Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1010: Địa động càn khôn

à lão Hoàng Bì Tử này chết là do bà ta đã quá tự phụ, nếu không phải vừa rồi tôi đánh lén bà ta, chắc chắn sẽ không tránh được một trận đánh kịch liệt. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, Triệu Thập Nhất lại có thể nghĩ ra việc đóng giả Quan Âm Bồ Tát để lừa bà lão Hoàng Bì Tử này.

Đúng là mẹ nó người “thần” mà, không có việc gì là anh ta không làm được, chỉ có việc mà chúng tôi không nghĩ ra được.

Sau khi giải quyết xong bà lão Hoàng Bì Tử này, chúng tôi bắt đầu dọn dẹp chiến trường, xung quanh âm địa bao nhiêu là con cháu đời sau của bà lão Hoàng Bì Tử và chuột tinh đã chết. Những con còn sống sót đã trốn thoát vào sơn động, nhưng cũng không còn là mối đe dọa nữa.

Mưa lúc này đã tạnh hoàn toàn, mây đen cũng bị thổi tan, một vầng trăng tròn lại hiện ra trên bầu trời đêm. Tôi bấm tay tính, hóa ra đã là mười lăm rồi.

Vô Tâm khoanh tay trước ngực, không ngừng lấy tay xoa xoa cánh tay, có vẻ rất lạnh, cậu ấy tò mò hỏi Triệu Thập Nhất: “Triệu Thập Nhất, sao anh lại lột quần áo của tiểu tăng?”

“Tiểu hòa thượng, vừa rồi cậu bị điện giật ngất đi! Tiểu gia đây lo lắng tĩnh điện trên quần áo cậu lại làm thương cậu lần nữa, thế là cố chịu bị điện giật, dũng cảm lột quần áo ngoài của cậu. Tiểu gia làm như vậy, là tôn trọng tinh thần nhân ái ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục của Phật Môn các cậu. Cậu đừng sùng bái tiểu gia, tiểu gia đây chỉ là một huyền thoại cô độc!”

Vô Tâm nghiêm túc nghe anh ta nói phét, ngây thơ tin nó là thật, hai tay chắp tay trước ngực nói: “A Di Đà Phật, tiểu tăng cảm kích lòng tốt của thí chủ, xem ra thí chủ thật sự có duyên với cửa Phật!”

Vô Tâm ngây thơ đáng yêu, tôi cũng không muốn vạch trần Triệu Thập Nhất. Thấy Trình Thiên Sư vẫn còn đang giả chết dưới đất, tôi không chịu được đá một phát vào mông của ông ta: “Lão già, đừng giả chết nữa, bà lão Hoàng Bì Tử ấy chết rồi.”

“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Sao lão phu lại không nhớ gì hết vậy? Haizz, thật là đáng tiếc! Lão phu còn muốn tận tay bắt bà lão Hoàng Bì Tử ấy, không ngờ sư phụ lại kết thúc trận chiến nhanh như vậy. Sư phụ quả thật là thần thuật thông thiên, đúng là đứa con của trời!” Trình Thiên Sư ngay lập tức tỉnh dậy, một tay xoa trán giả vờ vẫn mơ hồ, còn không quên vuốt mông ngựa.

Tôi cười bất lực không nói tiếng nào, Triệu Thập Nhất không hài lòng việc ông ta giả chết, chỉ vào đằng sau ông ta trêu đùa: “Trình Thiên Sư, cẩn thận! Sau lưng ông có một còn Hoàng Bì Tử thành tinh!”

Trình Thiên Sư phản ứng cực kì nhanh nhạy, ông ta không hề nhìn lại, cứ thế ngã xuống đất lần nữa giả chết.

Ba người chúng tôi nhìn thấy phản ứng của ông ta, không nhịn được mà ôm bụng cười to. Trình Thiên Sư giờ mới biết là mình bị lừa, rất nhanh đã tỉnh lại, Trình Thiên Sư sắc mặt không đổi tim không đập nhanh, giải thích: “Vừa rồi lão phu nghe thấy Hoàng Bì Tử thành tinh, trong lòng quá kích động. Không nghĩ rằng bản thân đã già thế rồi, bị kích động quá mà ngất đi. Haizz, Liêm Pha lão hĩ*!”

