa nhắc tới. Bởi vì lúc ngủ, khuôn mặt đứa bé vẫn luôn mỉm cười, miệng hơi hé ra, mơ hồ có thể nhìn thấy hàng răng nho nhỏ bên trong.

Chuyện này khiến tôi thấy lơ mơ, đứa bé nhỏ thế này không chỉ đã bắt đầu ăn thịt mà còn mọc răng. Tôi sợ rằng đứa bé này không phải là có duyên với bọn họ, mà là họ đã sinh một con quỷ đòi nợ!

Thấy chúng tôi vẫn không nói gì, bà chủ lại tiếp tục nói: “Sau này đứa bé này lớn lên mỗi ngày, lượng cơm ăn càng lúc càng lớn, khi ăn không đủ no thì sẽ phát ra tiếng cười kinh dị. Chúng tôi thấy sợ trong lòng, bèn dẫn nó đến bệnh viện kiểm tra, nhưng kết quả kiểm tra lại là bình thường, không có chút vấn đề nào. Người nông thôn chúng tôi cũng kiêng kị, mê tín, chúng tôi bèn mời Tiên Sinh đến giúp đỡ. Nhưng thời này khó tìm Tiên Sinh, chúng tôi tốn không ít tiền mới tìm được một Tiên Sinh.

Tiên Sinh nói là có thể đứa bé đã bị dọa, nên dùng giấy đỏ viết một tờ giấy “chàng khóc đêm” dán trên cột điện, bảo tôi mỗi tối đi dâng hương niệm ba lần. Tiên Sinh kia nói bé nhà tôi không phải chàng khóc đêm, mà là thần vui vẻ giáng xuống, sẽ mang đến vận tốt cho chúng tôi, bèn đổi chàng khóc đêm thành chàng thích cười.”

“Hừ! Thật là thứ thầy pháp lừa đảo!” Lâm Trung Nghĩa nghe nói thế thì không khỏi hừ lạnh giận dữ, mắng: “Tiên Sinh kia là một kẻ lừa gạt, chú vu nào phải thứ muốn đổi là đổi? Nếu xảy ra vấn đề gì, chẳng những không cứu được đứa bé nhà bà mà còn sẽ hại đến cháu nó. Bà nhanh đi xé tờ giấy kia xuống, sẵn xé hết bùa trừ tà trong phòng khách này đi đốt hết đi.”

Tính tình của Lâm Trung Nghĩa này có hơi giống với cái tính mũi trâu của đạo sĩ chính thống.

Bà chủ không chút do dự, vội bảo chồng bà ấy làm theo, tiếp đó xin chúng tôi: “Xin hai cậu, không, hai vị cao nhân, xin hai người hãy giúp con của chúng tôi. Mặt mũi đứa bé này rất đáng yêu, tôi thật sự rất thích nó. Dù hai người muốn bao nhiêu tiền, dù tôi có bán cái nông trường này, tôi cũng muốn giữ đứa bé này lại!”

“Tôi là đạo sĩ chính thống, tiền tài chính là vật ngoài thân với tôi, chỉ cần nuôi cơm là được.” Lâm Trung Nghĩa cắt lời bà chủ, mặt đanh lại như ông cụ non. Sau khi yên lặng mấy giây, anh ấy lại nói: “Nhưng có lẽ đứa bé này của bà…”

“Bà chủ, bà đừng lo lắng, nhất định có cách để giải quyết!” Tôi thấy giọng điệu Lâm Trung Nghĩa không ổn thì vội cướp lời nói: “Bây giờ đã muộn rồi, chờ sau khi trời sáng thì chúng tôi lại quan sát tình hình cụ thể sau. Tuy chúng tôi cũng không chắc lắm, nhưng chúng tôi nhất định sẽ làm hết sức.”

Bà chủ cũng hiểu ý, nói: “Hôm nay quả thật đã muộn rồi, hai người chắc cũng mệt mỏi. Vậy hai người ngủ sớm chút đi, tôi sẽ không phiền hai người nghỉ ngơi nữa, chờ trời sáng rồi lại đến làm phiền hai người vậy.”

“Vâng!” Tôi gật đầu, sau đó ra hiệu bằng mắt với Lâm Trung Nghĩa một cái. Lâm Trung Nghĩa lập tức hiểu ý tôi, cùng lên lầu hai với tôi.

Chờ đến hành lang lầu hai rồi, Lâm Trung Nghĩa mới hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, sao lại không cho tôi nói ra?”

