Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1055: Chó già đào mộ

Ở bờ bên trái phía thượng du sông, cách vị trí của tôi khoảng một, hai km, đường sông bỗng hẹp lại, xuất hiện một khúc ngoặt. Bờ đối diện với khúc ngoặt ấy ba mặt giáp núi, thế núi cao chọc trời, dưới chân núi sương mù dày đặc, che trời lấp đất.

Điều kì lạ là sương mù lại xuất hiện ở chân núi, còn chưa tới lưng núi, khiến người ta cảm giác như hiệu ứng hình ảnh do sương mù tạo ra. Ánh sáng buổi tối không tốt lắm, tôi không nhìn rõ tình hình xung quanh sương mù. Nhưng phân tích từ những tin tức thăm dò được lúc trước thì nơi bị sương trắng bao phủ kia khả năng cao chính là làng Thái Bình mà tôi cần tìm.

“Anh Ngư Nhi, em chưa bao giờ nhìn thấy âm khí đáng sợ như vậy! Nhưng mà, đây không phải âm khí, nên nói là một luồng âm khí ngút trời. Âm khí này còn khiến người ta căm ghét hơn tuyết rơi tháng sáu!”

“Ừ!” Tôi nghe vậy thì gật đầu, nói: “Chúng ta đi tới xem sao, tôi cứ cảm thấy nơi này có điều bất thường!”

Lần này hai người bọn tôi giảm tốc độ, chậm rãi đến gần đến khu vực mây mù che phủ đó. Do vùng nước phía trước xuất hiện khúc ngoặt, đường sông lại hẹp nên dòng nước bỗng chảy rất xiết.

Chúng tôi đang đi ngược dòng, cơ bắp trên hai cánh tay đã đau nhức từ lâu. Thực sự không thể tiếp tục chèo thuyền về phía thượng du được nữa, chúng tôi đành chọn cách cập bờ, sau đó đi bộ dọc theo bãi sông.

Cũng may bãi sông này không có đá vụn, đều là cát nên đi bộ cũng dễ hơn nhiều. Trên bờ là rừng, dưới rừng là vách núi cao gần mười mét. Vách núi dựng đứng, chúng tôi không thể đi đường rừng, chỉ có thể men theo bãi sông.

Sau khi đi khoảng bảy, tám trăm nét, độ cao của vách núi trên bờ sông bắt đầu giảm, nhưng độ cao của bãi sông lại dần tăng lên. Ở nơi hai chỗ ấy giao nhau, xuất hiện một cầu thang đá do công nhân đục đẽo.

Bên rìa cầu thang đá trồng một cây dương liễu, dưới cây dương liễu đó có tận mấy chiếc thuyền đang đậu lại, cách cầu thang đá độ hai, ba mét còn xây một cây cầu. Giờ đang là mùa khô, mực nước rất thấp, trụ dưới đáy cây cầu đá ấy đã lộ hết ra.

Trụ đá rất chắc chắn, bên dưới còn dùng đá viên gia cố. Nhưng hai cột đá ở chính giữa trông rất mới, lúc nào cũng có thể trông thấy xi măng đông cứng bên dưới gối cầu, có lẽ đã dùng khá nhiều xi măng, đến đá nhỏ trong sông cũng bị đông cứng không ít.

Cây cầu bằng đá này vừa hay lại bắc qua nơi hẹp nhất của đường sông, cả cây cầu dài không quá mười mét, rộng khoảng ba mét. Cầu đá được xây dựng rất đơn giản, phần ở giữa cong lên, hai đầu thấp xuống, là phong cách cầu vòm đá kiểu cũ tiêu biểu.

Dưới cầu đá có tất cả tám cột đá, cao nhất là hai cột đá mới nhất ở giữa, khoảng bốn, năm mét. Mặt cầu được trải rất mỏng, hàng rào hai bên làm từ gỗ, có lẽ là cầu vòm đá mấy năm gần đây mới sửa chữa.

Cũng không biết có phải do chất lượng của cầu đá này không đạt chuẩn hay do nước lũ quá xiết mà phần ở giữa đã xuất hiện rất nhiều vết nứt, có thể trông thấy một chút xi măng cốt thép lộ ra. Tôi cảm thấy có lẽ cầu vòm đá này từng bị gãy đoạn giữa, đã sửa đi sửa lại mấy lần, trụ cầu bên dưới là bằng chứng tốt nhất.

Tôi lại liếc qua phía đối diện cầu, là một ngọn đồi thấp, thỉnh thoảng còn trông thấy ánh đèn xe chiếu qua. Nơi mày tựa vào ba ngọn núi lớn, đường ra duy nhất là đường thuỷ. Song đường thủy khó đi, lại cực kỳ bất tiện, nhưng cây cầu đá này vừa hay nối liền sông với bờ, chỉ cần mở đường quốc lộ ở ngọn đồi phía đối diện, nói không chừng có thể nối liền với quốc lộ bên ngoài.