(*) Liêm Pha lão hĩ: bắt nguồn từ một điển cố lịch sử thời kỳ Chiến Quốc Trung Quốc: “廉颇老矣, 尚能饭否?” (Liêm Pha lão hĩ, thương năng phạn phủ?) Có nghĩa là “Liêm Pha già rồi, còn ăn được cơm không?”, ý là già rồi, còn có thể vì quốc gia cống hiến hay không. Liêm Pha là đại tướng quân của nước Triệu, lúc tuổi đã cao, ông đã lui về nước Ngụy ở. Khi Nước Triệu bị nước Tần xâm lược, vua Triệu muốn dùng ông nhưng lo lắng nên sai sứ giả đến thăm dò nhưng sau đó lại không chọn dùng ông. Sau này, Liêm Pha phẫn chí mà chết.

“Mẹ nó chứ, tôi chưa từng gặp người nào mặt dày vô liêm sỉ như thế này, mặt còn dày hơn cả mặt tiểu gia đây! Bái phục! Bái phục!” Triệu Thập Nhất nhìn vào Trình Thiên Sư, giơ ngón tay cái lên.

Sau một hồi trêu đùa, chúng tôi lại bắt đầu thu dọn. Bây giờ trời đã tối, mọi người đã dầm mưa ướt đẫm nên phải tìm chỗ nghỉ qua đêm trước.

Nghĩ đi nghĩ lại, đường hầm ở dưới âm địa là nơi tốt nhất, vừa hay tôi cũng muốn xem xem hang ổ của bà lão Hoàng Bì Tử kia trông như thế nào. Bàn bạc xong xuôi, tôi dẫn đầu đi vào hang trước.

Tôi dùng đèn pin soi vào trong động trước, hang động dưới đất rất sâu, không nhìn thấy đáy, còn có rất nhiều ngã rẽ, đèn pin cũng không thể soi đến phần đáy động. Nhưng có thể nhìn ra được rằng đây không phải hang động dưới đất do con người làm, mà là đường hầm do động vật đào ra.

Sau khi tôi đi xuống thì đột nhiên cảm thấy mùi hôi thối bốc lên, mùi hôi thối này là mùi hôi thối từ động vật, còn mang theo mùi hôi thối độc nhất vô nhị của loài chồn.

Tôi bịt mũi tiếp tục đi xuống, trận mưa vừa rồi ập vào hố khiến mặt đất trơn trượt. Tôi bước chân không vững, chân tôi bị trượt, cứ thể lăn thẳng xuống. May mà động không quá sâu, chẳng mấy chốc tôi đã lăn xuống đáy động.

Còn chưa kịp đứng dậy, tôi đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng!

Cái hang động này không quá to, diện tích chỉ khoảng hai mươi mét vuông. Là hang động được hình thành tự nhiên, trong động nhìn rất lộn xộn, có măng đá* mọc khắp nơi như thạch nhũ vậy.

(*) Măng đá: Măng đá là một dạng trầm tích hang động phát triển từ nền hang động đá vôi lên, với hình măng, nón thấp nhỏ… được thành tạo do kết tủa cacbonat calci từ nước chảy qua đá vôi ở trần hang động, cao dần dần trên nền hang động

Đỉnh của mái hang và các bức tường thực sự có rất nhiều huỳnh thạch có thể phát ra ánh sáng, thậm chí không cần đèn pin cũng có thể nhìn rõ được. Các măng đá cũng được bao phủ bởi các loại dược liệu quý hiếm trên núi như sâm núi to, hà thủ ô dại, còn có các loại cây dại như tầm bóp.

Đây đều là những bảo vật, chúng không chỉ có thể cứu người, chữa bệnh mà còn có thể dùng để luyện chế đan dược.

Trên vách đá của hang động còn có một bệ đá. Bệ đá cao bằng khoảng một người, trên đó thậm chí còn có một chiếc giường nhỏ được tạc bằng đá. Chiếc giường nhỏ phủ đầy lông thú, nhìn thoáng qua là biết ngay đó là nơi bà lão Hoàng Bì Tử tu luyện.

Sau khi đi vào trong động thì không còn ngửi thấy mùi hôi thối tỏa ra từ trên người động vật nữa, chỗ nào cũng có thể ngửi thấy mùi thơm của dược liệu. Quả là một nơi tốt để tu luyện.

“Con súc sinh già này đúng là biết hưởng thụ, thật không ngờ, hang động dưới đất này lại là một khung cảnh hoàn toàn khác!” Tôi nói.

