Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1021: Thuật mê hồn
Thịt hai bên bụng của con lừa này đã bị chưởng quầy xẻo xuống hết, nhưng không thương tổn đến nội tạng và xương sườn. Hơn nữa con lừa này vốn đã rất gầy, càng nhìn càng cảm thấy tàn nhẫn, đáng thương!
Nhất là đôi mắt của nó, đang khẩn cầu nhìn chúng tôi, ánh mắt không đáng sợ như trước nữa mà lại là sự tuyệt vọng đến cùng cực, sống không còn gì nuối tiếc.
Lúc này tôi mới nhớ tới câu chuyện Trình Thiên Sư vừa kể, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ con lừa này là do người biến thành? Nhưng trên đời sao lại có loại pháp thuật có thể biến một người đang sống sờ sờ thành lừa chứ?
Trừ phép che mắt ra thì tôi thực sự không nghĩ đến bất kì khả năng nào khác. Nhưng nếu nói đây là phép che mắt, ngoại trừ huyễn thuật sâu hiểm khó dò thì có lẽ tôi đều nhìn ra được. Nhưng tôi và chưởng quầy từng giao chiến, biết ông ta không hề hiểu đạo thuật, chẳng qua là đao pháp biến hóa khôn lường, còn có Đao Âm Dương huyết khí cực kì nặng kia.
Đáng lẽ ra ông ta sẽ không biết huyễn thuật hoặc phép che mắt, nhưng rốt cuộc chuyện này là sao?
Trong lòng mọi người đều tò mò, nghi hoặc nhưng không ai có chủ kiến gì. Không khí im lặng một lúc, chỉ thấy ngón tay Ma Thất Chỉ – đại tế ti của trại Tu La cầm bát rượu trên bàn, đặt lên mũi ngửi ngửi rồi bỗng lắc đầu cười: “Chúng ta quá sơ suất, bị tên chưởng quầy này chơi một vố rồi. Thảo cô bà, bà đã nghe nói đến cỏ mê hồn của Ngũ Độc Giáo chưa?”
Thảo quỷ bà nghe vậy thì ngơ ra một lát, lập tức nâng bát rượu lên ngửi thử, nhíu mày nói: “Đúng là rượu này đã bị hạ cỏ mê hồn, xem ra Ngũ Độc Giáo này thực sự muốn tiếp tục thống lĩnh Cửu Động Thập Trại.”
Trình Thiên Sư nghe thấy thế thì tò mò, hỏi tôi: “Sư phụ, cỏ mê hồn là gì? Vậy mà có thể qua mắt tuệ nhãn của cậu.”
Tôi nhỏ giọng giải thích: “Đây là dược liệu độc hữu của Ngũ Độc Giáo, lấy một ít kết hợp với Thu Bạch Sương* làm thuốc, có tác dụng khiến người ta tê liệt. Nói cách khác, nó tương đương với thuốc tê mà bác sĩ hiện đại dùng khi phẫu thuật. Sử dụng một lượng nhỏ thì không có ảnh hưởng quá lớn đối với cơ thể, nhưng nếu sử dụng lượng lớn, lại kết hợp với cỏ mê hồn thì có thể làm người ta sinh ra ảo giác.”
(*) Cặn nước tiểu trên bề mặt của bồn cầu sau khi loại bỏ tạp chất và phơi khô.
Trong lúc nói, tôi vẫn luôn tìm hương mê hồn. Rất nhanh, tôi đã tìm thấy một bát hương lấp sau… trên quầy hàng. Bên trong bát hương đó có một cây hương đen gần cháy hết, đúng là hương mê hồn mà Ngũ Độc Giáo dùng.
Hai thứ này kết hợp cùng nhau chắc chắn có thể khiến người ta sinh ra ảo giác. Nói một cách đơn giản nghĩa là bản thân vật thể không hề thay đổi, chỉ là thị giác và cảm giác của chúng ta thay đổi mà thôi.
Trình Thiên Sư nghe xong vẫn không hiểu bèn hỏi tôi: “Sư phụ, vậy rốt cuộc con lừa này có phải do người biến thành không?”
“Tôi cũng không biết!” Tôi lắc đầu, sau đó đi tới chỗ quầy hàng, nhảy một phát lên đó rồi lấy bát hương bị giấu bên trên ra. Trong bát hương toàn là tàn hương của hương mê hồn sau khi cháy hết. Tôi bưng bát hương đi tới cạnh con lừa, sau đó bốc một nắm tàn hương, trực tiếp tung lên người con lừa. Tôi tung rất mạnh, tàn hương bay ngợp trời, mọi người hít phải thì nhịn không được mà hắt hơi liên tục.
Qua vài phút, cảnh tượng trước mắt chúng tôi đã thay đổi. Đây vốn là một chú lừa bị treo ngược trên sào trúc giữa không trung, nhưng chớp mắt đã biến thành nhân viên phục vụ gầy trơ xương.
Nhân viên phục vụ của quán này chừng khoảng hơn hai mươi tuổi, cơ thể nhìn có vẻ vô cùng gầy gò, gầy đến mức như thể chỉ còn da bọc xương. Thịt ở hai bên bụng của anh ta đã bị xẻo xuống hết, máu tươi đỏ thẫm vẫn đang thấm qua da thịt.
