Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1040: Thành lập phân bộ
gay từ đầu là Triệu Chính Hùng đã không coi Lưu Dương ra gì, hơn nữa Lưu Dương còn dùng cổ với Triệu Ngọc Nhi, có thể nói ông ấy cực kỳ thống hận Lưu Dương. Nhưng cái bất đắc dĩ ở đây là, nếu muốn cứu Triệu Ngọc Nhi thì chỉ có thể để họ gặp nhau.
Triệu Ngọc Nhi đã không còn là trinh nữ nữa, vô cớ để tên khốn Lưu Dương được hưởng lợi. Dù là ai đi chăng nữa, chắc chắn cũng rất khó chịu!
Sau khi suy nghĩ một lúc, Triệu Chính Hùng cuối cùng cũng nói: “Đợi tình cổ mẫu tử trên người Ngọc Nhi được xử lý xong, tôi nhất định sẽ băm Lưu Dương thành trăm nghìn mảnh. Tôi sẽ không bao giờ để hắn được sống yên bình, cho dù phải tốn bao nhiêu tiền, tôi cũng phải giết chết hắn.”
Sau khi thảo luận xong, tôi và Vô Tâm rời khỏi nhà họ Triệu, lại quay về tiệm quan tài Thiên Kiều. Trên đường đi, cả hai chúng tôi đều không ai nói gì, trong lòng đều thấy không thoải mái. Nhưng chúng tôi cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành để tên Lưu Dương đó được lợi.
Còn trừng phạt tốt nhất cho Lưu Dương, không có gì hơn đó là tìm được Hoa Thi Hương, sau đó giải quyết tình cổ mẫu tử trong người của Triệu Ngọc Nhi. Tình cổ mẫu tử vốn là một thể, đến lúc đó Lưu Dương sẽ gặp phải phản phệ mà chết thảm, không ai có thể cứu được hắn.
Nhưng khi Cao Gia Huy rời đi, anh ấy không để lại bất kỳ thông tin liên lạc nào. Xem ra chỉ có thể thông qua Long Tổ liên lạc với người của Tặc Môn, sau đó tìm được Cao Gia Huy, nói không chừng có thể nghe ngóng được chút tung tích của Hoa Thi Hương.
Sau khi trở về tiệm quan tài, hai chúng tôi đi lên giường nghỉ ngơi sớm. Trời vừa sáng là tôi đã tỉnh, đang định mở cửa đi mua đồ ăn thì ông cụ Cừu đã đến.
Lần này ông ấy không tới một mình mà còn mang theo mấy người. Nhìn trang phục của họ, chắc hẳn họ đều không phải người bình thường. Trong số đó có một cô gái chắc khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, đeo kính, cao khoảng một mét bảy lăm. Dáng đẹp, da trắng, khuôn mặt trái xoan, đôi chân dài, cô ấy mặc một bộ đồ thể thao bó sát, buộc tóc đuôi ngựa trông rất trẻ trung xinh đẹp.
Ngoài cô gái này ra thì còn có một người đàn ông trung niên tầm năm mươi tuổi. Người đàn ông này ăn mặc như một đạo sĩ, mặc một bộ đạo phục cũ rách, mang một thanh trường kiếm trên lưng. Râu ria xồm xoàm, trông rất phóng khoáng.
Bên hông ông ấy còn treo một hồ lô rượu, giống như tối hôm qua đã say khướt vậy, toàn thân ông ấy nồng nặc mùi rượu, thỉnh thoảng lại ngáp một cái, mắt buồn ngủ đến nỗi sắp không mở ra được.
Ngoài hai người khá là đặc biệt này thì còn có ba thanh niên mặc vest. Họ trông giống như những thư sinh, một trong số họ khiến tôi có ấn tượng đặc biệt sâu sắc.
Cậu ấy gầy gò, có tầm vóc trung bình, ban ngày cũng đeo kính râm. Làn da của cậu ấy rất trắng, trông có chút tiều tuỵ. Hơn nữa tôi phát hiện, dương khí trong cơ thể anh ấy rất yếu, loại người này rất dễ bị quỷ nhập vào người, lại càng dễ bị trúng tà.
