Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1093: Mông Cương chết thảm
Lần đầu tiên tôi gặp phải loại tà sát đáng sợ như huyết thi. Nghe nói thủ đoạn tạo ra huyết thi cực kỳ tàn nhẫn, phải lột hết da trên cơ thể người sống ra, sau đó ngâm trong huyết trì có độc, khiến người đang sống sờ sờ ấy chịu đủ dằn vặt mà chết!
Người chết thảm nuốt không trôi ngụm oán khí trong họng, sau thời gian dài sẽ xảy ra thi biến, từ đó biến thành xác sống. Do ngâm trong huyết trì có độc lâu ngày nên xác của huyết thi sẽ hấp thu máu loãng độc, kết hợp với thi độc trong người sẽ biến thành thi độc cực độc.
Thực ra xác sống không đao thương bất nhập như cương thi, chỗ đáng sợ nhất của bọn chúng chính là thi độc trên cơ thể. Nếu là thân xác người phàm, chạm vào là chết, đến Đại La thần tiên cũng không cứu được!
Mà lúc này vô số huyết thi đang liên tục bò ra khỏi giếng Bát Quái, số lượng nhiều đến kinh người. Tôi thực sự không thể tưởng tượng nổi, trong giếng Bát Quái rốt cuộc có bao nhiêu huyết thi?!
Dường như chúng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại, chúng chỉ canh giữ bên cạnh giếng Bát Quái, ánh mắt vừa trống rỗng vừa mơ màng nhìn chúng tôi. Tần Lão Đạo đánh một đạo kiếm khí ra, chỉ miễn cưỡng đẩy lùi được huyết thi ở phía trước, hoàn toàn không đạt được tác dụng thực sự.
Chúng tôi cũng không thể sử dụng pháp thuật có uy lực kinh người để tấn công, nếu máu trong người bọn chúng bắn lên thân thể người sống thì không phải chuyện đùa. Tần Lão Đạo thất thủ một chiêu, lại lấy ra một nắm tiền Ngũ Đế trong túi, soạt một cái đánh về phía huyết thi!
Khi tiền Ngũ Đế đánh vào cơ thể be bét máu kia, chỉ “xèo xèo” bốc ra khói đen, vẫn không cách nào đẩy lùi bọn chung. Thấy Tần Lão Đạo không cam tâm, lại càng muốn ấy Trấn Thi Phù ra, tôi vội vàng ngăn cản nói: “Tần Lão Đạo, đừng lãng phí linh phù! Số lượng huyết thi quá nhiều, chỉ như muối bỏ biển thôi! Lấy thừng trấn thi ra đi!”
“Được!” Tần Lão Đạo ừ một tiếng, lập tức lấy thừng trấn thi trong túi ra.
Thừng trấn thi này dài tận mấy mét, tôi nắm một đầu, Tần Lão Đạo nắm đầu còn lại, sau đó chúng ta xoay vòng xung quanh đám huyết thi. Đến khi cơ thể hai chúng tôi gặp nhau, chúng tôi cùng lúc đổi thừng trấn thi trong tay cho nhau, sau khi đan chéo thì đột ngột dùng sức kéo về phía sau.
Hai bọn tôi gần như đã dùng toàn bộ sức lực để kéo mười mấy bộ huyết thi, mạnh mẽ kéo chúng lại với nhau. Khi thừng trấn thi kia siết vào máu thịt của huyết thi, máu tươi đỏ thẫm từ máu thịt chảy xuống đất, nơi tiếp xúc liên tục “xèo xèo” tỏa ra khói đen.
“Vô Tâm, mau đến giúp đỡ! Hai người trói huyết thi lên xích sắt, tôi đi chặn giếng Bát Quái lại!” Thấy cơ hội đã đến, tôi nhanh chóng hô lên một câu về phía Vô Tâm.