“Ui trời ơi! Những thứ này hình như đều là dạ minh châu phải không? Lần này phát tài rồi!” Trình Thiên Sư bị huỳnh thạch trên đỉnh và tường của hang động thu hút, không kiềm được mà rút dao ra để cạy huỳnh thạch trên tường đá.

Lão già này có hai nhược điểm lớn nhất, một là ham sống sợ chết, hai là hám tiền.

Tôi thấy bộ dạng hám tiền của ông ta, cười nói: “Trình Thiên Sư, đấy không phải dạ minh châu đâu, là huỳnh thạch, giá trị không cao. Không bằng ông hãy ăn nhiều sâm núi trên măng đá kia, nó có thể giúp người ông nhanh hồi phục hơn!”

Trình Thiên Sư nghe xong, từ bỏ huỳnh thạch trên bức tường đá, quay qua hái dược liệu quý hiếm mọc trên măng đá: “Đây đều là những bảo vật, mang ra ngoài nhất định sẽ bán được rất nhiều tiền. Đã đến tận đây rồi, chúng ta không thể tay trắng quay về!”

Lần này tôi không ngăn cản ông ta nữa mà đi thẳng đến bệ đá đối diện với hang động. Sau khi tôi lên đến bệ đá, tôi mới phát hiện ngoài một chiếc giường đá ra, còn có một chiếc trụ đá nhỏ đặt ngay bên cạnh chiếc giường đá.

Trên trụ đá có một cái hộp gỗ, tôi mở hộp gỗ ra thì thấy có một viên pha lê màu vàng nhạt to bằng quả trứng. Nhìn kỹ, thấy viên pha lê vẫn toát ra một luồng khí lạnh yếu ớt, ở trong được sắp đầy những gân máu theo quy tắc.

Nó trông đẹp đến nỗi những người không biết nó sẽ nghĩ rằng đó là một viên đá quý! Khi nhìn thấy vật này, tôi vô cùng vui mừng. Thứ này không phải là một tinh thạch bình thường, mà là một bảo vật vô cùng quý hiếm… Thiềm Bảo.

Thiềm Bảo này còn có một cái tên khác gọi là yêu đan của Thiềm Thừ*. Trong các loại sơn tinh thủy quái, Thiềm Thừ là sơn tinh hấp thụ linh khí đất trời mạnh nhất. Người ta nói Thiềm Thừ mở miệng có thể nuốt cả thiên hạ, chính là nói khi nó tu luyện, nó có thể mở cái miệng lớn ra hút linh khí của đất trời.

(*) Thiềm Thừ: con cóc, Thiềm Bảo : là yêu đan của của cóc.

Chỉ là nếu Thiềm Thừ linh trí không đủ, sẽ rất khó để thành tinh. Nhưng Thiềm Thừ sắp thành tinh, trong người sẽ có hai loại bảo vật, một trong số đó chính là Thiềm Bảo trong chiếc hộp này. Còn một thứ khác chính là lớp Thiềm Y* trên người nó lột ra, tương truyền rằng nếu Thiềm Y được dùng làm thuốc cùng với nước tiểu của rồng đất, có thể chữa được bệnh tai biến và ung thư.

(*) Thiềm Y: là lớp da của con cóc khi nó lột xác.

Nhưng cái này cũng chỉ là nghe đồn vậy thôi, thật giả phải đợi kiểm nghiệm mới biết.

Nhưng tôi cũng lấy làm lạ, nếu con Thiềm Thừ sắp thành tinh thì thân hình của nó sẽ to bằng con nghé, bà lão Hoàng Bì Tử không thể nào là đối thủ của nó, huống chi là lấy Thiềm Bảo trong bụng của nó.

Hơn nữa, Thiềm Bảo là do Thiềm Thừ hấp thụ linh khí đất trời mà thành. Bà lão Hoàng Bì Tử không thể nuốt nó để nâng cao đạo hạnh, nhưng hình như bà ta đang hấp thụ năng lượng của Thiềm Bảo để tu luyện.

Nhưng mà phương pháp tu luyện này vô cùng thần bí, bà ta chỉ là một sơn tinh mà thôi, sao lại biết phương pháp tu luyện thần bí này?

“Tiểu Ngư Nhi, các anh mau đến đây, ở đây có một xác chết.” Tôi còn đang thắc mắc thì Vô Tâm đột nhiên gọi.

