Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1082: Nói đến long mạch

Bây giờ chúng tôi cơ bản đã có thể xác định được rằng, Cơ Vân Tử đúng thật là đã đến nước Ai Lao, lại còn mê hoặc vua Ai Lao tu luyện Trường Sinh Thuật. Chữ viết cổ xưa trên dàn tế cũng có nhắc tới manh mối quan trọng, nhưng manh mối mấu chốt nhất thì A Mộc lại không thể phiên dịch lại cho chúng tôi được.

Anh ấy chỉ nhận ra được một chữ long, nhất định trong đó có manh mối rất quan trọng!

“Long? Rốt cuộc thì cái này có nghĩa là gì chứ? Có khi nào là truyền thuyết về rồng sinh mười con của nước Ai Lao không?” Tần Lão Đạo nghi hoặc nói.

“Cũng chưa chắc!” Mông Cương tiếp lời: “Thời cổ đại vẫn luôn lưu truyền những truyền thuyết về rồng, mà vừa hay nước Ai Lao lại coi rồng là tín ngưỡng, nhưng mà manh mối quá ít, thật sự rất khó có thể phỏng đoán được ý của những lời này!”

“Ha ha!” Ai ngờ Mông Cương vừa mới dứt lời thì Cao Gia Huy bỗng nhiên bật cười: “Tôi biết rồi, Cơ Vân Tử này đúng là quá thông minh mà! Không chỉ lừa gạt đế vương triều Hán mà còn mê hoặc cả vua Ai Lao nữa chứ!”

Tôi nghe ý tứ trong lời này của anh ấy giống như đã phá giải được manh mối bên trong, vội vàng hỏi: “Anh Cao, có phải anh phát hiện manh mối ẩn giấu trong đó rồi đúng không?”

“Ừ!” Cao Gia Huy gật đầu, nghiêm mặt nói: “Nếu như tôi đoán không sai thì long được nhắc tới trong hai câu này không phải là truyền thuyết của long vương, mà chính là long mạch*!”

(*) Long mạch là một thuật ngữ trong phong thủy dùng để chỉ những nơi hội tụ đủ các yếu tố vượng khí của trời đất. Là một hệ mạch ngầm chạy trong lòng đất, vừa uyển chuyện lại mạnh mẽ như rồng uốn lượn, mang ý nghĩa tốt đẹp đủ đường.

Hai chữ cuối cùng Cao Gia Huy nói rất nặng. Sau khi nghe xong, tôi bỗng nhớ tới truyền thuyết của Cơ Vân Tử. Ông ta vẫn luôn tin chắc rằng Tần Lĩnh có long mạch, cũng khẳng định rằng xung quanh long mạch chắc chắn sẽ xuất hiện báu vật quý hiếm trường sinh bất lão.

Nghĩ đến đây, trong lòng tôi nhất thời mừng như điên, tim đập nhanh hơn, tôi nhìn Cao Gia Huy, kích động nói: “Anh Cao, ý của anh là Cơ Vân Tử muốn mê hoặc vua Ai Lao xây lăng mộ ở khu vực long mạch ư?”

“Đúng là như thế!” Cao Gia Huy gật đầu nói: “Thần thụ tái sinh kia chính là vật sinh ra từ long khí, rời khỏi long mạch, thiếu long khí tẩm bổ, nó nhất định sẽ khô héo rồi chết đi. Chỉ có nơi xuất hiện long mạch thì mới có thể tẩm bổ cho thần thụ tái sinh mà thôi. Trùng hợp thay, khu vực Bảo Sơn ở Vân Nam lại vừa hay có long mạch đi qua!”

Đối với chuyện long mạch, tôi cũng không biết quá nhiều. Tuy nhiên, Tần Lão Đạo dường như có lời muốn nói: “Hoa Hạ có ba long mạch lớn, chúng đều bắt nguồn từ tổ tiên của vạn núi, núi Côn Lôn. Từ phía bắc đến rất khó để phân biệt. Bắc long còn được gọi là Cấn Long Phát Mạch, đi về khu vực rộng lớn phía bắc của sông Hoàng Hà. Bắt đầu từ phía tây của núi Côn Lôn, kéo dài về phía bắc qua núi Kỳ Liên, núi Hạ Lan, núi Âm, sau đó chuyển hướng đến dãy núi Đại Hưng An và dãy núi Trường Bạch, một đường thông qua núi Trường Bạch kéo dài đến núi Bạch Đầu của Bắc Triều Tiên, rồi từ đó xuống biển!”

