Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1114: Chợ quỷ âm gian

Lúc này người ở đây đều nhận thấy rằng đã bị Bách Hoa Môn lừa gạt, cục diện lập tức hỗn loạn. Phần lớn mọi người đều là kẻ lỗ mãng giang hồ, không nói hai lời đã muốn động đao.Người dẫn đội của Bách Hoa Môn sợ không trấn được, vội giải thích với mọi người: “Các vị an tâm chớ vội, Bách Hoa Môn xem các vị là quý khách, sao lại làm hoạt động lừa gạt mọi người được. Mọi người không nhìn nhầm đâu, đây quả thật là chợ quỷ, chẳng qua chợ quỷ này khác với chợ quỷ mà mọi người thường đến. Đây mới thật sự là… chợ quỷ âm gian!”

Nghe người ta nhắc tới chợ quỷ âm gian, tôi mới chợt nhớ đến lời đồn về chợ quỷ mà Trình Thiên Sư nói với tôi. Chợ quỷ thành lập tại nơi tiếp giáp âm dương, tổng cộng chia làm hai phiên chợ, một là phiên chợ cho người dương, một nữa là cho người âm.

Người âm không ăn ngũ cốc hoa màu, nhưng họ hút hương hỏa nến trắng, tất nhiên âm gian cũng có chỗ bán mấy thứ này, nhưng cần tiền giấy minh tệ để mua. Tôi còn nghe nói rằng âm gian cũng có chỗ ăn chơi. Ban đầu tôi không hiểu, sau này nghĩ thì hiểu ra, quỷ là do con người biến thành, con người biết hưởng thụ thì quỷ cũng thế.

Chợ quỷ âm gian này, tên như nghĩa, chính là chợ cho người âm.

Người dẫn đầu giải thích như thế, mọi người lập tức hiểu ra. Một người trong đó kích động: “Tôi nghe nói chợ quỷ âm gian có không ít bảo bối, vẫn luôn tò mò rằng chợ quỷ âm gian như thế nào, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội. Các anh em, tôi đi trước dò đường cho mọi người!”

Người này nói xong là muốn xuống xe buýt, nhưng lại bị người dẫn đầu của Bách Hoa Môn cản lại. Chỉ thấy anh ta lễ phép cười căn dặn: “Trước khi tiến vào chợ quỷ, tôi nhắc nhở mọi người vài chuyện. Thứ nhất, sau khi tiến vào chợ quỷ thì không thể hỏi giá, một khi hỏi giá, chắc chắn phải mang đồ đi. Thứ hai, nếu gặp cầu thì nhất định không thể đi qua. Thứ ba, tuyệt đối không được nảy sinh mâu thuẫn với người của chợ quỷ, dù có thấy chuyện gì, mọi người cũng nên vờ như không thấy. Điều thứ tư, cũng là điều quan trọng nhất, trước khi gà trống gáy vang, nhất định phải rời khỏi chợ quỷ, nếu không sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi chợ quỷ, mãi đến khi hoàn toàn dung nhập vào nó.”

Sau khi dặn dò xong, người dẫn đầu lễ phép cười nói: “Các vị, môn chủ chờ các vị ở Bách Hoa Lầu chợ quỷ, còn chuẩn bị cho các vị đan dược đỉnh cấp. Đan dược đỉnh cấp này có giá trị liên thành, có thể giúp mọi người đột phá tu vi. Đây là tấm lòng nho nhỏ của môn chủ, xem như bày tỏ tình cảm đối với mọi người. Dù sao bây giờ thế cục hỗn loạn, môn chủ chỉ có thể đưa mọi người đến chợ quỷ âm gian bí ẩn nhất. Một lần nữa tôi cảm ơn mọi người có thể tham gia đại hội chợ quỷ, chúc mọi người có một buổi tối vui sướng ở chợ quỷ âm gian!”

Sau khi người dẫn đầu nói xong, cuối cùng cũng dời bước nhường đường. Có không ít người đã sớm không nhịn nổi, đi xuống xe buýt trước, bước vào cổng chợ quỷ không chút do dự.

