Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1018: Đao xẻo lừa sống
Đèn trời còn có một cái tên khác gọi là đèn Khổng Minh. Thời cổ đại, hoạt động thả đèn trời được dùng để biểu đạt tâm nguyện tốt đẹp của mọi người. Nhưng mà thứ này vô cùng nguy hiểm, rất dễ gây ra hỏa hoạn, thế nên ở Hoa Hạ gần như rất hiếm khi thấy hoạt động thả đèn trời!
Mà còn có một loại đèn trời nữa, được gọi là đèn trời tiễn hồn, đây là tập tục độc đáo của Tẩu Âm Nhân. Phần lớn công việc của Tẩu Âm Nhân là giao tiếp với người chết, đặc biệt là khi bọn họ đối mặt với một vài người chết thảm hoặc là đột tử, sau khi an trí cho thi thể xong thì sẽ thả đèn trời tiễn hồn cho những người này.
Bọn họ sẽ viết tên của oan hồn lên trên đèn trời tiễn hồn, lợi dụng hình thức thả đèn trời, ngụ ý để cho vong hồn của những người kia có thể về trời, kiếp sau đầu thai thành một người tốt. Chẳng qua là loại đèn trời tiễn hồn này cũng không phải là đèn Khổng Minh bình thường, bọn họ dùng da và xương người để làm khung của đèn trời, sau đó lợi dụng âm khí của người chết mà thả đèn trời bay lên, đồng thời cũng có thể có tác dụng hóa giải âm khí.
Nếu như gặp phải người chết bị nghiền nát thi thể hoặc là bị phanh thây thì bọn họ sẽ mang phần thi thể bị nghiền nát ấy bỏ vào trong đèn trời tiễn hồn, ngụ ý cho kiếp sau của những người này có được tứ chi hoàn thiện, đời sau sẽ tránh được lời nguyền đột tử. Trùng hợp thay, sau khi thi thể nát tan được đặt trong đèn trời thì nhiệt độ cực nóng của đuốc lửa sẽ thiêu cháy thi thể, mỡ người sẽ nhỏ giọt xuống chậu than! Lúc này ánh lửa mà phát ra từ chậu than trong đèn cũng sẽ trở nên khác biệt, sẽ biến thành một màu u lam quỷ dị.
Tôi cho rằng vừa rồi mình bị hoa mắt hoặc là xuất hiện ảo giác, sau khi dụi lại đôi mắt, bấy giờ tôi mới nhìn kỹ vào chiếc đèn trời tiễn hồn đang ở giữa không trung kia! Vừa nhìn thấy nó, toàn thân tôi đã lập tức đổ mồ hôi lạnh.
Chỉ thấy ngọn đuốc kia đúng là phát ra ánh lửa màu u lam nhàn nhạt. Nhìn kỹ lại, quả nhiên tôi nhìn thấy cái đèn đó có cột lấy một bộ thi thể!
Không đúng, không thể nói là một bộ thi thể được, mà là một cái đầu của người chết mới đúng!
Bên trong đèn trời tiễn hồn có một cái khung giá chữ thập chống đỡ, mà cái đầu của người chết kia lại vừa vặn cột vào vị trí phía trên của giá chữ thập. Vừa rồi tôi cũng không thấy rõ, cứ nghĩ rằng nó đang cột lấy một bộ thi thể!
Nương theo ánh lửa màu u lam quỷ dị kia, tôi có thể khẳng định rằng đó là một cái đầu của người chết. Cũng không biết là lúc này thị lực của tôi đột nhiên tốt lên hay là ảo giác trong lòng nữa.
Dường như tôi thấy được cái đầu người chết kia có nhỏ xuống vài giọt mỡ người. Gió núi vẫn luôn thổi không ngừng, sau khi mấy giọt mỡ người kia chảy xuống thì ngọn lửa màu u lam ấy lập tức bùng lên!
“Xem ra vị đại ca Cản Thi Tượng kia nói đúng rồi, quả nhiên cái khách điếm cản thi này có vấn đề!”
Tôi nói thầm ở trong lòng, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp. Cái khách điếm cản thi kia vốn dĩ đã làm ăn không tốt, sao có thể thuê nhiều phục vụ như vậy được chứ? Không nói đến ở bên trong khách điếm, mà số người phục vụ ở bên ngoài một mình thả đèn trời cũng khoảng chừng bốn năm người rồi!