“Anh Ngư Nhi, anh xem, hình như chỗ này tên là làng Thái Bình!” Khi tôi vẫn đang đánh giá hoàn cảnh xung quanh, Mông Cương bỗng nhỏ giọng nhắc tôi một câu.

Vừa quay đầu, tôi đã nhìn thấy tình hình trên đỉnh cầu thang đá mà cậu ấy chỉ. Ở nơi giao giữa đỉnh của cầu thang đá với cầu vòm đá vừa hay dựng một bia đá rất to, soi đèn pin cầm tay lên, chỉ thấy trên đó ghi ba chữ “làng Thái Bình”!

“Quả nhiên mình đoán không sai, nơi kì quái này đúng là làng Thái Bình! Nhưng lạ quá, quan tài khi nãy bách quỷ kia khiêng đâu? Sao không thấy cái nào nữa vậy? Còn cả thuyền giấy U Minh và bách quỷ cũng mất tăm mất tích. Hay là… vào làng rồi?”

Khi đang suy nghĩ lung tung, tôi kiễng chân nhìn tình huống bên trên cầu thang đá. Nhưng độ cao không đủ, chỉ có thể trông thấy cửa vào của làng có hai cây dương liễu cao lớn, không biết đã bao nhiêu năm tuổi. Tôi chưa bao giờ trông thấy cây dương liễu cao lớn như thế, ít nhất phải ba người trưởng thành mới ôm được hết thân cây.

Xung quanh rất yên tĩnh, đến tiếng chó sủa cũng không nghe thấy, chỉ có thể nghe được tiếng nước chảy róc rách. Thi thoảng có một cơn gió đêm thổi qua, cành liễu phát ra tiếng xào xạc.

“Anh Ngư Nhi, giờ chúng ta phải làm sao?” Thấy tôi không nói gì, Mông Cương khẽ hỏi. Giọng nói của cậu ấy hơi run, có thể thấy cậu ấy rất sợ hãi.

Trước khi đi tôi đã dặn Tần Lão Đạo, bảo ông ta cứu người trước, sau đó đi tìm bọn tôi tập hợp. Tôi để lại kí hiệu ở bến đò, đến giờ họ vẫn chưa xuất hiện, ắt hẳn là đã gặp phải chuyện gì ngáng tay.

Nhưng họ nhiều người như vậy, tôi cũng không lo cho an nguy của bọn họ. Thật lòng mà nói, trong lòng tôi rất tò mò, rất muốn biết vì sao chúng lại làm cho làng Thái Bình nhiều quan tài như thế?

Tôi suy ngẫm một lát, lúc này mới mở miệng nói: “Chúng ta vào làng thăm dò tình hình trước, đám Tần Lão Đạo sẽ nhanh chóng đuổi tới.

Bách quỷ khiêng quan tài kia không thấy tung tích, tôi lo chúng sẽ hại người!”

Mông Cương hiểu lời tôi nói, “vâng” một tiếng rồi không nói nữa. Sau đó, tôi mới dẫn đầu đi về phía cầu thang đá. Cầu thang đá cao, chắc chỉ cao khoảng ba, bốn mét. Sau khi lên tới cầu thang đá, phía trước là một cánh rừng thông thưa thớt. Gần phía bờ sông trồng một hàng dương liễu, một con đường xi măng rộng hai mét nối thẳng vào nơi rừng sâu.

Sương trắng vừa hay xuất hiện ở chỗ cách bọn tôi hai, ba mét, thực sự rất dày, hoàn toàn không nhìn rõ tình huống bên trong. Hơn nữa còn chưa vào rừng, tôi đã thấy lạnh hết người, gió đêm cũng trở nên vô cùng lạnh lẽo, cóng đến mức tôi không nhịn được mà run rẩy.

“Anh Ngư Nhi, anh có nghe thấy tiếng xào xạc không?” Mông Cương bỗng hỏi tôi một câu.

Tôi vểnh tai, tập trung lắng nghe âm thanh mà Mông Cương nói nhưng không nghe thấy gì, chỉ nghe được tiếng xào xạc của cành dương liễu.

Tôi chỉ vào cành dương liễu trên đỉnh đầu, nghi ngờ nói: “Mông Cương, liệu có phải là tiếng xào xạc do cành dương liễu phát ra không?”

“Không phải!” Mông Cương nhíu mày lắc đầu. Cậu ấy không có lông mày, lúc nhíu mày trông hơi buồn cười, nhưng biểu cảm của cậu ấy rất nghiêm túc, nói: “Anh Ngư Nhi, tiếng xào xạc mà em nói sắc nhọn hơn tiếng xào xạc của cành dương liễu này một chút, nói chung khiến người ta rất khó chịu! Hình như ở bên tay phải của em…”

Nói xong, Mông Cương đi về phía cầu vòm đá. Thể chất của cậu ấy rất đặc biệt, nhạy cảm hơn người bình thường nhiều. Tôi không nghe được âm thanh mà cậu ấy nói, chỉ có thể đi đằng sau bảo vệ cho cậu ấy.

Ngay khi chúng tôi vừa đến gần cầu vòm đá, bấy giờ cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng xào xạc mà Mông Cương nói. Âm thanh này rất sắc bén, giống như tiếng móng vuốt ma sát trên mặt đất, nghe rất khó chịu!