Nhưng Vô Tâm chưa kịp lao tới giúp đỡ thì đỉnh mộ của mộ thất bỗng nứt ra một lỗ, dầu hỏa long men theo khe hở chạy xuống, vừa hay rơi vào thừng trấn thi. Dầu hỏa long của Tây Vực gặp không khí là cháy, hơn nữa rất khó dập tắt, thừng trấn thi nhanh chóng bị thiêu đứt!
Càng gay go hơn là, sau khi nhiệt độ dần tăng cao, huyết thi cũng bắt đầu trở nên nóng nảy. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn điều này là mưu tính của Cơ Vân Tử, chỉ cần chúng tôi mở nhầm cửa sẽ kích hoạt cơ quan Hỏa Long Lưu Ly Đỉnh trên nóc mộ thất!
Nhiệt độ trong mộ thất tăng cao, đám huyết thi trong giếng Bát Quái sẽ thức tỉnh, sau đó bò lên từ xích sắt. Mưu tính không một kẽ hở này của Cơ Vân Tử, hoàn toàn không nghĩ đến việc để chúng tôi sống sót ra khỏi.
Bắt đầu từ lúc gặp phải mộ đạo Thiên Bình, tôi đã có thể đoán được thủ đoạn của kẻ này cực kỳ đáng sợ!
“Xì xì xì xì”
Ngay khi thừng trấn thi bị thiêu đứt, đám huyết thi bỗng nhiên bắt đầu nổi điên, trong miệng phát ra tiếng kêu “hừ hừ” nặng nề. Ánh mắt vốn trống rỗng vô thần chợt trở nên hung ác, căm hận, ngay sau đó bắt đầu phát động tấn công về hướng bọn tôi!
“Mọi người cẩn thận một chút, tuyệt đối không thể cận chiến với huyết thi! Đừng nản lòng, chắc chắn có cách có thể ra ngoài!” Tôi lớn tiếng cổ vũ mọi người, đồng thời nhanh chóng lao về phía miệng giếng Bát Quái.
Huyết thi tấn công một kiểu, chỉ biết vồ tới cắn người. Chúng tôi đều kiêng dè thi độc trên người huyết thi nên chỉ có thể dùng vũ khí ngăn chúng đến gần. Miệng giếng vẫn có vô số huyết thi không ngừng bò lên, mới có vài phút ngắn ngủi, số huyết thi trong mật thất ít nhất đã nhiều gấp đôi!
Tôi cách không đánh một chưởng vào đầu huyết thi ngăn cản mình, chân khí to lớn đánh ra, đầu huyết thi nổ “bùm” một tiếng. Máu thịt đỏ thẫm bắn tung tóe, mắt thấy sắp bắn vào mặt tôi thì:
“Anh Ngư Nhi, cẩn thận!” Cũng may Nam Sương phản ứng nhanh, nhanh chóng dùng Ô Kim Cang chắn máu bắn ra giúp tôi. Máu bắn lên Ô Kim Cang, chỉ thấy mặt của Ô Kim Cang phát ra tiếng “xèo xèo” như bị đốt nhưng cũng may chất liệu của Ô Kim Cang đặc biệt, có thể chắn thi độc trong máu huyết thi. Tuy máu của huyết thi không hoàn toàn ăn mòn Ô Kim Cang, nhưng cũng chẳng được bao lâu, trên mặt ô vẫn còn những dấu vết của việc bị ăn mòn. Nếu lại dính thêm chút nữa, chắn chắn Ô Kim Cang sẽ bị xuyên thủng.
“Anh Ngư Nhi, số lượng huyết thi thực sự quá nhiều, anh không thể xuống giếng Bát Quái. Em giúp anh một lần, nhìn rõ nhé!” Nam Sương vừa nói vừa lùi ra khỏi vòng vây cùng huyết thi. Vừa dứt lời, Kim Cang Trảo trong tay bỗng bắn ra, vừa hay tóm được bức tường bên kia.
Ngay sau đó, Nam Sương cuốn dây mảnh của Kim Cang Trảo vào khuỷu tay, đồng thời ép cơ thể ra sau, dây mảnh của Kim Cang Trảo lập tức thẳng băng.