Càng nghĩ càng thấy ớn lạnh, vì để nghiệm chứng nghi hoặc trong lòng mình, tôi lén lút vòng đến sân sau của khách điếm cản thi, muốn nhìn một chút xem liệu có tìm được nhân vật nào khả nghi hay không.
Sân sau nối liền với cửa sau của khách điếm cản thi, phòng ốc phía bên trái vừa tối lại vừa âm u, xa xa đã có thể cảm nhận được một luồng tử khí áp lực nặng nề, có lẽ đây là chỗ để Cản Thi Tượng đặt thi thể.
Mà phía bên phải còn lại của sân sau lại xuất hiện của một loạt các phòng nhỏ, ở giữa vừa hay là phòng bếp của khách điếm cản thi. Tôi thấy xung quanh không có người, thế là âm thầm lẻn ra phía sau phòng bếp tìm hiểu tin tức.
Trong phòng bếp có tiếng động, nhưng không có tiếng nói chuyện của ai cả, có thể mờ mờ nhìn thấy bên trong có người đi qua đi lại thông qua cửa sổ. Tôi lặng lẽ trốn phía dưới cửa sổ, cẩn thận kiểm tra xung quanh, sau khi phát hiện không có người, lúc này mới ló đầu ra tìm hiểu tình huống bên trong phòng bếp.
Chỉ thấy trong phòng bếp có mấy tên chạy bàn dùng đầu gậy trúc nâng một con lừa nhỏ gầy còn sống lên. Thoạt nhìn con lừa này cũng không lớn, nói nó là con bê cũng không ngoa, tôi thấy nó xấp xỉ cỡ một người trưởng thành, hơn nữa lại cực kỳ gầy gò, giống như không được ai cho ăn vậy, ngay cả xương sườn hai bên bụng cũng có thể thấy được rõ ràng.
Nói đến cũng lạ, con lừa này bị mấy tên phục vụ trói ngược treo giữa không trung, ấy vậy mà nó không có một chút gì gọi là phản kháng cả, ngay cả kêu cũng không kêu lên lấy một tiếng. Trên đầu con lừa này còn buộc một đóa hoa đỏ thẫm, không biết bọn họ muốn làm gì!
Chẳng qua là càng nhìn tôi lại càng cảm thấy trong lòng hãi hùng đến hoảng sợ, là loại sợ hãi không thể hiểu được!
Mà lúc này phục vụ trong bếp đã bắt đầu dùng nước sôi trụng da của con lừa, giội từng gáo nước sôi lên thân nó. Tôi nhìn mà cũng cảm thấy đau, thầm nghĩ loại phương pháp này quá mức tàn nhẫn rồi đó.
Khi giết heo, thợ giết heo cũng sẽ giết chết con heo trước rồi mới dùng nước sôi trụng da. Thế nhưng con lừa này vẫn còn sống mà bọn họ đã dùng nước sôi trụng nó. Nhưng quái quỷ hơn nữa là, con lừa còn sống ấy thế mà lại không rên lên một tiếng nào, giống như không có một chút cảm giác nào, hoàn toàn không biết đau đớn là gì.
Tôi nhìn mà tim đập nhanh, cũng phát hiện ra một chi tiết. Tuy con lừa sống này không có hé răng, nhưng mà hai mắt nó vẫn luôn rơi lệ. Hơn nữa, tôi còn có thể cảm nhận được dường như nó đang rất sợ hãi, ánh mắt vô cùng hoảng sợ.
Chờ sau khi bọn họ cạo lông trên con lừa sống nọ xong xuôi, con lừa này vẫn chưa chết. Tiếp đó, mấy tên chạy bàn này mới mang con lừa ra khỏi phòng bếp, dường như muốn đi đến đại sảnh của khách điếm cản thi.
Trong lòng tôi sinh nghi, vừa nghĩ mới nãy rốt cuộc thì bọn họ muốn làm gì, vừa thần không biết quỷ không hay mà trở lại khách điếm cản thi.