Tôi lắng nghe, có vẻ âm thanh ấy phát ra từ bên kia cầu vòm đá. Tôi và Mông Cương gần như cùng lúc đi qua đó xem. Vừa nhìn, đúng lúc trông thấy bên dưới cầu vòm đá chôn một ngôi mộ rất mới!

Một bên cầu vòm đá dựng bia đá của làng Thái Bình, phía dưới bên còn lại thì chôn một phần mộ mới. Trên mộ vẫn chưa có cỏ mọc lên, có lẽ vừa mới hạ táng không lâu!

Ngôi mộ này không có bia mộ, trước mộ còn bày không ít đồ tế và tro của tiền giấy đã đốt xong. Ở phía trước của mộ còn cắm ba cây hương chưa cháy hết, không biết đã tắt từ bao giờ.

Điều tôi nằm mơ cũng không ngờ tới là, lúc này có một con chó đực già toàn thân màu vàng đang đào mộ!

Chắc chắn tôi và Mông Cương không nhìn nhầm, đúng là một con chó đực già lông vàng đang đào mộ. Kích cỡ của con chó đực già này không hề nhỏ, trông có vẻ là chó cỏ, phần lớn diện tích trên người đã bắt đầu rụng lông.

Nhưng nó như đang phát điên, không ngừng dùng chân đào đất. Móng trên chân của chó vàng lớn gần như đã bung ra. Cũng không biết nó đã đào bao lâu, vậy mà lại đào được một cái hố to bằng cái chậu.

Ban đầu tôi cứ tưởng rằng con chó vàng lớn này đào mộ là do quá đói, muốn ăn thi thể vừa hạ táng. Tôi từng nghe sư phụ kể về một quãng thời gian đen tối, khi đó mọi người đều ăn không no, mạng hèn như chó, thường xuyên bị chết đói.

Người còn ăn không no, huống chi là chó? Sau đó đã xảy ra chuyện chó ăn xác. Chó đã ăn xác thì mắt sẽ đỏ, biến thành chó điên! Sau một thời gian, chúng đã quen với mùi thịt người, chỉ cần ngửi được mùi của người sống thì sẽ bắt đầu tấn công người sống!

Ngày trước vẫn đồn rằng con cái nhà ai bị sói bắt mất, thực ra một số khu vực không hề có sói, mà là bị chó hoang tha đi ăn mất. Lúc đó còn lưu hành một câu như này: “Chó già đào mộ thế đạo loạn, quạ đen khóc tang cả đám người!”

Ngụ ý của hai câu này là một khi thấy được cảnh này thì sẽ có chuyện không tốt xảy ra.

Nhưng con chó vàng trước mặt này mắt ứa nước như đang khóc. Hơn nữa hình thể nó rất lớn, người lại có thịt không giống như chó hoang chết đói. Sau khi tôi và Mông Cương xuất hiện, nó cũng không thèm nhìn chúng tôi mà không ngừng lấy vuốt đào mộ.

Đất mộ rất cứng, móng nó đã đổ máu nhưng nó vẫn không hề bỏ cuộc, không biết vì sao, khi nhìn vào đôi mắt chảy lệ của nó, tôi vẫn luôn cảm thấy nó rất đau lòng.

Mông Cương trông rất hiếu kì, nhỏ giọng nói với tôi: “Anh Ngư Nhi, con chó này vẫn luôn đào mộ, có phải là nó muốn ăn thịt người chết không?”

“Hẳn là không phải!” Tôi lắc đầu nói: “Con chó vàng này không giống như chó dại, thấy người cũng không chạy. Tôi hoài nghi không phải nó muốn ăn xác, mà là người được chôn trong mộ có thể là chủ nhân của nó.”

Mọi người đều biết rằng chó là động vật trung thành nhất, nhất định sẽ không phản bội chủ nhân của mình. Nói cách khác, chủ nhân chính là thế giới của bọn chó. Tôi nghĩ đến đây, tức khắc cảm thấy con chó vàng này rất đáng thương.

Nhưng chó già đào mộ là điềm không may, cũng là sự không tôn trọng người chết, cho dù mộ này chôn cất chủ nhân của nó thì cũng không thể để nó đào mộ.

Biết được điều này, tôi mới gân cổ gào to vài tiếng. Nhưng con chó vàng này không thèm để ý tới tôi, bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể cầm đá ném nó, tuy vậy vẫn không có tác dụng gì.

Vuốt của con chó vàng ra máu ngày càng nhiều, nhuộm đỏ cả đất mộ, tôi có thể nhìn thấy chân trước của nó đang run rẩy, hẳn là bị thương vì đào mộ.

Nhưng cái mẹ nó quái dị ở đây là, con chó vàng cứ như nổi cơn điên ấy, mặc tôi đuổi nó ra sao, nó cũng không chịu dừng lại. Nó không ngừng dùng chân trước đào đất mộ, giống như không đào thi thể trong mộ ra không được…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free