Tôi nhìn lại thì thấy cậu ấy đang đứng trước vách hang bên kia, xung quanh có rất nhiều măng đá, nên tôi không thể nhìn chính xác những gì cậu ấy nhìn thấy. Trong lòng tôi rất tò mò, sau khi lấy Thiềm Bảo đi, tôi bước nhanh tới chỗ cậu ấy, lúc này mới nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng trước mắt!

Chỉ thấy vách hang rất sâu, có một xác khô ngồi chéo chân chết. Không biết xác chết này đã chết bao lâu, trên người không còn chút thịt nào, trên bộ xương chỉ còn lại một lớp da đen cứng.

Y phục trên người ông ta không bị mục nát, giống như trang phục người hầu của người Miêu, nhưng lại là màu đen, không hề sặc sỡ như y phục của người Miêu chút nào. Phần xương ở cổ của ông ta bị lộ ra ngoài, xương chuyển thành màu đen, hình như là trúng độc mà chết.

Trên bức tường của hang động ở phía bên trái của xác khô còn có thể nhìn thấy rất nhiều chữ được khắc trên đó. Chữ viết này không phải là chữ Hán, mà là chữ viết của người Miêu.

Chúng tôi không biết chữ Miêu nên không nhìn ra nội dung gì được khắc, đúng lúc định từ bỏ thì Vô Tâm lại giơ đèn pin lên tỉ mỉ nghiên cứu. Lát sau, Vô Tâm thực sự đã giảng giải nội dung trên đó.

“Thân phận của xác khô này là thầy tế của trại Thảo Quỷ, ông ta ở đây tu luyện một loại tà thuật có thể giúp cải lão hoàn đồng. Cũng chính lúc ông ta sắp thành công thì lại gặp phải con Hoàng Bì Tử, nó cắn ông ta bị thương, khiến ông ta sắp thành lại bại, cuối cùng bị phản phệ mà chết thảm.”

“Còn nữa! Trên này còn ghi chép lại phương pháp cải lão hoàn đồng. Chỉ là phương pháp này rất tàn nhẫn, phải tiến hành lấy âm bổ dương của con gái còn trinh. Cuối cùng là lột hết da của họ ra, dùng tà thuật mượn dương thọ của họ. Haizz…”

Vô Tâm nói đến đây thì dường như phát hiện ra gì đó, cậu ấy ngồi xuống quan sát kỹ chữ Miêu được khắc ở đó. Sau khi xem được hai ba phút thì mới nói tiếp.

“Ở đây cũng nhắc đến phương pháp tu luyện Vu Siêm Thuật, không chỉ có Vu Siêm Thuật mà còn có phương pháp luyện chế thi y da người. Còn nói ông ta tìm hết Thập Vạn Đại Sơn Miêu Cương này, mới tìm được Thiềm Bảo. Ông ta vốn định luyện Thiềm Bảo thành Thôn Phệ, sau đó nâng cao tu vi, thống lĩnh Cửu Động Thập Trại… không có gì phía sau nữa rồi, hình như còn chưa nói hết.”

Tôi nghe Vô Tâm giải thích xong, thắc mắc trong lòng đều đã được giải đáp. Chẳng trách bà lão Hoàng Bì Tử đó lại biết Vu Siêm Thuật, còn cả thi y da người, hóa ra đều là nhờ ông thầy tế của trại Thảo Quỷ này mà ra.

Thầy tế của trại Thảo Quỷ này có lẽ nằm mơ cũng không nghĩ được rằng, kế hoạch mà ông ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng, cuối cùng lại rơi vào tay bà lão Hoàng Bì Tử. Mà bà lão Hoàng Bì Tử này lại gặp phải chúng tôi, tôi cảm thấy rằng tất cả điều này sớm đã được định sẵn. Làm trái ý trời, không ai có thể thoát khỏi báo ứng!

Sau khi những thắc mắc về bà lão Hoàng Bì Tử được giải đáp, trong lòng tôi lại có một câu hỏi mới, những cô gái còn trinh này từ đâu mà ra? Và cả những sơn quỷ lúc trước gặp phải, lẽ nào có mối liên hệ nào giữa chúng ?

“Hu hu…” Ai ngờ, trong lúc tôi vẫn còn đang thắc mắc thì đột nhiên có tiếng người con gái khóc phát ra sau bức tường của hang động…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free