Trông anh ta như người mất hồn, ánh mắt trống rỗng mê man, trên mặt là vẻ tuyệt vọng, bất lực vì đã quá thất vọng. Anh ta đã hoàn toàn khờ dại, hoặc là nói đã hoàn toàn bị dọa cho phát ngốc!
“Tên này chính là phục vụ của khách điếm cản thi, không ngờ lại chết thảm dưới tay kẻ độc ác này! Hơn nữa, hình như vừa nãy chúng ta đã ăn thịt trên ng…” Đại pháp sư quỷ Diêm La của trại Tu La còn chưa nói xong, những người khác đã nôn mửa, gần như nôn sạch đồ đã ăn ra!
Trong lúc nhất thời, bên trong khách điếm cản thi nồng nặc mùi thối, mùi rượu trộn lẫn với mùi thối khiến người ta liên tục nôn khan. Tôi thực sự không chịu được mùi này nữa, vội vàng bảo Vô Tâm giúp đỡ nâng phục vụ của khách điếm cản thi ra đại sảnh!
Sau khi tới sân, tôi bèn cởi trói cho nhân viên phục vụ kia. Con ngươi của anh ta đã giãn ra, Đại La thần tiên cũng không nổi! Tôi có thể tưởng tượng được sự giày vò tâm lý lúc trước anh ta phải chịu, chắc chắn anh ta cũng đã trúng ảo giác của hương mê hồn, nghĩ rằng mình đã biến thành một con lừa.
Chưởng quầy còn xẻo thịt trên người anh ta xuống cho mọi người ăn, bắt anh ta tận mắt chứng kiến người khác ăn thịt của mình. Sự đày đọa về cả tâm lý lẫn tinh thần này có lẽ còn khó chịu hơn việc bị giết hàng trăm lần, có thể nói thực sự là sống không bằng chết!
Phục vụ này không thể chịu được sự hành hạ trên hai phương diện ấy, phòng tuyến tâm lý sụp đổ, tự mình kết thúc mạng sống!
“Người anh em, yên tâm lên đường đi, tên chưởng quầy kia đã chết rồi.
Đợi khi đến âm tào địa phủ, Diêm Vương gia ắt sẽ đòi lại công bằng cho cậu.” Tôi khẽ trấn an, đồng thời dùng tay vuốt mắt anh ta, muốn cho anh ta an tâm lên đường.
Nhưng nào ngờ, tôi vừa chạm tay vào mặt anh ta thì tên này bỗng nhiên phát điên, tóm lấy cổ tay tôi rồi siết chặt, đầu cũng ngẩng lên, mắt mở to, khó khăn nói ra bốn chữ: “Chưởng quầy, đèn trời…”
Nói xong thì mắt đã nhắm, anh ta trút hơi thở cuối cùng rồi hoàn toàn chết đi.
Tôi bị anh ta dọa không nhẹ, chưa hết hoảng hồn mà vỗ ngực, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn đèn trời tiễn hồn giữa không trung. Gió trên núi thổi không ngừng, đèn trời tiễn hồn bị gió lay động, dây xích sắt cũng phát ra âm thanh “kẽo kẹt kẽo kẹt”.
Trong lòng tôi vô cùng xúc động, cuối cùng khách điếm cản thi này cũng chào hạ màn rồi.
“Trình Thiên Sư, ông đi lấy đèn trời lại đây.”
Tôi bảo Trình Thiên Sư đi xử lý chuyện đèn trời, Trình Thiên Sư dùng sức kéo sợi dây thừng khống chế chậu lửa, sau khi chậu lửa bị lật, ông ta mới kéo đèn trời tiễn hồn xuống. Có thể là nhìn thấy đầu người bên trong nên ông ta hét lên một tiếng, chạy như bay trở lại.
“Trình Thiên Sư, đừng sợ! Có lẽ đó là đầu của chưởng quầy khách điếm cản thi, đầu người chết có gì mà sợ!” Tôi an ủi nói.
“Không phải, sư phụ!” Trình Thiên Sư sợ hãi lắc đầu, nói: “Sư phụ, lão phu ở lại trông chừng phục vụ này, phiền cậu tự đến xem đi!”
Tôi biết ông ta sợ nên không làm khó nữa, đứng dậy đi tới bên cạnh đèn trời tiễn hồn. Tôi vừa nhìn vào, đúng là bị giật mình.
Đầu lâu của chưởng quầy thực sự bị buộc trên khung xương của đèn trời tiễn hồn, nhưng sau khi đầu bị nhiệt độ cao thiêu đốt thì ngũ quan gần như đã lẫn vào nhau, trên da có vô số vết nứt. Thi dầu* đang chảy từ vết thương xuống đất, nhìn mà tê cả da đầu.
(*) Chất béo trong xác chết.
Tôi nuốt nước miếng, sau đó cởi áo khoác của mình ra bọc lại đầu người rồi đi đến hậu viện tìm xác không đầu của chưởng quầy. Chưa tìm bao lâu, tôi đã phát hiện xác không đầu của chưởng quầy trong chum nước.
