Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1015: Thập Nhất tức giận
Lúc trước khi biết được Cửu Động Thập Trại sắp tổ chức đại hội Miêu Vương, tôi đã sinh nghi trong lòng rồi. Đại hội Miêu Vương mười năm tổ chức một lần, nhưng lần này còn chưa đến thời hạn mười năm thì đã tổ chức đại hội Miêu Vương sớm hơn dự kiến.
Bây giờ tôi có thể khẳng định rằng đây chắc chắn do Du Nhân Phượng giở trò. Ngũ Độc Giáo không còn cổ vương, rất khó có khả năng tiếp tục thống lĩnh Cửu Động Thập Trại. Mà Ngũ Độc Giáo và Du Nhân Phượng lại có mối thù không đội trời chung, hắn ta vừa hay có thể mượn cơ hội này tiêu diệt Ngũ Độc Giáo.
Nếu Cửu Động Thập Trại tranh đấu với nhau, chắc chắn sẽ máu chảy thành sông, đến lúc đó hắn ta vừa hay có thể mượn oan hồn tu luyện Ngự Quỷ Thuật. Thế lực của Đạo Môn và Long Tổ không thể can thiệp vào Miêu Cương, tự nhiên sẽ không có ai có thể ngăn cản âm mưu của hắn ta. Có thể nói, kế hoạch này của hắn ta thật sự là một công ba việc, còn hắn cũng sẽ trở thành kẻ có lợi nhất.
Tế ti của trại Thảo Quỷ chắc chắn đã ngầm hợp tác với hắn ta, với tâm cơ của Du Nhân Phượng, chắc chắn không thể nào để tế ti này thống lĩnh Cửu Động Thập Trại. Nhưng hắn ta cũng không thể ngờ rằng, tế ti này cũng là một tên có ý đồ riêng, ngay cả ông ta cũng muốn trở thành người đứng đầu Vu Cổ Môn.
Đại hội Miêu Vương lần này chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn tưởng tượng rất nhiều!
Ngay khi tôi hiểu ra điều này, tế ti đột nhiên ngồi xổm xuống dùng tay sờ mông của Triệu Thập Nhất, cười xấu xa: “Ta sẽ không để cô hy sinh vô ích, ta sẽ cho cô trải nghiệm niềm vui sướng giữa đàn ông và phụ nữ. Pháp thuật tuyệt vời lấy âm bổ dương này chắc chắn sẽ khiến cô nghiện thôi! Đừng lo, ta sẽ nhẹ nhàng với cô! Ta vẫn thích mùi thơm cơ thể tỏa ra từ cơ thể thiếu nữ lắm, đúng là làm người ta như điên như dại mà!”
Tên tế ti biến thái nói chuyện một mình, còn không nhịn được mà lấy mũi ngửi mùi trên người Triệu Thập Nhất, Tiện Thập Nhất bị ông sờ mà khó chịu, không ngừng ngoáy cái mông to của anh ta, thế mà chẳng đúng lúc đánh rắm “phụt” một tiếng.
“Bà mẹ nó!” Tôi nhịn không nổi chửi thầm một tiếng, cùng lúc bịt miệng, chỉ sợ mình sẽ không nhịn được mà cười ra tiếng.
Nhưng tên tế ti kia đúng là biến thái, ông ta không hề cảm thấy ghê tởm mà còn cười biến thái, nói: “Ngay cả rắm cũng mang hương thơm của thiếu nữ nữa, đúng là báu vật nhân gian mà!”
Tên biến thái này nói rồi lại sờ mông của Triệu Thập Nhất, Tiện Thập Nhất cuối cùng cũng không chịu được: “Con mẹ nhà ông thật sự còn biến thái hơn cả Trình Thiên Sư, đến ông mày đây đánh rắm ông cũng thấy thơm. Bỏ đi! Bỏ đi! Không thể trêu vào ông được! Gặp phải cao nhân, tiểu gia đây xin cam bái hạ phong!”