Sau khi tôi dẫn họ vào trong, ông cụ Cừu bắt đầu giới thiệu từng người với tôi. Sau khi ông ấy giới thiệu, tôi mới biết rằng họ cũng là thành viên của Long Tổ, họ đã được ông cụ Cừu chuyển từ trụ sở chính đến Kiềm Thành để thành lập phân bộ của Long Tổ.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa là Trần Ngân Phượng, tổ trưởng tổ điều tra, hai thanh niên mặc vest cũng là thành viên trong tổ điều tra của họ. Còn người đàn ông với hồ lô rượu treo bên hông tên là Tần Vân Phong, biệt danh là Tần Lão Đạo. Là tổ trưởng của tổ hành động, còn người con trai đeo kính râm tiều tụy đó tên là Mông Cương, cũng là một thành viên của tổ hành động của chúng tôi.
Tên của anh ấy được đặt rất mạnh mẽ, bởi vì ngũ hành của anh ấy thuộc về âm, cần một cái tên khí phách để chấn giữ được mệnh cách của anh ấy. Mãi sau này tôi mới biết rằng Mông Cương, người có vẻ ngoài tiều tụy yếu ớt, trời sinh đã có âm dương nhãn.
Về phân bộ của Long Tổ ở Kiềm Thành, thêm tôi nữa tổng cộng có sáu người. Tôi và Tần Lão Đạo, Mông Cương là tổ hành động, còn Trần Ngân Phượng cùng hai chàng trai mặc vest là người của tổ điều tra.
Họ chịu trách nhiệm thu thập những việc linh dị trong nước, còn chúng tôi chịu trách nhiệm giải quyết chúng. Cuối cùng, còn lấy tiệm quan tài nơi chúng tôi ở thiết lập làm căn cứ của phân bộ, sau khi ông cụ Cừu thuê xong cửa hàng bên cạnh, lúc đó ông ấy mới tìm người đến tu sửa đơn giản lại một chút.
Người của tổ điều tra sống ở bên cạnh, người tổ hành động chúng tôi thì ở tại tiệm quan tài. Họ chuyển đến rất nhiều máy tính làm vỏ bọc, người không biết sẽ nghĩ là tiệm làm lắp đặt thiết bị.
Ông cụ Cừu còn liên hệ người dân địa phương phụ trách cơm canh hàng ngày cho chúng tôi. Còn về pháp khí và đồ nghề chúng tôi cần là do người của tổ điều tra phụ trách chuẩn bị.
Ông cụ Cừu đã đưa cho tôi một chiếc điện thoại di động, chuyên dùng mạng nội bộ, chính là để phụ trách hàng ngày có thể liên lạc với chúng tôi. Tôi vẫn không quen dùng mấy thiết bị điện tử như điện thoại di động này, đặc biệt là những người tu đạo. Các thiết bị điện tử tạo ra bức xạ cũng sẽ cản trở việc tu luyện của chúng tôi.
Nhưng không có điện thoại thì đúng là bất tiện thật, cái lợi nhiều hơn cái hại, nên tôi chỉ có thể từ từ làm quen thôi.
Cuối cùng, ông cụ Cừu tổng kết: “Các vị, mọi người đều là thành viên của Long Tổ, mọi người cũng là những người mà tôi tin tưởng nhất! Bây giờ tà đạo đang hoành hành ở Vân Quý Xuyên, trụ sở chính của Long Tổ lại ở Kinh Thành, nhiều khi nằm ngoài tầm kiểm soát! Đó là lý do tại sao chúng tôi đặc biệt thành lập phân tổ, mục đích là để chống lại tà đạo. Tôi biết rằng nhiệm vụ của mọi người rất khó khăn, nhưng bây giờ tình hình rất đặc biệt, chỉ có thể dựa vào sáu người các bạn! Tôi phải trở về trụ sở chính giải quyết nội loạn trong trụ sở. Nếu có chuyện gì, mọi người cứ liên hệ với tôi.