Tôi lắc đầu cười khổ: “Bà chủ này có con độ trung niên, đứa bé trai kia lại trắng múp míp đáng yêu. Nếu anh nói cho bà ấy rằng đứa bé trai đó không có duyên với họ, tôi sợ họ không chịu nổi đả kích. Bé trai kia là tướng đoản mệnh, hẳn không sống được bao lâu nữa.”

“Tôi cũng thấy được.” Lâm Trung Nghĩa gật đầu nói: “Khí đen tụ đỉnh, tuổi thọ sắp tới. Nhưng tôi lại hơi hiếu kì, vì sao bé trai này lại có tướng đoản mệnh? Anh nói xong có phải là lúc trước bà chủ từng phá thai mấy lần hay không? Hay hoặc là kiếp trước họ mắc nợ bé trai này?”

“Tôi cũng không biết nữa, có lẽ phải hỏi bọn họ.” Tôi lắc đầu nói: “Lúc trước tôi sợ đứa bé này gặp phải thứ dơ bẩn, nhưng xem ra bây giờ không phải thế. Người đoản mệnh trên đời đều là vì nhân quả báo ứng. Đây là chuyện mà diêm vương gia quản lí, chúng ta không giúp được họ, cũng không can thiệp được. Ngày mai chúng ta đưa cho bà chủ mấy tấm bùa trừ tà, sẵn tiện dạy bà ấy niệm Tịnh Thân Chú rồi chúng ta mượn cớ rời đi, tiếp tục lên đường vậy.”

“Aiz.” Lâm Trung Nghĩa thở dài, nói: “Xem ra chỉ có thể như thế, hi vọng đứa bé này có thể sống lâu thêm.”

Lúc này cơn buồn ngủ của tôi cũng dấy lên, sau đó tôi và Lâm Trung Nghĩa về phòng nghỉ ngơi. Mưa vẫn rơi không ngừng, không biết vì sao mà tôi lại không ngủ được, trong lòng cứ bức bối khó hiểu. Tôi khi tỉnh khi mơ, vẫn luôn trong trạng thái mơ màng, lại thêm tiếng ngáy như sấm của Trình Thiên Sư kia, khỏi phải nói là đau khổ bao nhiêu.

Lăn qua lăn lại hồi lâu, vất vả lắm mới thiếp đi thì lại có người đến gõ cửa phòng. Tôi vừa mới ngủ đã bị người ta đánh thức, tâm trạng tức tối thiếu điều muốn mắng người. Còn Trình Thiên Sư thì ngủ quá say, như thể hoàn toàn không nghe thấy tiếng có người gõ cửa.

Tôi vốn muốn gọi ông ta mở cửa, nhưng xem ra là vô vọng. Tôi chỉ đành nén lại cơn tức trong lòng, lần này thì ngay cả ai cũng lười hỏi, trực tiếp mở cửa phòng luôn.

Vừa mở cửa ra, là Lâm Trung Nghĩa!

“Tiểu Ngư Nhi, có biến!” Tôi còn chưa phản ứng lại thì Lâm Trung Nghĩa đã lên tiếng trước.

“Đại ca, đêm hôm khuya khoắt anh không ngủ được, tinh thần tốt ghê nhỉ!” Tôi trách một câu, sau đó mới hỏi tình huống thế nào.

“Đi theo tôi thì biết, khẽ khàng một chút, nhất định đừng gây ra tiếng.” Lâm Trung Nghĩa thần bí nói, nói xong thì lén lén lút lút đi về hướng cầu thang như trộm.

Mới vừa đến chỗ rẽ, Lâm Trung Nghĩa đã ra dấu tay “suỵt” im lặng với tôi, sau đó nhẹ nhàng tựa vào lan can cầu thang, lấy tay chỉ xuống chỗ cầu thang.

Lòng hiếu kì của tôi cũng bị anh ấy câu ra, lập tức nhìn theo hướng anh ấy chỉ. Chỗ dưới cầu thang rất tối, không nhìn rõ cho lắm, thứ đầu tiên tôi thấy được chính là tấm di ảnh trắng đen của người đàn ông treo trên vách tường, nó vẫn khủng bố khiến người ta sợ hãi như cũ.

Nhìn xuống chút nữa, lòng tôi bất giác thấy lạnh toát, da gà nổi hết cả lên, kinh hãi đến độ không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free