Không biết vì sao mà lòng tôi cứ thấy không chắc lắm, nhưng tôi lại rất tò mò chợ quỷ âm gian này rốt cuộc là thế nào. Trình Thiên Sư còn hiếu kỳ hơn cả tôi, đã vô thức bước tới vị trí cửa chính.

“Đi đến đâu thì hay đến đó! Tôi không tin Bách Hoa Môn này sẽ thật sự giết người diệt khẩu!” Tôi quyết định luôn, không đứng đây suy nghĩ lung tung nữa mà cắn răng bước thẳng vào cổng chợ quỷ.

Vừa bước vào cổng chợ quỷ, xung quanh lập tức rơi vào cảnh u ám vô tận. Đúng vậy, không phải là màu đen kịt đưa tay chẳng thấy được gì mà là một mảnh âm u không chút sức sống, giống như nơi mắt có thể thấy được đều là một màu xám tĩnh mịch vậy, khiến người ta nhịn không được sinh lòng bi thương, ngột ngạt.

Cảm giác đè nén ấy kéo dài chừng một – hai phút sau, trước mắt trở nên sáng sủa rộng rãi, sự u ám vô biên kia biến thành cảm giác lờ mờ lúc trời chiều ngã về phía tây, chúng chiếu xuống chợ quỷ âm gian, nhuộm nó thành một màu sắc ấm áp, khiến người ta cảm thấy bất giác thoải mái.

Mà điều khiến người ta ngạc nhiên hơn cả chính là trước mắt vậy mà lại xuất hiện một phiên chợ cổ đại náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, vô cùng nhộn nhịp. Hai bên lề đường lót đá xanh đều là những căn nhà cũ phong cách cổ, xây hai tầng. Tầng một là cửa hàng, tầng hai là nơi nghỉ ngơi vào buổi tối.

Không chỉ như thế, trước cửa hàng còn có không ít quán nhỏ đang buôn bán. Có người đẩy xe ván gỗ, có người bày quầy bán hàng dưới đất: hương nến, nguyên bảo, người giấy, xe giấy, áo liệm, tiệm thuốc, tiệm cơm, quán trà, cần gì có đó, có thể nói là đủ loại.

Nếu không phải đã sớm biết đây là chợ quỷ âm gian, chắc chắn tôi đã tưởng mình xuyên qua đến chợ cổ đại. Như thể đường hầm chợ quỷ kia là một cánh cổng truyền tống, trực tiếp đưa chúng ta từ hiện đại đến cổ đại vậy.

Trên đường cái, người đến người đi, ngựa xe như nước, rộn ràng rất sôi nổi. Nhưng kiểu dáng quần áo của bọn họ rất hỗn loạn, có người mặc đồ hiện đại, có người lại mặc đồ cổ đại, cho người ta một ảo giác rằng nơi này như đang quay phim cổ đại.

Phía bên trái đường đi còn có một kênh đào lớn. Hướng lên kênh đào lớn kia đa số là công tử nhà già và người dạo quanh có tiền bao thuyền, trên đầu thuyền, đâu đâu cũng thấy phụ nữ cổ đại đánh đàn. Trong phòng thuyền vui đùa cười giỡn, ca múa thái bình, tưng bừng biết bao.

Bên kia kênh lớn lại có một loạt những căn nhà cổ xây kề sông, dưới nhà treo đầy đèn lồng đỏ trắng, còn có thể nhìn thấy không ít phụ nữ phong trần tựa trên lan can, liếc mắt đưa tình với công tử nhà giàu trên thuyền. Trên mặt nước toàn là bóng chiếu, xa hoa trụy lạc, ăn uống linh đinh. Cảnh tượng trước mắt này đâu giống chợ quỷ âm gian, mà giống với ổ tiêu dao sung sướng hơn.

Nơi này quá rộn ràng, bạn sẽ mãi mãi không thể tưởng tượng được dưới nền đất Kiềm Thành vậy mà lại giấu một phiên chợ cổ đại rộng rãi nhộn nhịp thế này. Người tiến vào không ai không bị cảnh tượng trước mắt làm cho rung động.

Nhưng rất nhanh sau đó, bọn họ đã tỉnh táo lại, nhanh chóng lẫn vào trong dòng người phiên chợ, đi tìm món đồ họ muốn tìm.