”
“Này ông cụ, ông nói xong chưa? Xong rồi tôi còn phải đi ngủ, thật sự là buồn ngủ lắm rồi!” Tần Lão Đạo vừa ngáp vừa nói.
Ông cụ Cừu cười bất lực, sau đó nhìn tôi nói: “Tổ hành động là tổ nguy hiểm nhất. Mọi người phải đoàn kết với nhau, nghe theo mệnh lệnh của Tần Lão Đạo. Đợi sau khi mọi người diệt trừ hết tà đạo, tôi sẽ ở trụ sở chính của Long Tổ đợi mọi người vinh quang trở về!”
Sau đó, ông cụ Cừu nói thêm vài lời động viên trước khi rời tiệm quan tài. Thấy ông ấy định rời đi, tôi vội đuổi theo ông ấy ra ngoài.
“Ông Cừu, cháu muốn nhờ ông giúp một việc.” Tôi nói thẳng vào việc.
“Cháu nói đi?”
“Ông Cừu, cháu muốn nhờ ông giúp liên hệ với người của Tặc Môn. Trong số họ có một người tên là Cao Gia Huy, cháu muốn liên lạc với anh ta, bảo anh ta mau đến tiệm quan tài Thiên Kiều tìm cháu.”
“Được!” Ông cụ Cừu gật đầu, sau đó lại hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, chuyện tình cổ mẫu tử vẫn chưa giải quyết xong ư?”
“Vẫn chưa ạ!” Tôi cười khổ bất lực nói: “Hiện tại còn thiếu một vị thuốc dẫn cuối cùng, cháu chỉ có thể tìm người của Tặc Môn giúp đỡ, vẫn phải nhờ ông giúp liên lạc với Cao Gia Huy.”
“Yên tâm đi, chuyện này cứ để tôi lo.”
Sau khi tiễn ông cụ Cừu, sáu người chúng tôi lại chào hỏi nhau khách sáo một lượt. Dù sao sau này còn phải làm việc cùng nhau, tránh bối rối. Ở Long Tổ rất nhàn nhã, nếu như không có chuyện linh dị gì xảy ra, vậy chúng tôi có thể tự làm việc của riêng mình.
Ngược lại, những người trong đội điều tra có nhiệm vụ tương đối nặng, cần liên tục thu thập và điều tra những chuyện linh dị trong nước. Không có việc gì làm, Tần Lão Đạo đi thẳng lên phòng trên tầng hai ngủ rồi.
Con người Vô Tâm không để tâm việc gì, giao tiếp với người khác cũng không thấy ngượng ngùng. Tiệm quan tài trong chốc lát đột nhiên có nhiều người như vậy, tôi lại có chút không quen, luôn cảm thấy không được thoải mái lắm.
Thật sự chán lắm rồi, thế nên tôi quay thẳng về phòng mình tu luyện. Mặc dù tôi vừa mới miễn cưỡng bước vào cảnh giới Tông Sư sơ kì, nhưng chân khí trong đan điền vẫn chưa ổn định, cần được luyện hóa ổn định.
Cả ngày hôm đó, tôi ở trong phòng để tu luyện. Sau khi đột phá cảnh giới Tông Sư, tôi có thể đưa chân khí ra bên ngoài dùng, ngưng tụ trên pháp khí để tấn công. Tôi chậm rãi luân chuyển chân khí trong cơ thể, cuối cùng ngưng tụ vào tay, lăng không bắt tách trà trên bàn một cái.
Chớp mắt, một luồng hơi thở hùng hậu phun ra, không màu không hình, đồng thời sinh ra một lực hút vô cùng lớn, cách không lấy đồ trực tiếp để tách trà vào tay.
“Sức mạnh của cảnh giới Tông Sư, quả nhiên lớn mạnh!” Trong lòng tôi mừng thầm, sau đó hai tay mở kết ấn, cuối cùng hai tay chắp trước ngực, chậm rãi tách qua hai bên. Chân khí lập tức ngưng tụ thành một thanh kiếm gỗ đào trong suốt trong lòng bàn tay, tay phải tôi kết đạo chỉ, dùng đạo chỉ điều khiển thanh kiếm gỗ đào được ngưng tụ bằng chân khí.