Triệu Thập Nhất vừa lên tiếng, tế ti lập tức kinh ngạc đứng phắt dậy, hung hăng nói: “Rốt cuộc ngươi là ai? Không đúng, còn một Lạc Hoa Động Nữ kia nữa đã đi đâu rồi?”
“Phựt! Phựt!”
Tế ti vừa nói dứt lời, Triệu Thập Nhất dùng sức làm đứt vòng sắt và dây xích trói anh ta, từ từ đứng dậy vận động một chút, sau đó anh ta mới cởi khăn trùm đầu màu đỏ ra, cười đểu nói: “Ông đúng là đồ hư hỏng mà. Vừa rồi còn khen rắm của tiểu gia thơm, vậy mà bây giờ còn không nhận người sao? Mẹ nó, đúng là xếch quần lên là không còn quen nhau.”
Tế ti làm sao có thể nghĩ rằng Lạc Hoa Động Nữ lại biến thành một người đàn ông thô kệch, ông ta vừa nghĩ đến chuyện xảy ra khi nãy mà cảm thấy mất mặt, mặt lúc đỏ lúc trắng, trầm giọng nói: “Con mẹ nó rốt cuộc ngươi là ai? Có phải chính ngươi đã đưa Lạc Hoa Động Nữ đi phải không?”
“Tôi là ông nội của lão!” Triệu Thập Nhất cũng bị chọc tức rồi, mở miệng mắng to: “Tên biến thái đáng chết này, đến cả mông của ông mà lão cũng muốn sờ. Xem ra lão không biết giá của ông đây rồi, nói thật với lão nhá, sờ một cái hơn ba trăm, ôm một cái giật thót mình! Lão trả tiểu gia đây ba trăm tệ, lát nữa tiểu gia sẽ không đánh lão, thế nào?”
“Khốn khiếp!” Tế ti tức giận: “Ngươi thật to gan, dám phá hỏng chuyện tốt của ta, muốn chết!”
Tế ti nói xong bắt đầu kết thủ ấn, còn chưa đọc chú ngữ, Triệu Thập Nhất đột nhiên chỉ vào đằng sau ông ta rồi két lớn: “Tên biến thái chết tiệt, tiền lão rơi xuống đất rồi kìa!”
Tế ti này thật sự tin lời Triệu Thập Nhất, quay người ngoái đầu nhìn lại, thấy sau lưng không có gì cả, nét mặt ông ta lập tức thay đổi rồi nhanh chóng quay người lại. Nhưng vừa quay người lại, Triệu Thập Nhất đã ở ngay trước mặt ông ta, giơ cao búa đồng trên tay, đập mạnh một cái vào mặt của thầy tế.
Cú đập này, tôi nhìn còn thấy đau.
Chỉ nghe thấy tiếng tế ti kêu thảm một tiếng rồi ông ta lấy tay bịt miệng, máu với răng đầy cả tay. Đến khi ông ta thả tay ra, gần như cả hàm răng đều đã bị đánh bay, miệng sưng lên như miếng xúc xích, cả khuôn mặt sưng lên như một cái đầu lợn.
Tế ti này liên tục co giật vì đau đớn, cố kìm lại tiếng hét của mình.
Triệu Thập Nhất trừng mắt nhìn ông ta, tức giận nói: “Tiểu gia sẽ đập nát miệng lão, xem lão còn có thể dùng Vu Siêm Thuật để hại người nữa không?”
Triệu Thấp Nhất nói rồi lại giơ cây búa đồng lên, tế ti sợ hãi lùi về sau mấy bước, tay lần nữa kết ấn muốn dùng tà thuật, nhưng Triệu Thập Nhất sao có thể để ông ta có cơ hội.
Anh ta một bước xông đến trước mặt ông ta, nhấc chân đạp vào ngực ông ta, đạp mạnh đến mức tế ti đập vào vách động. Còn chưa kịp đứng vững, Triệu Thập Nhất lại nhắc chân đạp tay ông ta vào vách động, cùng lúc lấy búa đồng đập vào tay ông ta.
Búa đồng vừa đập xuống, tên tế ti lập tức kêu lên đau đớn như tiếng giết lợn, năm ngón tay ông ta bị đập nát, thậm chí không còn nhìn thấy xương tay ở bên trong đâu nữa.