Lúc này, sự chú ý của tôi đã rơi vào đám người bày quán nhỏ, mặt ai nấy đều mỉm cười, tia sáng mờ nhạt chiếu xuống khuôn mặt bọn họ khiến nụ cười của họ trông rất đơ cứng, giống như người giấy đang tiếp khách vậy, đờ đẫn mà trống rỗng. Điều quỷ dị hơn là nụ cười trên mặt họ chưa từng biến mất, như thể được khắc lên trên mặt họ vậy.

Nhìn thoáng qua thì không thấy gì, nhưng nếu nhìn thêm mấy lần thì thấy lưng lạnh toát, da đầu tê dại.

Lúc này Trình Thiên Sư rất cẩn thận, khẽ kéo tôi một cái như muốn tôi nhìn điện thoại của ông ta. Tôi nhìn xem, phát hiện trên điện thoại không có một ô tín hiệu nào cả, ngay cả thời gian và ngày tháng cũng hoàn toàn hỗn loạn.

Trình Thiên Sư lại thử bấm mấy cái trên điện thoại, ai ngờ hình ảnh trên điện thoại chợt lóe lên như TV cũ bị hư, toàn là bông tuyết và dây tuyến đen trắng, sau khi lập lòe mấy lần thì đột nhiên màn hình tối hẳn.

Dù Trình Thiên Sư có khởi động máy thế nào thì điện thoại vẫn không lên, cứ như đã bị hỏng vậy.

Tôi thấy ông ta lại nhìn đồng hồ trên tay mình, kim giây vậy mà lại xoay ngược. Trình Thiên Sư bị dọa không nhẹ, nhỏ giọng hỏi tôi: “Sư phụ, đây là âm tào địa phủ thật đấy à?”

“Không phải!” Tôi lắc đầu: “Chợ quỷ sẽ không mở ở âm gian đâu, bình thường sẽ được xây ở chỗ tiếp giáp âm dương. Hình như chợ quỷ này có kết giới bảo vệ mạnh mẽ, chân khí trong người tôi vậy mà không thể nào vận hành được. Tôi thật sự không thể nghĩ ra được vì sao môn chủ Bách Hoa Môn lại mang chúng ta đến chợ quỷ âm gian. Tóm lại, cẩn thận một chút, ông tuyệt đối không được gây chuyện cho tôi, nếu không đến lúc đó tôi không thể nào bảo vệ ông chu toàn được.”

“Sư phụ yên tâm, đồ nhi nhất định sẽ không làm loạn!” Trình Thiên Sư gật đầu hứa hẹn.

Sau đó tôi mới mang ông ta đi vào trong, đa số người khác đã vào chợ quỷ rồi. Tôi cho rằng chỉ còn lại hai người chúng tôi lạc ở sau, nhưng đến khi tôi quay đầu lại, tôi mới phát hiện đằng sau tôi còn có một cậu trai phong độ bất phàm, thần thái sáng láng đứng đó.

Trông tuổi tác của thiếu niên này cũng không chênh tôi là bao, cậu ta mặc một bộ áo khoác màu xám, đầu búi tóc đạo sĩ, lưng mang một thanh bảo kiếm. Da dẻ cậu ta ngăm đen, mày kiếm mắt to, ngời ngời có thần, đang cẩn thận quan sát chợ quỷ trước mắt.

Tôi nhìn trang phục của cậu ta thì hẳn là đệ tử Đạo Môn chính thống, khác với người tu đạo gà mờ giữa đường xuất gia như chúng tôi. Thiếu niên này thấy tôi đang quan sát cậu ta thì cởi mở cười một tiếng với tôi, đáp lễ Đạo gia, sau đó cũng tiến vào dòng người rộn ràng.

Quán nhỏ trên đường phố đa phần đều bán hương nến, nguyên bảo cơ bản nhất, tất cả đều là đồ dùng cho người chết. Hình như bọn họ đã nhận ra chúng tôi là người sống, nhưng cũng không đi lên gây chuyện với bọn tôi hay hại người, mà là xuất hiện cảnh người quỷ sống chung hòa bình.

