Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1085: Vào mộ
Chúng tôi sử dụng dây leo núi để xuống ngôi mộ, sau khi đi vào trong mộ, thấy được ngôi mộ còn lớn hơn chúng tôi nghĩ, mộ này cao gần mười mét, diện tích cũng ước chừng nửa sân bóng rổ.
Mộ này tạo hình bằng hình tròn là chính, bên trong trống rỗng, ngoại trừ một số kiến trúc ra thì cũng không phát hiện ra thứ gì khác. Đỉnh của mộ có dạng hình vòm, trên đó đều là những bức bích họa về rồng.
Mà trên vách tường của mộ còn có không ít cột đá hình vuông, bên trên cũng điêu khắc bích họa về rồng. Bốn phía vách tường đều có một bức bích họa khổng lồ, trên đó khắc nội dung về lịch sử của đất nước Ai Lao.
Chúng tôi chỉ có thể xem hiểu được một số hình vẽ chứ không biết chữ nào bên trên. Nhưng mà xét từ phong cách này thì có thể thấy nó có vài phần giống như phong cách mộ Hán. Nước Ai Lao là chính quyền dân tộc thiểu số do Thái tộc thành lập, xem phong cách tạo hình của mộ này, rất có thể là lăng mộ do Cơ Vân Tử chỉ huy xây dựng.
Vị trí trước mặt chúng tôi là một đường mộ hẹp dài, đường mộ có khúc ngoặt, không thể nhìn được đến cuối cùng.
Bọn tôi dừng lại trong mộ một lát, lúc này Nam Sương đột nhiên mở miệng nói: “Không biết vì sao mà em cứ cảm thấy mộ này có chút cảm giác ẩm ướt, không khô cũng không ướt, làm người ta cảm thấy rất thoải mái.”
Lúc Nam Sương nhắc đến điểm này, tôi cũng đã nhận ra. Kể từ khi bước vào mộ, tôi đã cảm thấy vô cùng thoải mái khi ở trong mộ này, không phải cảm giác bị đè nén khi bước vào mộ bình thường.
Mà lạ hơn là, trải qua nhiều năm lịch sử như vậy rồi mà mộ này vẫn được bảo tồn rất hoàn chỉnh, hơn nữa còn không ngửi thấy chút mùi thối, mùi mốc nào.
“Liệu chuyện này có liên quan tới dòng sông ở bên ngoài không?” Tôi hỏi.
“Em cũng không biết, dù sao thì cũng rất lạ!” Nam Sương lắc đầu, mà ngay lúc cô ấy đang nói chuyện thì tôi bỗng nhiên phát hiện Mông Cương thế mà lại chậm rãi đi về phía cửa lớn phía sau.
Tôi quay đầu lại, lập tức thấy lối vào mộ là một cánh cửa đá khổng lồ. Mà phía dưới cửa đá còn có một thanh đá cực kỳ lớn. Thanh đá kia nằm nghiêng chống đỡ cửa đá, trên mặt đất lại là một loạt bệ đá bánh răng có thể trượt.
Đây hẳn là đá niêm phong cửa mà bọn họ nói. Chờ sau khi chủ mộ được hạ táng, bọn họ sẽ dùng đá niêm phong cửa chặn lại cửa lớn, tránh cho bọn trộm mộ tiến vào phá hư. Mà loại bánh răng bệ đá này được thiết kế rất khéo léo, cho dù bên ngoài có dùng vũ lực đẩy cửa đá đi nữa thì đá niêm phong cửa cũng sẽ dời đến một bánh răng khác. Mặc kệ bên ngoài có dùng bao nhiêu sức thì vẫn không thể mở được cửa mộ.
Lúc trước tôi có nghe nói qua lăng mộ của triều Thanh, đá niêm phong cửa của bọn họ ở trên mặt đất là để cản cửa mộ bên dưới. Nhưng tuy phương pháp này rất chắc chắn, nó lại không được khéo léo, hơn nữa còn rất dễ mở từ giữa cửa mộ.