Tôi nhìn thấy mà không khỏi rùng mình, nhưng trong lòng lại không thấy có chút thương hại nào. Tế ti này hại chết bao nhiêu cô gái trẻ vô tội của trại Thảo Quỷ, cứ thế giết chết ông ta thì dễ dàng cho ông ta quá!
Đây cùng là mặt bất lợi của tà thuật, tuy là khó để đề phòng, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng khi kẻ tu tà thuật đối đầu trực tiếp với kẻ địch thì vốn chiếm được lợi thế.
“Giờ ông đây đập đứt tay của lão, xem lão kết thủ ấn kiểu gì? Không phải lão biết Vu Siêm Thuật và tà thuật sao? Lão niệm chú đi?” Triệu Thập Nhất cười chế nhạo.
Tế ti bị Triệu Thập Nhất hành hạ suýt thì ngất đi, đột nhiên quỳ trên đất xin tha: “Đại ca tha mạng! Chỉ cần cậu chịu tha cho tôi, cậu bắt tôi làm gì cũng được. Những cô gái trẻ ở trại Thảo Quỷ đều rất xinh đẹp, bất kể cậu thích thể loại nào, tôi đều có thể tìm cho cậu, chỉ cần cậu tha cho tôi.”
“Tôi nói cái tiên sư bố lão, con mắt chó nào của lão nhìn thấy ông đây là biến thái hả? Đúng là thất bại thật sự, tiểu gia nghĩ rằng bản thân tiểu gia toát ra khí chất đầy sự chín chắn trưởng thành, thật không ngờ lão lại xem tiểu gia đây là súc sinh không bằng cầm thú! Một câu thôi, tiểu gia rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!” Triệu Thập Nhất nói đến cuối, tôi đã nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của anh ta.
Sát khí đấy không phải giả, dường như đúng là bộc phát ra từ trong lòng anh ta một cách tự nhiên.
Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ nhìn thấy bộ mặt đáng sợ như vậy của Triệu Thập Nhất, ngay cả tôi còn kinh hãi khi nhìn thấy nó!
Tế ti chưa kịp phản ứng lại ý ở trong lời nói của Triệu Thập Nhất, Triệu Thập Nhất đã ra tay, anh ta cầm búa đồng đập mạnh vào sọ của tế ti, khiến ông ta ngã ngay xuống đất.
Tế ti đau đớn vô cùng, ôm đầu đau đớn lăn lộn trên đất, miệng kêu gào như tiếng giết lợn. Tôi thấy mà sợ đến tim đập thình thịch, Triệu Thập Nhất khi tức giận quả thật quá đáng sợ!
“Sức của tiểu gia không lớn, có thể nói là trói gà không chặt, chỉ cần lão chịu được ba nhát của tiểu gia, tiểu gia sẽ tha cho lão.” Trong khi nói, Triệu Thập Nhất lại lấy búa đồng đập một phát vào đùi của lão tế ti, tôi chỉ nghe thấy tiếng xương gãy rời, sau đó là tiếng hét thảm thiết giày vò tim gan của tế ti.
“Phát này là vì những cô gái trẻ vô tội kia! Còn phát tiếp theo là vì lão sờ mông của tiểu gia đây!” Nói rồi, anh ta lại đập một phát vào chiếc chân còn lại của thầy tế, cứ thế đập gãy cả hai chân của ông ta.
Tế ti kinh hãi đến tột cùng, có thể nói là còn kinh hãi hơn cả gặp phải quỷ âm phủ, ông ta vội vàng ôm lấy chân Triệu Thập Nhất bằng cái tay nguyên vẹn còn lại của mình, vừa khóc vừa van xin: “Đại ca, làm ơn hãy tha cho tôi, tôi không muốn chết. Xin cậu đấy! Chỉ cần cậu chịu tha cho tôi, cậu chính là ông nội của tôi! Ông nội, cháu trai biết sai rồi, xin hãy tha cho cháu.”