Người Miêu của trại Tu La, trại Thảo Quỷ đã hoàn toàn uống rượu, có không ít người đã say, nhưng phần lớn mọi người vẫn đang vung tay nói chuyện phiếm, xem ra đêm nay là không say không về rồi. Tôi thấy không có xuất hiện tình huống gì dị thường, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm..
Nhưng khi tôi trở lại khách điếm cản thi thì phục vụ trong phòng bếp đã khiêng con lừa sống vừa bị trụng da cạo lông đến chính giữa đại sảnh. Bọn họ dùng hai cái giá gỗ có gậy trúc xen ngang cao cỡ một người, vừa hay treo ngược con lừa giữa không trung.
Mọi người thấy tò mò nên ngừng lại, chỉ vào con lừa rồi bàn tán sôi nổi.
Lúc này, lão chưởng quầy của khách điếm cản thi đi tới, mở miệng nói: “Các vị! Hôm nay phục vụ trong quán của lão hủ bắt được một con lừa hoang ở trên núi. Người ta nói thịt rồng trên trời, thịt lừa dưới đất, tất cả đều là mỹ vị cực phẩm nhân gian! Thịt lừa này có giá trị rất cao, dinh dưỡng phong phú, tẩm bổ dưỡng khí! Có lẽ mọi người chỉ mới ăn thịt lừa nấu chín, chứ chưa từng ăn thịt lừa sống đúng không? Khó có được ngày mọi người có duyên như hôm nay, lão hủ sẽ dâng cho mọi người một món mỹ vị!”
Tiếng nói vừa dứt, chỉ thấy cổ tay lão chưởng quầy run lên, đột nhiên trong tay có thêm một thanh đao nhỏ sáng loáng. Thanh đao nhỏ kia khá giống với loan đao, nhưng chỉ dài khoảng chừng mười xen-ti-mét, thân đao rất mỏng, vừa nhìn đã biết vô cùng sắc bén.
Mọi người thấy lão chưởng quầy bày ra chiêu này thì đều không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng.
Chưởng quầy chậm rãi đi đến trước mặt con lừa, lại nói lần nữa: “Lão hủ có một tuyệt kỹ đó chính là đao xẻo lừa sống. Tổng cộng nó có một trăm lẻ tám đao, mỗi một đao thái xuống là độ dày của từng lát thịt đều giống nhau, hơn nữa còn làm cho con lừa này không cảm nhận được một chút đau đớn nào. Hầy, đã lâu lắm rồi lão hủ không dùng chiêu này, chỉ hi vọng các vị đừng chê cười lão hủ!”
Chưởng quầy nói xong là động thủ, chỉ thấy ông ta vung tay lên, tay cầm đao hạ xuống, thanh đao nhỏ kia lập tức cắt một miếng thịt lừa. Miếng thịt này dày hơn vải quần áo một chút, nhìn qua giống như trong suốt, quả thật rất có cảm giác thèm ăn.
Da của con lừa này rất dai, vậy nên có thể tượng tượng được thanh đao trên tay ông ta sắc bén cỡ nào. Lúc bấy giờ, một trận vỗ tay cổ vũ vang lên, từng người từng người đều bị đao pháp của chưởng quầy làm cho chấn động.
Đột nhiên chưởng quầy tăng nhanh tốc độ, đao nhỏ trong tay múa may đến mức chỉ nhìn thấy tàn ảnh. Mỗi một lần dừng lại, thân đao đều được bao phủ bởi từng lát thịt lừa. Không đến năm phút đồng hồ, chưởng quầy đã xẻo từ trên thân con lừa ra một đĩa thịt lừa lớn.
Nói thật, nhìn đao pháp của chưởng quầy, tôi cũng muốn bội phục đầu rạp xuống đất. Mỗi một đao của ông ta đều xẻo ngay ở phần bụng của con lừa, hơn nữa lực độ lại vừa vặn, không cắt vào nội tạng của con lừa, cũng như không phá hỏng xương sườn của nó!
Càng làm cho người cảm thấy không thể tưởng tượng được chính là, trong toàn bộ quá trình, con lừa này thế mà lại không kêu lên lấy một tiếng, chỉ có nước mắt là vẫn chảy không ngừng. Tôi nhìn mà đau lòng, nhưng lại không thể làm mất hứng thú của họ trước mặt mọi người được!