Khi tôi đang suy nghĩ xa xôi thì Mông Cương đã đi tới vị trí cửa đá, trạng thái cả người giống như mất hồn, cậu ấy chậm rãi vươn tay chạm vào cửa mộ, mà khi tay cậu ấy vừa chạm đến cửa mộ thì người lại rùng mình một cái.
Nam Sương thấy thế, tò mò hỏi: “Mông Cương bị sao vậy?”
“Suỵt!” Tôi ra dấu im lặng, nhỏ giọng nói: “Đừng quấy rầy cậu ấy, Mông Cương trời sinh đã có âm dương nhãn, hơn nữa còn thiếu hai ngọn dương hỏa so với người bình thường nên cậu ấy có thể cảm giác được thứ không sạch sẽ.”
Mà khi tôi vừa dứt lời thì Mông Cương đã đột nhiên mở miệng nói: “Em có thể cảm giác được nơi này đã chết rất nhiều người. Oan hồn của bọn họ bị trói buộc ở chỗ này, không thể rời đi.”
Tôi thấy Mông Cương lên tiếng thì vội vàng đi đến bên cạnh cậu ấy rồi soi đèn pin lên, bấy giờ mới phát hiện trên cửa mộ thế mà lại có không ít vết máu. Không riêng gì cửa mộ mà ngay cả trên mặt đất cũng đầy vết máu.
Chẳng qua là vì thời gian quá dài nên vết máu đã biến thành màu đen, hơn nữa tầm nhìn trong mộ cũng không tốt, thế nên rất khó phát hiện ra chi tiết này.
Cao Gia Huy nhìn thoáng qua, phân tích nói: “Có thể là sau khi lăng mộ hoàn thành, bọn họ đã giết hết thợ xây lăng. Những người này không trốn được nên chỉ có thể tuẫn táng cùng chủ mộ!”
Cách nói này của Cao Gia Huy khá phổ biến, thợ xây mộ bình thường gần như rất khó có người nào sống sót rời đi. Chủ sở hữu ngôi mộ chỉ có thể bảo vệ bí mật của ngôi mộ mãi mãi bằng cách giết chết họ.
“Đi thôi, chúng ta tiếp tục đi phía trước đi. Nhất định phải cẩn thận, đừng làm lộn xộn đồ vật ở bên trong!” Cao Gia Huy nhắc nhở một câu, sau đó đi cùng Quỷ Kiến Sầu dẫn đầu đi về phía lối đi trong mộ.
Nhưng kỳ lạ thay, mộ đạo lại rất hẹp và chỉ có thể cho phép một người đi qua. Đồng thời chiều cao của mộ đạo cũng rất thấp, gần như chỉ cao một mét tám, Quỷ Kiến Sầu cao nhất, anh ấy chỉ có thể cúi đầu đi trong mộ đạo .
Hai người bọn đi vào mộ đạo trước, chúng tôi đi theo phía sau. Quỷ Kiến Sầu đi đằng trước bỗng nhiên ngừng lại, anh ấy quay đầu nói: “Không đúng, mộ đạo này thật sự có chút khác thường. Tôi đã xuống vô số ngôi mộ, xưa nay vẫn chưa từng thấy mộ đạo nào hẹp như vậy, lại còn là mộ đạo nằm ở lối vào của lăng mộ nữa chứ!”
Tôi nghe thấy Cao Gia Huy nhắc nhở vẫn không nhận ra vấn đề. Ngoại trừ nhỏ hẹp ra, dường như mộ đạo này cũng không có điều gì bất thường khác. Vừa rồi tôi đã âm thầm phóng chân khí, muốn xem xem xung quanh có thứ gì không sạch sẽ hay không.
Nhưng mà mộ đạo này rất sạch sẽ, cũng không có hơi thở yêu tà của oan hồn.
Cao Gia Huy lúc này cũng ngừng lại, giải thích cho bọn tôi: “Vừa rồi tôi ở bên ngoài tìm phương vị lăng mộ, theo lý mà nói thì nơi chúng ta vào hẳn phải là phần đuôi của lăng mộ. Có thể sau khi vào mộ này mới phát hiện ra mộ có lối vào chính.