“Anh Ngư Nhi, mau lên, em không chống cự được nhiều thời gian!” Nam Sương cắn răng nhắc nhở tôi, tôi cảm ơn tiểu sư muội một câu, sau đó nhảy một phát lên dây mảnh mà Nam Sương đang căng chặt.
Không biết loại dây thừng này được làm bằng gì, mảnh nhưng chắc chắn, có thể chịu được trọng lượng của ba người đong đưa cùng một lúc. Kim Cang Trảo của dây thừng cắm chặt vào tường của mộ thất, đầu còn lại được Nam Sương kéo chặt.
Sau khi tôi đứng lên trên, Nam Sương vẫn trượt một bước nhỏ về sau. Tôi không dám dừng lại một giây nào, giẫm lên dây mảnh nhanh chóng chạy về hướng miệng Bát Quái, sau đó dùng đèn pin cầm tay soi vào trong giếng, da đầu tức khắc tê rần, cả người toát mồ hôi hột
Chỉ thấy nước giếng vốn đục ngầu dưới đáy giếng đã biến thành máu loãng đỏ thẫm. Chi chít huyết thi đang bò lên theo xích sắt, chỉ có xích sắt của cửa Hưu là không có con huyết thi nào.
Bấy giờ, cuối cùng tôi cũng nhìn ra cơ quan của xích sắt. Sau khi dây xích vừa chìm xuống, huyết thi sẽ men theo dây xích bò lên. Muốn mở được cửa mộ của cửa Hưu thì chỉ có thể nhảy xuống giếng kéo dây xích vẫn chưa chuyển động cuối cùng kia.
Nhưng trong giếng dày đặc huyết thi, xuống đó gần như đồng nghĩa với việc chịu chết!
Tôi đứng trên dây của Kim Cang Trảo, cố gắng giữ thăng bằng, sau đó ngẩng đầu nhìn đỉnh mộ thất một cái. Đỉnh mộ đã bị nung đỏ hoàn toàn, lỗ hổng không ngừng mở rộng. Đến khi đỉnh mộ sụp hẳn xuống, không ai trong số chúng tôi có thể sống sót ra khỏi.
Xích sắt bị dầu hỏa long của Tây Vực nhỏ xuống, e là cũng không chống đỡ được bao lâu nữa. Chỉ có chết mới có thể đổi lại cho họ rời khỏi mộ thất này!
“Hít” Tôi thầm hít sâu một hơi, sau đó quay đầu nhìn họ, cười nói: “Các anh em, mau lùi lại chỗ cửa Hưu! Thời gian không nhiều lắm, tôi tiễn mọi ngươi đi! Nếu có thể, sau khi lấy được hoa Thi Hương, xin hãy đưa cho Triệu Chính Hùng ở Mặc Thành giúp tôi!”
“Tiểu Ngư Nhi, cậu đừng làm chuyện dại dột. Quay lại mau, chúng ta vẫn còn cách khác!” Tần Lão Đạo nôn nóng gào về phía tôi.
Tôi cười khổ lắc đầu, nói: “Chỉ khi ta chết mới có thể đổi lại việc mọi người sống sót rời khỏi, đây mới là cơ quan thực sự của mộ thất! Các anh em, không còn thời gian nữa, tôi đi trước một bước đây!”
“Anh Ngư Nhi, cảm ơn anh đã coi trọng em, chưa bao giờ có người đối xử với em tốt như anh. Cũng cảm ơn sự cảm động mà anh đã cho em suốt chặng đường. Em là người vô dụng nhất, cũng là người đáng chết nhất, em tới tiễn mọi người đi!”
Ngay khi tôi chuẩn bị nhảy xuống giếng Bát Quái thì Mông Cương bỗng lao tới. Cũng không biết sức mạnh đột phát ở đâu, chân cậu ấy vừa giẫm lên vai huyết thi, đế giày lập tức bị ăn mòn bốc ra khói đen.
