Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1061: Thảm kịch thê thảm
Cuốn sổ trên bàn rất nhỏ, bên trên viết dày đặc chữ. Lúc đầu tôi cứ nghĩ rằng là nét bút của con trai chú Mã, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện bất thường.
Bên trên đều viết một câu giống nhau: “Con cháu họ Mã, nhanh chóng rời khỏi làng Thái Bình, nếu không đều sẽ chết!”
Chữ trên cuốn sổ rất nhỏ, trang nào cũng viết một câu giống nhau. Nếu không nhìn kỹ sẽ không dễ nhận ra! Xác của Mã Nhị Bảo đúng là do cháu trai đào mộ mang về, chẳng lẽ Mã Nhị Bảo muốn dùng cách này nói với nhà họ Mã, để họ lập tức rời khỏi làng Thái Bình?
Tôi thấy khó hiểu, nói với cái xác của Mã Nhị Bảo: “Nhị Thúc Công, người nhà của ông đã biết tâm ý của ông rồi, bọn họ sẽ lập tức rời khỏi làng Thái Bình, ông hãy yên tâm lên đường đi! Đừng quấy rầy bọn họ nữa…”
Mẹ nó, tà dị quá đi!
Tôi vừa dứt lời, cái miệng vốn còn đang há của xác chết, lại từ từ khép lại. Còn đôi mắt đang mở to kia, cũng bắt đầu khép lại. Mọi người đều phản ứng không kịp, xác của Mã Nhị Bảo đổ rạp xuống đất, có thể thấy được cái xác duỗi thẳng căng cứng.
Ta quay đầu nhìn Mông Cương, cậu ấy lắc đầu nói: “Anh Ngư Nhi, hiện tại em không cảm nhận được thi khí nữa rồi.”
Nghe được đáp án này, tôi cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm. Tôi vốn định bảo chú Mã dùng lửa thiêu thi thể của Mã Nhị Bảo, nhưng bây giờ tôi đã từ bỏ ý định này rồi.
Làng Thái Bình này che giấu bí mật gì đó, bây giờ tôi không có chút manh mối nào, chỉ có thể giữ lại xác của Mã Nhị Bảo để sự thật được phơi bày.
Sau khi hạ quyết tâm, tôi nói với chú Mã: “Chú Mã, bây giờ bố chú đã yên tâm lên đường, sẽ không quấy rầy nhà chú nữa. Theo tập tục địa phương, chú nên làm một linh đường cho ông ấy, sau khi túc trực bên linh cữu xong, tìm một chỗ đất mới chôn cất lại.”
“Vâng, đạo trưởng!” Sau khi chú Mã đồng ý thì đã đi tìm họ hàng đến giúp đỡ. Người trong làng biết nhà họ Mã xảy ra chuyện tà dị, không ai đồng ý đến giúp đỡ, đây cũng là chuyện thường tình.
Đón lành tránh giữ, vốn là bản tính của con người.
Nhân lúc họ dựng linh đường, tôi lại đi đến cầu vòm đá một chuyến. Mực nước không quá cao, nhưng dòng nước chảy rất xiết, không có cách nào băng qua sông rời đi. Mà lạ là, tôi tôi thấy sương trắng trong rừng thông còn dày đặc hơn trước.
Ngay cả là ban ngày, tầm nhìn vẫn kém. Điều này chắc chắn không phải do khí hậu gây ra, mà là do âm khí quá lớn. Trong âm khí lại mang một luồng oán khí ngút trời, ở trong rừng thông lâu ngày, chỉ cảm thấy bị ức chế trong lòng, như thể sắp không chịu được mà phát điên vậy.
Chuyện này rốt cuộc là sao? Nếu như có oan hồn muốn hại người làng Thái Bình, vậy tại sao mãi không xuất hiện?
Bây giờ lòng tôi rối như tơ vò, tìm không ra điểm mấu chốt, cũng tìm không ra manh mối, trong lòng buồn bực khó chịu!
Cả một ngày không có chuyện gì kỳ lạ xảy ra, dân làng Thái Bình vẫn tiếp tục ra sau núi làm ruộng, chăn cừu như thường ngày, cứ như thể không có gì ảnh hưởng đến cuộc sống của họ.
Sau khi chú Mã dựng xong linh đường thì đã gọi lão đoan công đến chủ trì tang lễ. Vì hiện giờ mực nước đang lên, họ không có cách nào ra ngoài mời người làm tang lễ, chỉ có thể làm đơn giản.
Lão đoan công rất giỏi làm những việc này, sau khi cử hành một loạt nghi lễ đơn giản, trời đã xế chiều. Chú Mã còn có một con trai và một con gái, cả hai đều đang đi làm bên ngoài, tạm thời không về kịp.
Đứa con út bị khiếp sợ, nên không dám để cậu bé túc trực linh cữu, chú Mã chỉ có thể một mình túc trực. Ăn tối xong, lão đoan công không rời đi, mà ngồi cùng chú ấy đến tầm mười giờ tối.