Nói cách khác, vị trí của mộ này trái ngược với phán đoán của tôi. Trong mộ chỉ có mỗi mộ đạo này, nếu đây là cửa chính của mộ, vậy thì chủ nhân của ngôi mộ tất nhiên sẽ tiến vào mộ chính từ mộ đạo này. Nhưng mà mộ đạo này hẹp như vậy, đừng nói là quan tài, cho dù là hai người đi nữa cũng không vào được!”
Nghe Cao Gia Huy giải thích xong, bây giờ tôi mới chợt hiểu ra. Theo lý thuyết, chúng tôi đi vào mộ từ cửa chính, chủ mộ cũng sẽ được đưa vào cửa chính. Nhưng kỳ lạ lại là, mộ mà chúng tôi đang đứng bây giờ lại không phải là mộ chính, chứng tỏ mộ chính vẫn còn ở bên trong.
Mà mộ đạo vừa nhỏ vừa hẹp trước mắt này, quan tài sao có thể được nâng vào nổi? Còn có vật bồi táng của chủ mộ nữa, nhất là những món đồ lớn, nhất định là sẽ không mang vào được.
Chẳng lẽ đây là chủ mộ đặt ra để gây nhầm lẫn cho bọn tôi? Nơi này không phải là lối vào chính của mộ, mà là vị trí thoát hiểm của mộ sao?
Mông Cương cũng nghĩ đến điểm này, thốt lên: “Anh Cao, có phải là chúng ta nhầm lẫn gì hay không, lẽ nào đây không phải là lối ra mà là lối vào mới đúng? Còn có một loại khả năng nữa, liệu trong mộ này còn có thể có cơ quan lối đi nào khác không? Nghe nói Cơ Vân Tử có học được bản lĩnh Cơ Quan Thuật của nhà họ Mặc, muốn chế tạo một cơ quan mê hoặc người nhất định không phải việc khó!”
“Cũng không phải!” Cao Gia Huy phủ định: “Người xưa để tâm đến thuyết phong thủy, hơn nữa còn là học thuyết phong thủy chính thống nhất. Không phải tôi nói khoác không biết ngượng, nhưng mà phương hướng tôi phán đoán chắc chắn không sai được, mộ này tuyệt đối không phải là cửa chính mà là vị trí cửa ra. Cơ Vân Tử cố ý đảo ngược thứ tự, rốt cuộc ông ta muốn làm gì chứ?”
Cao Gia Huy nói đến đây thì quay đầu nhìn về phía chúng tôi, nói: “Thế này đi, tôi và anh Quỷ đi dò đường trước, mọi người cứ ở lại chỗ này đã. Phải duy trì một khoảng cách nhất định, mộ đạo này thật sự quá hẹp, nếu như gặp phải tình huống khẩn cấp thì chúng ta còn có cơ hội thoát ra!”
Đối với việc dò mộ, hai người họ mới chính là chuyên gia. Tôi nhắc nhở bọn họ phải cẩn thận, sau đó hai người mới rọi đèn pin đi sâu vào trong mộ đạo.
Mộ đạo vừa hẹp lại dài, ở nơi cuối cùng có một ngã rẽ chín mươi độ nên chỉ có thể nhìn thấy một bức tường gạch xanh. Bọn tôi dùng đèn pin chiếu sau lưng hai người bọn họ, tốc độ của cả hai không nhanh không chậm, đi rất cẩn thận, giống như đang tìm hiểu xem dưới mặt đất có cơ quan hay không.
Chờ đến khi bọn họ đi đến điểm cuối của mộ đạo, Cao Gia Huy quay đầu lại ra hiệu OK với chúng tôi, sau đó mới rẽ sang chỗ ngoặt chín mươi độ kia. Lúc hai người bước vào trong ngã rẽ, tôi chỉ còn nhìn thấy được ánh sáng đèn pin của họ.