“Mà trung long thì được gọi là Chấn Long Phát Mạch, đi về phía nam của Hoàng Hà và phía bắc của Trường Giang. Bắt đầu từ phía tây của núi Côn Lôn, kéo dài về phía đông dọc Tần Lĩnh, núi Đại Biệt, sau đó đến Giang Chiết* rồi một đường hướng ra biển. Cuối cùng là nam long, còn được gọi là Tốn Long Phát Mạch, là một khu vực rộng lớn ở phía nam của Trường Giang, hướng nam đến vùng Vân Quý**, đi qua phía đông dãy núi là Lưỡng Quảng***, cuối cùng đổ ra biển.”

(*) Là hai tỉnh Giang Tô và Chiết Giang.

(**) Tên gọi chung của hai tỉnh Vân Nam và Quý Châu.

(***) Chỉ hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây.

Tần Lão Đạo rất hiểu rõ về long mạch, mọi người nghe mà im lặng không nói nên lời. Nhưng chuyện long mạch cao thâm khó đoán, bí ẩn ở khắp mọi nơi, cho dù là người trong đạo chính thống đi nữa thì cũng biết rất ít. Chỉ có những thầy phong thủy là rất thích nghiên cứu cách nói phong thủy này mà thôi.

Cái gọi là hành nghề thông nghề, trong nghề hiểu nghề đúng là đạo lý này đây!

Mà Cao Gia Huy lại còn kế thừa một mạch quý giá này, phân kim định huyệt* chính là bản lĩnh xuất chúng của nhà bọn họ, tất nhiên cũng sẽ hiểu cách nói này. Hơn nữa, bọn họ còn cẩn thận tỉ mỉ hơn các thầy phong thủy nhiều. Nhưng mà giữa hai bên lại có sự khác biệt, thầy phong thủy xem phong thủy, còn Mô Kim hiệu úy thì tìm phong thủy.

(*) Là một trong những bí thuật của các thầy phong thủy, kết hợp la bàn và kim châm để chỉ ra được chính xác long, sa, huyệt, thủy, hướng trong phong thủy. Là một khâu quan trọng trong việc tìm kiếm mộ cổ.

Thấy bọn tôi không nói lời nào, Tần Lão Đạo lại nói: “Nghe đồn ba long mạch lớn của Hoa Hạ đã bị chặt đứt đi hai cái, chỉ còn lại mỗi trung long. Theo lý mà nói thì long mạch đi qua Vân Nam đã bị đứt đoạn, vậy tại sao Cơ Vân Tử lại đến đây tìm long mạch chứ?”

“Tần Lão Đạo nói không sai, đây đúng thật là ba long mạch lớn chủ yếu của Hoa Hạ! Chẳng qua là…” Cao Gia Huy nói đến đây thì chuyển đề tài, nói: “Chẳng qua là địa linh nhân kiệt*, núi cao sông dài, lúc nào cũng sẽ xuất hiện ngoại lệ. Mọi người có biết long mạch của Hoa Hạ đếm không xuể, hơn nữa còn chém không hết không?”

(*) Những nơi mà những người kiệt xuất, nổi tiếng sinh ra hoặc đặt chân đến thì sẽ trở thành địa điểm được yêu thích hay thậm chí là danh lam thắng cảnh.

Lời này của Cao Gia Huy ngược lại khiến cho chúng tôi tò mò, ngay cả Tần Lão Đạo cũng hứng thú, không nhịn được mà hỏi: “Cậu Cao, thuyết về long mạch chẳng lẽ còn có nghĩa khác sao?”

Cao Gia Huy mỉm cười gật đầu, nói: “Cái gọi là ba long mạch lớn chỉ là cấu trúc tổng quát của Hoa Hạ mà thôi. Trong mắt người xưa, mỗi một long mạch sinh ra đồng nghĩa với việc sẽ xuất hiện thủ lĩnh khởi nghĩa. Vì thế nên từ triều Tần đã có câu chém long mạch. Năm đó, vì để thống nhất đất nước lâu dài, Tần Thủy Hoàng đã ra lệnh cho thuật sĩ chặt đứt các long mạch khác, chỉ để lại một long mạch đi qua đế đô. Rồi sau đó cũng có Viên Thiên Cang và Lý Thuần Phong của triều Đường cũng chém long mạch, mãi cho đến khi Lưu Bá Ôn* của nhà Minh chém long mạch. Mà chuyện khiến người ta bàn luận hăng say nhất chính là, lúc ấy Lưu Bá Ôn chém long mạch lại chỉ để lại duy nhất một nhánh long mạch ở núi Trường Bạch!”

(*) Là quân sư có công phò tá Chu Nguyên Chương, một trong những bậc thầy khai quốc công thần của nhà Minh, đồng thời cũng là một bậc thầy phong thủy lỗi lạc nhất trong lịch sử Trung Quốc.