Thấy ông ấy định rời đi, tôi vội đích thân tiễn ông ấy ra khỏi nhà họ Mã. Sau khi ra khỏi nhà họ Mã, tôi cười hỏi: “Lão đoan công, các ông đã giết người phải không?”
Tôi vừa nói vậy, nét mặt của lão đoan công lập tức cứng đơ, cả người run lên, nheo mắt nhìn tôi: “Đạo trưởng, cậu nói vậy là có ý gì?”
“Lão đoan công xin đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì hết!” Tôi cười gượng trả lời: “Chỉ là, tôi chính mắt thấy một cô gái trẻ làm hơn năm mươi chiếc quan tài cho làng Thái Bình các ông. Vừa hay, hôm qua tôi đã hỏi chú Mã, làng các ông chính xác có năm mươi ba người. Tôi chỉ là thấy thật trùng hợp, sương trắng vây làng, chó già đào mộ, người chết há miệng, thời tiết bất thường, đây đều là những điềm xấu đại hung của người sắp phải chết đó.”
Lão đoan công nghe tôi nói như vậy, nét mặt dần dần thả lỏng, cười an ủi: “Đạo trưởng yên tâm, đây có thể là hiện tượng tự nhiên. Đợi sau khi mực nước rút, tôi sẽ đích thân tiễn đạo trưởng ra khỏi làng. Không còn sớm nữa, đạo trưởng nên nghỉ ngơi sớm đi!”
Lão đoan công nói xong, xoay người rời đi, tôi cứ nhìn mãi vào bóng lưng của ông ấy. Ông ấy vừa đi được mấy chục mét, Đại Hoàng đột nhiên lao ra từ trong chỗ tối, vừa sủa vừa xông đến người lão đoan công giống như một con chó điên tấn công người, trông vô cùng hung dữ!
Lão đoan công bị giật mình, nhặt cây gậy trên mặt lên, bắt đầu đánh Đại Hoàng. Đại Hoàng là một con chó già, lại thêm chân trước bị thương, sau khi chịu hai gậy, nó vừa sủa ăng ẳng vừa chạy đi.
“Con chó điên, lần sau tao phải bảo dân làng đánh chết mày!” Lão đoan công tức giận chửi, sau đó vội vã quay về. Sau khi bóng lưng của ống ấy biến mất, tôi mới theo hướng Đại Hoàng chạy đi đi tìm nó.
Chuyện này là do tôi cố ý sắp đặt, vừa rồi trong lúc ăn, tôi đã bảo Mông Cương dẫn Đại Hoàng đến chỉ để chứng minh điều chú Mã vô tình nói ra.
Chú ấy nói rằng Đại Hoàng đột nhiên phát điên, nhưng nó lại không tấn công ai khác, chỉ tấn công bố của chú ấy, lão đoan công và lão đội trưởng.
Đại Hoàng được Tiểu Ngọc nuôi dưỡng từ bé đến lớn, nếu như tôi đoán không nhầm, cô gái trẻ đi đến tiệm quan tài đóng quan tài đó chính là Tiểu Ngọc. Rất có khả năng cô ấy đã chết rồi, mà người hại chết cô ấy, Đại Hoàng đã đưa ra đáp án cho tôi
Tôi bảo Mông Cương đưa Đại Hoàng về, sau đó mới quay về tìm chú Mã. Một mình chú Mã đang ngồi túc trực bên linh cữu, vợ chú ấy đang ở cùng với con, con trai bị khiếp sợ, giờ là lúc cần người bên cạnh nhất.
Cái này giống với những gì tôi đã trải qua khi còn nhỏ, tôi đã rất sợ hãi sau khi gặp phải chuyện tà dị. May mắn là, tôi đã gặp được sư phụ Lý Trường Sinh. Suy nghĩ lại, những gì tôi đang làm bây giờ chính là những gì năm đó sư phụ đã làm.
Tôi đang đi trên con đường của ông ấy, trong tim chúng tôi đều có một mục tiêu… chính đạo!
“Chú Mã, ngôi mộ mới chỗ cầu vòm đá đó là thế nào ạ?” Tôi hỏi thẳng.
Chú Mã quỳ lâu quá, đầu gối không chịu được nên đã đứng dậy ngồi trên ghế nói chuyện với tôi.
“Đạo trưởng, tôi cũng không biết ngôi mộ mới đó là thế nào, hình như là xác chết không rõ lai lịch được dân làng vớt lên từ dưới sông. Người trong làng không liên lạc được với người nhà người chết, đã chôn xác chết đó ở trên bờ. Nghĩ rằng sau này người nhà của người chết đếm tìm, ít nhất cũng có thể cho họ một lời giải thích.”
Sau khi nghe Mã chú giải thích xong, tôi khẽ mỉm cười, hỏi lại: “Đúng rồi, chú Mã, trong làng có phải có người lạ nào khác đến không ạ?”