Nhưng mà hai người Cao Gia Huy rất thông minh, dường như sợ chúng tôi lo lắng nên từng bước chân đi đều rất vang, vẫn có thể nghe được tiếng bước chân của cả hai. Chúng tôi duy trì sự im lặng tuyệt đối, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Tiếng bước chân càng ngày càng nhỏ dần, rất nhanh đã không nghe được nữa. Không nghe thấy tiếng bước chân, tôi bắt đầu lo lắng. Lúc này, mọi người đều đã trở nên sốt ruột, thời gian trôi qua từng giây từng phút, vài phút sau, Mông Cương thiếu kiên nhẫn nói: “Anh Ngư Nhi, có phải bọn họ xảy ra chuyện rồi không? Không còn chút tiếng động nào nữa rồi!”
Tôi âm thầm hít một hơi thật sâu, an ủi: “Đừng lo lắng, chờ một chút xem! Hai người họ đều là cao thủ trộm mộ, chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!”
Những người khác không nói gì, tất cả đều tập trung tinh thần nhìn về phía cuối cùng của mộ đạo. Lại qua vài phút sau, tôi gần như đã không thể kiên nhẫn được nữa.
Nam Sương cắn môi, mày nhăn rất sâu, nói: “Em lo là bọn họ đã xảy ra chuyện rồi, sư huynh của em trước giờ vẫn luôn rất cẩn thận, không thể nào qua lâu như vậy rồi mà vẫn chưa phát tín hiệu gì cho chúng ta. Mộ này có vấn đề, em sẽ đi xem xem có chuyện gì xảy ra.”
Nam Sương cũng bắt đầu nôn nóng hẳn lên, vừa dứt lời đã muốn đi vào bên trong, Tần Lão Đạo dùng một tay giữ tay cô ấy lại, nói: “Cô bé, để tôi đi vào theo cô.” Sau đó lại nhìn về phía tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cậu mang theo Mông Cương và Vô Tâm, nếu như bọn tôi không thể trở về thì cậu lập tức rời đi theo đường cũ, biết không?”
Tôi không đáp lại ông ấy mà chỉ dặn dò: “Tần Lão Đạo, nhất định phải cẩn thận, bảo vệ tốt cho Nam Sương!”
“Không thành vấn đề!” Tần Lão Đạo gật đầu, sau đó cùng với Nam Sương, một trước một sau đi sâu vào trong mộ đạo. Đến góc cuối cùng, Tần Lão Đạo cũng quay đầu báo bình an với bọn tôi, sau đó mới rẽ vào trong góc ngoặt.
Có kinh nghiệm lúc trước, sau khi Tần Lão Đạo và Nam Sương đi vào chỗ rẽ thì Tần Lão Đạo đã lập tức dùng hồ lô rượu của mình gõ vào vách tường của mộ đạo.
Cộp… cộp…
Tiếng gõ vẫn không ngừng phát ra, từ tiếng vang có thể phán đoạn được, có lẽ khoảng cách cũng không cách chúng tôi bao xa. Nhưng không bao lâu sau, tiếng gõ kia bỗng nhiên bắt đầu yếu đi.
Gần như là không có bất kỳ dấu hiệu nào, tiếng gõ đã đột nhiên biến mất hẳn!
Trong lòng tôi lập tức kinh hãi, nhịn không được mà lớn tiếng hô: “Tần Lão Đạo, Nam Sương, hai người có thể nghe được không? Nếu như nghe thấy thì trả lời tôi đi! Tần Lão Đạo, Nam Sương…”
Về sau, tôi gần như đã hét lên, nhưng đáp lại chỉ có tiếng vang của chính mình trong mộ đạo, ngoài ra cũng không có động tĩnh nào khác. Tôi lặp đi lặp lại một lần nữa, lần này Mông Cương cũng hô theo, trong mộ đạo xuất hiện âm thanh rất lớn.
Nhưng kết quả vẫn giống nhau, vẫn không có bất kỳ phản ứng nào!
Trái tim tôi lập tức lạnh hơn phân nửa, cắn răng trầm giọng nói: “Hỏng rồi! Bọn họ có thể đã gặp phải chuyện không may rồi!”