Cao Gia Huy dừng đột ngột úp mở, nhưng Nam Sương lại tiếp lời: “Em có biết chuyện này, em từng nghe sư phụ nói rồi, kể rằng có lần Chu Nguyên Chương* nằm mơ thấy một con rồng tấn công mình, vì thế nên lập tức mời Lưu Bá Ôn đến suy đoán điềm lành điềm dữ. Sau khi Lưu Bá Ôn suy tính thì biết được trong dân gian có long khí sinh ra, thế nên Chu Nguyên Chương lập tức bảo ông ấy dẫn người đi chém long mạch. Nghe nói phải đào bảy ngày bảy đêm mới chặt đứt được long mạch, hơn nữa chỗ đứt đoạn ấy còn có máu tươi chảy ra. Nhưng mà khi chém đến long mạch ở núi Trường Bạch thì Lưu Bá Ôn lại không xuống tay, nghe nói là vì long mạch của núi Trường Bạch không có long khí mà là một long mạch chết. Nhưng mà sau này long mạch chết ấy lại dần dần sinh ra long khí, cuối cùng thì có thành tựu. Còn có người đồn đãi rằng, long mạch này chết đi sống lại, vừa hay đại biểu cho khí vận của người Mãn, cũng vừa hay trả lời về việc nhập quan của người Mãn trong lịch sử. Em nói thật đó, bây giờ ở gần long mạch kia còn có không ít dấu vết lưu lại từ năm ấy, đâu đâu cũng là dấu vết đào hố thôi!”

(*) Là vị hoàng đế khai quốc của nhà Minh.

“Tiểu sư muội nói không sai, đây đúng là sự thật!” Cao Gia Huy cười nói: “Cái gọi là chém long mạch, thật ra là thông qua thủ đoạn đào bới hoặc là phá núi thoát nước, từ đó phá hủy nước non xung quanh long mạch, làm cho long mạch không thể nào thành hình được nữa mà thôi. Mà từ xưa đến nay, cho dù đã có không ít vua chúa si mê sự tích chém long mạch bảo vệ giang sơn, nhưng lịch sử đã chứng minh, triều đại thay đổi cũng không phải là điều mà bọn họ có thể ngăn được. Điều này đã cho thấy một đạo lý, long mạch chém không hết!”

Tôi nghe đến đây thì tiếp lời, hỏi: “Anh Cao, ý của anh là gần tàn tích của nước Ai Lao có long mạch ư?”

“Không sai! Năm đó, tiền bối Đạo Môn từng đến Vân Nam trộm mộ, sau đó phát hiện ra long khí ở Tứ Đại Sơn, tại huyện Thi Điện của Bảo Sơn. Nhưng mà long khí rất yếu, bọn họ cũng không có tìm được vị trí cụ thể của long mạch. Thế nhưng thế lực chủ yếu của nước Ai Lao vừa hay lại ở vùng Bảo Sơn, người của Thái tộc thời xưa lại không sùng bái phong tục an táng long trọng và cũng không quan tâm đến thuyết phong thủy. Nếu như Cơ Vân Tử mê hoặc vua Ai Lao tu sửa lăng mộ thì nhất định nó sẽ ở gần khu vực Tứ Đại Sơn!”

Nghe thấy tin này, mọi người ai nấy cũng đều sôi sục tinh thần, giống như tất cả nỗ lực đều đáng giá vậy. Tôi không biết tiến độ của bên Du Nhân Phượng như thế nào rồi, nhưng bây giờ tôi chẳng khác gì đang chạy đua với thời gian cả.

Tôi hỏi A Mộc: “A Mộc, vị trí bây giờ của chúng ta cách Tứ Đại Sơn, huyện Thi Điện bao xa thế?”

A Mộc trầm tư một chút rồi trả lời: “Ông chủ, cách không xa! Nếu như bây giờ xuất phát ngay thì chúng ta sẽ đến đó trước bình minh!”

“Tốt lắm! Chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức xuất phát thôi!”

“Tiểu Ngư Nhi, cậu đừng có gấp!” Cao Gia Huy thấy tôi có hơi vội vàng thì an ủi: “Cho dù có tới Tứ Đại Sơn thì chúng ta vẫn phải tốn không ít thời gian đi tìm nữa mà. Chuyện này không gấp đâu, cứ từ từ từng bước một! Với lại, nhiều của cải thế này, chúng ta phải xử lý như thế nào đây? Dứt khoát chia mỗi người một phần là xong.”