Chú Mã trầm ngâm một lát, sau đó châm điếu thuốc, lắc đầu nói: “Không có, làng Thái Bình chúng tôi nằm ở vùng sâu vùng xa, người bình thường rất khó tìm được nơi này. Chúng tôi xây sửa cầu vòm đá ngót nghét cũng mấy chục năm rồi, từ lúc tôi còn nhỏ đã bắt đầu. Nhưng thường hay bị lũ phá hỏng, nhất là khúc giữa đã nhiều lần bị sập, còn khiến mấy cụ già và trẻ nhỏ rơi xuống, không biết đã cướp đi bao nhiêu mạng người!”
“Gâu… gâu…”
Chú Mã vừa dứt lời, bên ngoài bỗng nhiên có tiếng chó sủa dữ dội truyền đến. Còn chưa thấy rõ có chuyện gì, đã thấy Đại Hoàng xuất hiện ở cửa, không ngừng sủa vào trong linh đường.
“Lại là con chó điên nhà mày, hôm nay ông phải đánh chết mày!” Chú Mã lập tức tức giận, cầm cái cuốc sau cửa đuổi theo. Đại Hoàng nhìn thấy chú Mã cầm cái cuốc trên tay, quay đầu chạy.
Chưa chạy được bao xa, tôi đã nghe thấy tiếng hét lên kinh hãi của chú Mã.
Tôi vội chạy theo, vừa đến cổng đã nhìn thấy ba chiếc quan tài. Màu của ba chiếc quan tài này đều là màu đỏ tươi, hơn nữa không có quách, chỉ có quan.
Phần trên của nó bị ướt, có lẽ cũng nổi lên từ dưới nước. Ba chiếc quan đỏ được đặt ngay ngắn ở cổng, trông kinh hãi dị thường.
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn nữa là, sau khi chú Mã bớt sợ hãi, chú ấy đột nhiên trở nên rất bình tĩnh, không nói lời nào rồi người bước vào nhà, cùng lúc cởi bỏ áo hiếu đi tìm vợ và con trai.
Lúc này, Mông Cương cũng vội vàng quay về, thở hổn hển nói: “Anh Ngư Nhi, vừa rồi lúc em đưa Đại Hoàng về, xung quanh đột nhiên xuất hiện âm khí, Đại Hoàng như phát điên, em không giữ nổi nó. Không đúng, âm khí này hình như ở trong nhà.
Nói đến đây, sắc mặt Mông Cương đột nhiên thay đổi, cậu ấy nhìn thẳng vào phòng của chú Mã, trong mắt lại hiện lên ánh sáng nhàn nhạt.
“Hỏng rồi!” Tôi vừa nhìn thấy dị thường trong mắt Mông Cương, lập tức kêu lên một tiếng không xong rồi, chạy ù đến phòng chú Mã. Còn chưa đến gần căn phòng, tôi đã cảm nhận được một luồng âm khí khủng khiếp, hình như đang từ căn phòng thoát ra.
“Tiểu Ngọc cuối cùng cũng xuất hiện rồi!”
Tôi thầm hít một hơi thật sâu, sau đó bắt đầu gõ cửa. Sau khi gõ vài lần, trong phòng không có động tĩnh gì. Thấy có gì đó không ổn, tôi vội đập cửa. Đập vài lần mới mở được cửa, ánh đèn trong phòng lờ mờ.
Đầu tiên tôi nhìn thấy chú Mã, trong tay chú ấy đang cầm một cái cuốc vẫn còn rỉ máu. Còn trên chiếc giường ngay trước mặt chú ấy, là thi thể của vợ chú ấy, cùng một chiếc kéo cắm vào ngực, máu thấm đẫm đệm và chăn, thím ấy đã chết rồi!
Con trai của chú Mã nằm trên mặt đất, hai tay đều là máu tươi. Đầu bị cuốc bổ ra một đường, lờ mờ có thể nhìn thấy bạch não lẫn với máu chảy xuống đất, cái chết của hai người trông vô cùng thê thảm.
Dựa trên dấu vết ở hiện trường, có lẽ là con trai của chú Mã đã giết mẹ mình, sau đó chú Mã đã giết con ruột của mình. Con giết mẹ, cha giết con, đây là thảm kịch lớn nhất trên đời!
Thảm kịch như vậy, chắc chắn sẽ xuất hiện ác quỷ. Đến lúc đó, ác quỷ chắc chắn sẽ tìm dân làng Thái Bình đòi mạng.
Âm khí trong phòng cũng đang dần dần biến mất, xem ra cô ấy đã đi rồi.
Khi tôi và Mông Cương vân còn đang sững sờ, chú Mã đột nhiên tỉnh lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, toàn thân không ngừng run rẩy, lảo đảo lui về phía sau mấy bước.
“Bố tôi đã bị cô hại chết rồi mà! Tại sao cô còn không đồng ý tha cho chúng tôi. Tôi đã tự tay giết chết con trai mình, aaa! Tôi đáng chết, đáng chết!” Chú Mã suy sụp, không ngừng tự mình gào thét.
Tôi và Mông Cương hoàn toàn không kịp phản ứng gì thì chú ấy đã dùng cuốc đập mạnh vào trán. Đầu bị vỡ ra, máu bắn tung tóe khắp nơi, chú Mã ngã phịch xuống đất, máu không ngừng chảy, mắt trợn tròn…