Tôi không ngờ rằng tên tế ti này lại sợ chết đến vậy, vì mạng sống, đến tổ tông mình mà ông ta cũng bán rẻ. Bản thân ông ta là một ác ma, nhưng không ngờ rằng lại gặp phải một tên đại ác ma bất bình thường như Triệu Thập Nhất.
“Nhà họ Triệu tôi mà có đứa cháu như lão, lão tổ tông nhà họ Triệu nhất định sẽ giận đến mức bật ra khỏi quan tài, phát thứ ba này tiểu gia ta còn chưa nghĩ ra là vì ai nữa.” Triệu Thập Nhất nói rồi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ, lát sau thì anh ta đột nhiên lên tiếng: “Tiểu gia nghĩ ra rồi, phát thứ ba này, tiểu gia tôi muốn đánh vì lão bách tính nghèo khổ chịu sự ức hiếp trong thiên hạ. Cuộc sống của họ rất khó khăn, thế đạo bất công, đến thịt cũng không được ăn! Tiểu gia càng nghĩ càng thấy buồn…”
“Đại ca, đợi đã!” Thấy búa đồng của Triệu Thập Nhất sắp đập xuống, tế ti đột nhiên ngẩng đầu, đáng thương nói: “Đại ca, dân chúng trong thiên hạ nghèo đói có liên quan gì tới tôi? Tôi còn chưa từng gặp họ nữa!”
Tôi nhìn bộ dạng oan ức của thầy tế, cuối cùng không nhịn được mà cười ra tiếng: “Tiện Thập Nhất, tha cho ông ta đi, cứ giao ông ta cho trại Thảo Quỷ xử lý, tôi không muốn tay anh nhuốm máu!”
“Được thôi! Tiểu gia cũng chưa nghĩ ra, đợi nghĩ ra sẽ đến tìm lão!” Thấy Triệu Thập Nhất nói vậy, tế ti giờ mới thở một hơi dài nhẹ nhõm. Vì quá sợ hãi, ông ta quên đi cả sự đau đớn trên người.
Sau khi thấy nhẹ nhõm hơn chút, lúc này ông ta lại bắt đầu đau đớn mà lăn lộn trên đất.
Lúc này, người của trại Thảo Quỷ cuối cùng cũng đến, Vô Tâm và Trình Thiên Sư dẫn đường, người đến không nhiều, chỉ khoảng hơn chục người, nhưng đều là những nhân vật quan trọng của trại Thảo Quỷ. Có thể thấy từ trong đội ngũ của họ có hai thảo quỷ bà dẫn đầu, sau đó mới đến vu sư.
Khi họ nhìn thấy tế ti nằm trên đất thì vô cùng tức giận, tất cả lập tức bao vây chúng tôi. Nhan Cửu Muội vội giải thích cho thảo quỷ bà rồi đưa họ đi xem một động khác thông với động này.
Sau khi biết sự thật, thảo quỷ bà nói: “Là tôi đã hiểu lầm mọi người, cũng nhờ có mọi người lật tẩy âm mưu của tế ti. Nếu không, không biết hắn sẽ hại chết bao nhiêu cô gái vô tội nữa! Người đâu, hãy đưa tên tế ti này về làm lễ tế trời! Phá bỏ động Lạc Hoa này đi, từ nay về sau trại Thảo Quỷ chúng ta sẽ không thờ Động thần nữa, vĩnh viễn xóa bỏ nghi lễ hiến tế Lạc Hoa Động Nữ.”
Không ai ngờ rằng thảo quỷ bà này biết nói tiếng Hán, hơn nữa còn nói lưu loát hơn cả tế ti. Sau này tôi mới biết đó là do Ngũ Độc Giáo và trại Cổ Miêu, vì họ đã bắt đầu nói tiếng Hán, từ đó họ cũng đã thay đổi thói quen của những động và trại khác.
Sau khi giải quyết xong vấn đề của thầy tế, thảo quỷ bà mời chúng tôi trở lại trại Thảo Quỷ, nói muốn chiêu đãi chúng tôi theo nghi thức cao nhất của trại Thảo Quỷ…