“Không được!” Mông Cương lập tức từ chối nói: “Những của cải này đều thuộc về quốc gia, chúng ta không thể chiếm làm của riêng được. Em sẽ liên hệ ngay cho người ở phía trên để bọn họ xử lý!”

Nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Mông Cương, Cao Gia Huy trêu ghẹo: “Cái thằng nhóc này, cậu đúng là chính trực thật đấy, tôi chỉ đùa mà thôi. Mấy món đó ấy à, thành thật mà nói, bọn tôi còn chướng mắt nữa là! Có điều, A Mộc phải có một phần!”

Lúc nói chuyện, Cao Gia Huy đã lập tức cầm lấy một sợi dây chuyền tinh xảo lên ném cho A Mộc, nói: “A Mộc, cái này cho cậu giữ lại, nhưng tuyệt đối đừng có lấy ra bán công khai, nếu không cậu sẽ bị kiện đấy. Coi như giữ lại làm kỷ niệm đi, cũng để lại chút đồ cho thế hệ sau của cậu.”

Lời này của Cao Gia Huy thật sự rất thông minh, trong lời nói có ẩn ý, thật ra anh ấy muốn nói cho A Mộc biết rằng nếu như muốn mang sợi dây chuyền này đi đổi tiền thì có thể tìm người mua tư nhân đáng tin cậy, nếu không sẽ phải chịu kiếp lao tù.

Tuy rằng A Mộc thành thật, nhưng đầu óc cũng coi như lanh lợi, bảo rằng mình sẽ không bao giờ mang đi bán, phải truyền xuống cho đời đời con cháu về sau.

Sau đó chúng tôi lại tìm kiếm ở trong động hồi lâu, vẫn không tìm thấy được hài cốt của mười mấy người của trại Độc Long. Nhưng Mông Cương đã liên lạc với người của Long Tổ rồi, bọn họ sẽ cho người của đội khảo cổ đến điều tra khai quật, muốn thuận tiện nhìn xem có thể tìm được tàn tích chuẩn xác của nước Đàn hay không.

Trong lịch sử có rất ít ghi chép về nước Ai Lao, thông qua những của cải mà bọn họ để lại thì có lẽ sẽ có thể cởi bỏ được một lớp mặt nạ thần bí khác.

Quỷ Kiến Sầu vẫn đang canh giữ trên vách núi, tôi lo lắng khỉ núi sẽ quay lại trả thù nên đành phải rời khỏi hang động. Sau khi trèo lên vách đá, bọn tôi nói đại khái mọi chuyện lại cho Quỷ Kiến Sầu nghe, tiếp đó mới đi xuống chân núi.

Xuống núi khá là dễ dàng, hơn nữa lúc trước đi qua một đường nên rất nhanh chúng tôi đã xuống tới chân núi. Dọc theo đường đi bọn tôi đều không trì hoãn, sau khi rời khỏi xã Độc Long Giang thì lái xe suốt đêm đến huyện Thi Điện của Bảo Sơn.

Đường rời khỏi xã Độc Long Giang vốn dĩ không dễ đi, khắp nơi trên đường đi đều là ổ gà ổ vịt, hơn nữa lại thêm một ngày mưa nên mặt đường trơn trượt nghiêm trọng. Xe buýt nhỏ của A Mộc bị kẹt lại rất nhiều lần, thật sự qua không được thì chúng tôi lại xuống xe để đẩy.

Cứ như vậy nên đã mất không ít thời gian, chờ đến khi bọn tôi rời khỏi Độc Long Giang thì trời cũng đã sáng.

Tôi cũng bất đắc dĩ lắm, âm thầm xúc động nói: “Đúng là chuyện này không gấp được, chỉ có thể đi từng bước một thôi!”

Sau khi nghỉ ngơi ở khu dịch vụ rồi ăn chút gì đó, chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Mãi cho đến hơn mười hai giờ trưa, cuối cùng bọn tôi mới đến huyện Thi Điện của Bảo Sơn.

Sau khi A Mộc đưa chúng tôi đến đích thì chuẩn bị về nhà, Cao Gia Huy cho anh ấy thêm một ít tiền nhưng lại bị từ chối, anh ấy bảo Cao Gia Huy cho mình đủ rồi, nói không cần cái gì hết.

Anh ấy cũng để lại số điện thoại cho chúng tôi, bảo rằng nếu sau này đến Vân Nam thì chỉ cần gọi cho anh ấy là không quản bao xa, anh ấy cũng sẽ đến đón bọn tôi. Sau khi tiễn A Mộc đi, chúng tôi không nghỉ ngơi mà thẳng tiến đến vị trí long mạch của Tứ Đại Sơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free