Tôi không đào mộ cho họ mà đặt thi thể của hai người đó vào đại sảnh của khách điếm cản thi. Cả đời họ canh giữ khách điếm, có thể nói là khách điếm cản thi đã trở thành thứ quan trọng nhất trong cuộc đời của họ, sao tôi nỡ nhẫn tâm chia cắt bọn họ chứ?
Vô Tâm làm lễ siêu độ cho họ, còn tôi thì ngồi một mình ở giữa sân, hai tay ôm lấy đầu gối, bỗng chốc cảm thấy rất đau buồn. Trước đây tôi cứ ngỡ mình đã nhìn thấu quá nhiều sinh ly tử biệt, nội tâm đã chết lặng từ lâu, nhưng mỗi lần thấy có người chết thảm dưới tay tà đạo thì tôi lại thấy tự trách. Chỉ trách mình không có bản lĩnh, nếu có thể diệt trừ tà đạo thì trên đời sẽ không xuất hiện những thảm kịch tà thuật hại người nữa.
Có lẽ do người thân và cả nhà sư phụ đều chết dưới tay kẻ tà đạo nên ngoài sự tự trách, trong lòng tôi lại thấy căm tức nhiều hơn! Chỉ cần Tiểu Ngư Nhi tôi vẫn còn một hơi thở, tôi thề sẽ sống chết đối đầu với tà đạo tới cùng!
Tôi cứ ngồi như vậy trong sân, ngồi đến tận khi trời sáng! Trời vừa sáng, tôi đã trông thấy Triệu Thập Nhất đi ra từ khách điếm, đôi chân mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt như thể ngay cả đi cũng đi không vững nổi nữa.
Tôi đang định mở miệng hỏi thăm tình huống của anh ta, ai ngờ tên này lại há miệng bắt đầu nôn. Anh ta nôn rất khó chịu, đến dịch mật vàng cũng nôn ra, hai mắt đẫm lệ kể khổ với tôi: “Mẹ nó, tôi chỉ cướp tiền của tên thọt ở Thiên Kiều thôi, sao ông trời lại hành hạ tiểu gia tôi như vậy chứ? Bên trong mịa nó rõ là thối, thối đến mức tiểu gia tôi muốn khóc hu hu.”
Tên này cứ nói mãi rồi thực sự tủi thân, bắt đầu khóc hu hu. Tôi vội vàng ôm lấy vai anh ta, để anh ta tựa đầu vào vai tôi, an ủi nói: “Đùng khóc nữa, anh nói anh cả như bố mà. Anh yên tâm, tôi sẽ không chê anh đâu, tôi sẽ chăm sóc anh như một người bố!”
“Biến!” Triệu Thập Nhất đẩy tôi ra nhưng do cơ thể quá yếu, anh ta ngồi bệt xuống đất, miệng thở hổn hển. Tôi chưa bao giờ thấy anh ta yếu ớt như vậy, trông giống như sắp hư thoát.
Tôi biết tình huống của khách điếm tử thi rất tệ, toàn là bãi nôn, anh ta có thể ở trong đó nửa buổi tối cũng chỉ vì cứu người. Mười mấy người Miêu của trại Tu La và Trại Thảo Quỷ đều cần Triệu Thập Nhất dùng chân khí giúp họ ép độc Thất Tuyệt Tán ra.
Trong tất cả mọi người ở đây, chỉ có Triệu Thập Nhất có khả năng thần thông này, đổi lại là tôi thì cùng lắm chỉ cứu được năm, sáu người. Chân khí truyền ra ngoài thì tổn hại cực kì đáng sợ! Nếu không phải người ở cảnh giới Đại Tông Sư, tuyệt đối không thể chống chịu được!
Bây giờ tôi đã có thể hoàn toàn chắc chắn, tuy bình thường tên này luôn giấu đạo hạnh của mình, nhưng anh ta đúng là cao thủ đã bước vào cảnh giới Đại Tông Sư! Có đại thần này ở bên cạnh thì Du Nhân Phượng cũng không dám tới lấy mạng tôi một cách trắng trợn!
Triệu Thập Nhất vô cùng suy yếu, tôi dìu anh ta đến phòng ở hậu viện. Tên này vừa đặt đầu xuống đã ngủ, còn không quên nhắc tôi, nói khi tỉnh dậy anh ta muốn ăn thịt, như vậy mới có thể bồi bồ cơ thể.
Tôi đồng ý để anh ta yên tâm đi ngủ, đảm bảo khi dậy sẽ cho anh ta uống rượu ăn thịt một cách no say. Sau khi thu xếp cho Triệu Thập Nhất, tôi lại đi tìm đám người thảo quỷ bà. Cơ thể bọn họ đã hồi phục kha khá, chỉ cần tĩnh dưỡng nữa thôi.
Họ không muốn bỏ lỡ đại hội Miêu Vương, nhưng cũng đành đợi Triệu Thập Nhất tỉnh lại, sau đó chúng tôi mới có thể lên đường tới tham gia đại hội Miêu Vương!