Tôi hoàn toàn không phản ứng kịp, Mông Cương đã cắm đầu nhảy vào giếng Bát Quái.
“Mông Cương, thằng nhóc ngốc nghếch này, quay lại cho tôi!” Tôi phản ứng lại, lớn tiếng gào thét, đồng thời nhảy xuống bắt lấy Mông Cương. Nhưng đã muộn rồi, tay tôi không bắt được cậu ấy, cả người cũng rơi vào giếng Bát Quái theo.
Đột nhiên, chỉ thấy một tiếng “vù vù”, tôi chưa nhìn rõ là chuyện gì thì Kim Cang Trảo của Nam Sương đã quấn vào người tôi. Chỉ thấy trọng tâm xoay ngang, cả người tôi bị Nam Sương và Quỷ Kiến Sầu kéo về.
Vừa đứng vững chân, trong giếng bỗng truyền tới tiếng “răng rắc” của dây xích bị kéo. Ngay sau đó, cửa Hưu chậm rãi mở ra. Vào khoảnh khắc cửa Hưu mở ra, tất cả mọi người đều nhìn thấy bên trong không phải là mộ thất bịt kín mà là một mộ đạo dẫn đến chỗ sâu.
“Đi! Mau đi vào, đỉnh mộ sắp sập rồi!” Cao Gia Huy hô to một tiếng, dẫn đầu chạy vào cửa Hưu.
Lúc đó cả người tôi đã ngây ngốc, hoàn toàn không biết chạy trốn, ngơ ngẩn nhìn về phía giếng Bát Quái, miệng không ngừng hé mở, nhưng lại không phát ra được câu nào.
Nước mắt tôi không kìm được liên tục chảy xuống, gần như Nam Sương và Quỷ Kiến Sầu đã kẹp tôi chạy vào mộ đạo. Sau khi chúng tôi vừa vào mộ đạo, đỉnh mộ “uỳnh” một tiếng sập xuống, dầu hỏa long của Tây Vực phía trên mộ đạo không ngừng rơi xuống, lập tức biến mộ thất thành biển lửa. Nhiệt độ cao kinh người, sóng nhiệt phả vào mặt, khiến người ta cảm thấy không thể thở nổi.
Phần lớn những huyết thi điên cuồng kia đều bị thiêu thành tro bụi, cũng có một bộ phận trốn vào trong giếng Bát Quái. Ngay khi cửa Hưu sắp rơi xuống, tôi bỗng trông thấy một cái đầu đỏ thẫm nhô ra từ trong giếng Bát Quái.
Tôi đã không nhìn ra ngũ quan của cậu ấy nữa, giống như bị huyết thi tấn công, lớp da trên người đã biến thành màu máu ghê sợ, sau đó bắt đầu chảy máu ăn mòn. Nhưng dù chết tôi cũng không nhận nhầm, đó là Mông Cương. Cậu ấy vẫn đeo kính đen trên mặt, đang cố gắng chui đầu ra khỏi giếng, sau đó vẫy tay từ biệt tôi, miệng khẽ mấp máy, dường như đang nói với tôi rằng: “Anh Ngư Nhi, tạm biệt nhé!”
“Mông Cương!” Tôi gào thét hô to tên của cậu ấy, nhưng hình như cậu ấy không nghe được nữa, tay buông lỏng, rơi thẳng vào giếng Bát Quái.
“Đừng mà! Các người bỏ tôi ra, tôi phải đi cứu cậu ấy!” Trong chớp mắt, cả người tôi như phát điên, liên tục vùng vẫy muốn lao ra cứu người. Nam Sương và Quỷ Kiến Sầu ghìm chặt tôi lại, vẫn đưa tôi rời khỏi mộ đạo.
Mộ thất đã bị hủy rồi, dù cho có thể đi vào thì vẫn sẽ gặp phải huyết thi trong giếng Bát Quái. Cũng không biết Mông Cương đã chết hay biến thành huyết thi, mãi mãi canh giữ ở nơi mộ thất to lớn đáng sợ này như những huyết thi khác!