Điều khiến tôi thấy sợ là, tôi cho rằng bản chất những quỷ hồn này là hồn thể, cơ thể suy yếu của chúng tôi có thể trực tiếp đi xuyên qua hồn thể của họ, nhưng điều ngoài ý muốn là chúng tôi không thể đi xuyên qua hồn thể của họ được, giống như tất cả mọi người đều là người sống có thân thể máu thịt vậy, có thể chạm đến cơ thể của nhau.

Lòng tôi thấy vừa sợ lại vừa tò mò, gần như tất cả những người đến đi chợ này đều là quỷ hồn, nhưng chúng ta là người sống, sao có thể chạm đến hồn thể của họ được? Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Tôi gắng nén lại sự ngạc nhiên trong lòng, tiếp tục tiến về phía trước. Đi chừng hơn mười mét, phía trước xuất hiện một cửa tiệm khá lớn. Tiệm trang trí bằng màu đen là chính, tổng thể tương đối tối.

Có vài kỳ nhân dị sĩ tới đây giống chúng tôi hình như đang cò kè mặc cả với ông chủ. Ông chủ là một ông cụ, độ tuổi chừng sáu – bảy chục rồi, nhìn kỹ thì ông chủ này lại là người sống, không phải là oan hồn.

Không ngờ rằng người sống cũng có thể tới chợ quỷ âm gian buôn bán, tôi vẫn cho rằng bọn họ chỉ hoạt động ở chợ quỷ âm gian.

Tôi thấy tò mò nên cũng bước vào cửa hàng. Vừa tiến vào cửa hàng, tôi đã thấy bọn họ cò kè mặc cả quanh một bộ xác băng. Băng thi kia không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, toàn thân xác trong suốt, hiện màu lam nhạt, giống như ngay cả thi thể, làn da và máu thịt đều biến thành màu lam nhạt của băng vậy.

Tôi nhớ có người từng nói rằng tim của băng thi có thể dùng làm thuốc, có thể trị một vài bệnh kín, thi thể có thể bán với giá lớn, đây cũng là lí do vì sao mấy năm trước đây trộm mộ thích đến Tây Tạng, Đông Bắc để trộm mộ, chủ yếu là vì băng thi.

Ngoại trừ băng thi ra, trên quầy còn trưng bày các loại thứ tà sát như con ngươi của người chết, mắt mèo, móng lừa, thi du, thi y. Những thứ này không có tác dụng với người bình thường mà còn làm hại cơ thể bọn họ. Nhưng nếu rơi vào trong tay những người có nhu cầu, đây lại là bảo bối.

Tôi nhìn hồi lâu cũng không thấy vật mình muốn, lúc định rời khỏi cửa hàng thì Trình Thiên Sư chợt nhìn trúng mắt mèo trong đó, nhỏ giọng nói với tôi: “Sư phụ, nghe nói mắt mèo này dùng làm thuốc có thể trị bệnh âm. Ta mua nó về, nếu sau này trúng thi độc hoặc bị quỷ hồn nhập thể, có lẽ còn có thể có tác dụng.”

Mắt mèo này chính là mắt của mèo đực đen. Mèo có thể thông linh, đôi mắt chính là thứ mấu chốt. Quá trình chế tác mắt mèo vô cùng phức tạp, phải lấy mắt của mèo đực đen lúc nó còn sống, sau đó ngâm nhựa cây để ngừa mắt mèo khô rút. Chờ sau khi nhựa cây cứng lại thì lại thêm bí thuật vào, mới có thể vĩnh viễn giữ gìn mắt mèo sinh động.

Mắt mèo đúng là có thể trị bệnh âm, nhất là người bị âm hồn nhập thể, hiệu quả vô cùng tốt. Nhưng thứ này quá tàn nhẫn nên bên ngoài ít khi thấy được.

Tôi thấy Trình Thiên Sư muốn mua, cũng không cản ông ta. Nhưng khi Trình Thiên Sư muốn hỏi giá, thiếu niên Đạo Môn kia bỗng xuất hiện, trầm giọng nhắc nhở: “Đạo huynh, nếu không muốn gây phiền toái thì tốt nhất là nên rời khỏi ngay lập tức! Nếu anh hỏi giá, anh sẽ rất khó sống sót rời khỏi chợ quỷ âm gian!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free