Hơn nữa, nếu tôi ra mặt ngăn cản thì còn có thể bại lộ thân phận của mình, thế nên chỉ có thể cố nén lại.
Sau khi chưởng quầy xẻo xuống một đĩa thịt lớn thì nhanh chóng bảo phục vụ dùng rượu ngâm, rồi lập tức mời: “Các vị, người nào lớn gan thì có thể thử hương vị của thịt lừa sống này. Lão hủ cam đoan, chắc chắn sẽ không để cho các vị thất vọng!”
Người Miêu ăn sống là chuyện thường tình, lập tức sau đó có người dùng đũa gắp một miếng thịt lừa sống lên bỏ vào miệng. Sau khi nhai nuốt vài cái, người nọ giơ ngón tay cái lên và nói: “Ngon! Thật sự rất ngon, hương vị còn tuyệt hơn lúc nấu chín nữa!”
Người Miêu này vừa mở miệng thì những người khác cũng bắt đầu nếm thử. Ai nấy ăn xong cũng đều cảm thấy hương vị không tệ, vì thế lập tức dùng để nhắm với rượu. Một đĩa thịt lừa rất nhanh đã bị diệt sạch, chưởng quầy vòng sang bên kia của con lừa, dùng thủ đoạn tương tự bắt đầu xẻo lừa sống, chẳng mấy chốc đã cắt thịt ở mặt bụng bên kia xuống!
Triệu Thập Nhất nhìn mà thèm, muốn nếm thử hương vị thịt lừa sống một chút, nhưng Nhưng Trình Thiên Sư lập tức ngăn cản anh ta, nhỏ giọng nói: “Triệu chưởng quầy, cậu từng nghe qua tin đồn đao xẻo lừa sống chưa?”
“Trình Thiên Sư, ông đừng có mẹ nó dông dài coi, có chuyện mau nói có rắm nhanh thả. Ngơ một hồi là đám man rợ này ăn xong thịt lừa, đến lúc đó tiểu gia còn cái chim để ăn đấy!” Triệu Thập Nhất không kiên nhẫn mắng.
“Chủ tiệm Triệu chớ gấp, xin nghe lão phu nói tỉ mỉ đã!” Trình Thiên Sư thấp giọng kể về sự tích của đao xẻo lừa sống.
“Chuyện này phải bắt đầu nói từ thời dân quốc, khi ấy chính là những năm tháng đen tối nhất ở Hoa Hạ, rung chuyển bất an, loạn trong giặc ngoài. Đám giặc Nhật và Hán gian đánh vào núi, chẳng hiểu ra làm sao lại vào phải một ngôi làng nhỏ. Quân Nhật và Hán gian làm nhục đàn bà con gái trong làng rồi cướp thức ăn của họ. Cuối cùng nữ chưởng quầy Mã Tam Nương của khách điếm cản thi biết được chuyện này, trong lòng giận dữ, thế là dẫn giặc Nhật và đám Hán gian đó đến khách điếm cản thi, dùng rượu ngon thịt tốt đãi bọn họ, lúc ấy Mã Tam Nương đã để lộ ra tuyệt kỹ một tay đao xẻo lừa sống, tương tự như cảnh tượng mà chúng ta đã thấy hôm nay. Những tên giặc Nhật và Hán gian lúc ấy ăn thịt lừa sống, ai ai cũng vỗ tay khen ngợi, uống rượu từng ngụm rồi ăn thịt. Nghe nói đêm đó, Mã Tam Nương đã dùng dao xẻo sống mười con lừa, lúc bấy giờ mới có thể khiến cho đám giặc Nhật và ngụy quân kia ăn no! Nhưng… các cậu có biết chuyện gì đã xảy ra phía sau không?”
Trình Thiên Sư nói đến đây thì bất thình lình ngừng lại chờ được hỏi, tôi vừa thấy ông ta úp úp mở mở là lập tức phẫn nộ muốn đánh ông ta! Tôi trừng mắt nhìn ông ta một cái, lão già này mới thấp giọng nói: “Sau đó, lúc rời đi, đám giặc Nhật và Hán gian đó kiểm tra nhân số của đội ngũ một chút, nào ngờ… Không nhiều không ít vừa vặn thiếu mười tên giặc!”