Đạo chỉ bất ngờ đâm về phía trước, phụt một cái thanh kiếm gỗ đào trong suốt cũng bắn ra, vừa đúng đánh vào chiếc bàn gỗ. Cùng một tiếng phịch lớn vang lên, chiếc bàn gỗ bỗng chốc bị tách làm đôi.
Mặc dù sức mạnh đáng kinh ngạc, nhưng nó tiêu tốn quá nhiều chân khí. Mới chỉ sử dụng một chút, tôi đã cảm thấy chân khí trong đan điền dường như đã cạn kiệt. Đòn tấn công được hình thành bởi chân khí ngưng tụ có thể đối phó với con người và sơn tinh thủy quái, nhưng nếu muốn đối phó với oan hồn, thì vẫn phải dựa vào pháp khí và Đạo thuật.
Nếu như không thể bước vào cảnh giới Thiên Tôn, thoát ra khỏi tam giới thì chân khí không thể tự động luân chuyển. Đến lúc đó chân khí hao tổn, chỉ có thể dựa vào sự trợ giúp của đan dược! Nhưng đan dược là vô cùng quý hiếm, có tiền cũng chưa chắc đã mua được, hơn nữa giá cả cực kỳ đắt đỏ.
Hầu hết những người tu đạo bình thường đều là người nghèo, vì vậy rất hiếm khi nhìn thấy sự lưu thông buôn bán của đan dược. Mà Bách Hoa Môn của Ngoại Bát Môn am hiểu luyện đan, nhưng môn phái này tương đối thần bí, không nhiều người biết đến!
Hơn nữa bọn họ còn có một quy tắc rất kỳ quái, đan dược của bọn họ chỉ đổi chứ không bán. Ý là phải lấy một món bảo bối cùng loại như vậy đi đổi, nhưng người tu đạo lấy đâu ra mà có bảo bối?
Cơ mà vẫn còn một cách, đấy chính là đi đến chợ quỷ, nói không chừng có thể mua được đan dược.
Mặc dù đan dược có công hiệu rất mạnh, nhưng đồng thời cũng có nhược điểm. Dùng đan dược trong thời gian dài để nâng cao tu vi sẽ gây tổn hại cho các chức năng của cơ thể. Nếu tình hình nghiêm trọng thì thậm chí có thể mất mạng.
Chuyện đan dược tôi cũng không dám mơ mộng, trong đầu tôi vẫn luôn nhớ về pháp thuật kỳ quái của Cửu Động Thập Trại. Pháp thuật sử dụng ở đại hội Miêu Vương đều là Bạch Vu Thuật, nó cũng đều phát triển từ Đạo Thuật mà ra.
Nhưng chúng có những nét độc đáo riêng, đặc biệt là Bùa Thần Châu của trại Tu La. Họ có thể lợi dụng sức mạnh của bùa chú để tấn công, hơn nữa biến hóa đa dạng, tôi vẫn luôn nghĩ làm thế nào để đem sức mạnh tấn công của chân khí và pháp lực của Đạo Thuật kết hợp lại với nhau. Nếu như thành công, uy lực chắc chắn sẽ rất kinh khủng. Tôi không kìm được sự háo hức trong lòng, lấy Bùa Ngũ Lôi ra thử xem có thể thành công không. Nhưng nếu như thất bại, hậu quả thật không dám nghĩ đến.
Con người cũng là loài động vật tò mò, ngay cả khi biết có nguy hiểm thì vẫn không thể dừng lại sự hiếu kì đó, và tôi tình cờ lại chính là loại người này.
Bùa Ngũ Lôi là một loại pháp thuật mang tính tấn công, nhưng quá trình sử dụng vô cùng phức tạp, chỉ có thể dùng chú ngữ của chú Ngũ Lôi mới có thể thúc đẩy sức mạnh của Bùa Ngũ Lôi. Đạo hạnh của tôi bây giờ đã có thể sử dụng chú Ngũ Lôi rồi.
Tôi muốn thử xem liệu tôi có thể thúc đẩy Bùa Ngũ Lôi bằng chân khí hay không…