Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1008: Thi y* da người
(*) Thi y: Quần áo dành cho người chết.
rời thay đổi quá đột ngột, nói thay đổi là thay đổi, chỉ mới lát sau là trận giông bão đã đến.
Chúng tôi trốn trong rừng trúc, nhưng vì trời mưa quá to, cho dù có quần áo chống thấm nước cũng không có tác dụng gì, rất nhanh chúng tôi đã bị ướt như chuột lột. Nhưng chúng tôi không thể rời đi, đây là thời cơ tốt nhất để bắt bà lão Hoàng Bì Tử.
Có lẽ cũng đều do ông trời sắp đặt, vừa hay đến ngày lôi kiếp của bà ta. Động vật thành tinh, tổng cộng phải đối mặt với ba lần lôi kiếp. Nếu có thể vượt qua cả ba lần lôi kiếp, có phi thăng hay không thì tôi không biết, nhưng nhất định sẽ trở thành yêu tinh có đạo hạnh cao thâm.
Trận mưa lớn kéo dài khoảng mười phút, lúc này trời đã nhá nhem tối. Trên trời mây đen tụ lại, tạo cho người ta cảm giác như từng tầng từng tầng mây đen đang đè xuống. Chính từ đám mây đen tụ lại ấy, một tia sét đột nhiên xuất hiện.
Tia sét này chói lóa đến nỗi nó soi sáng toàn bộ kênh Tử Nhân, nhìn trông vô cùng dị thường. Trong lòng mọi người đều rõ, lát nữa chắc chắn sẽ có sấm sét khủng khiếp xuất hiện.
Quả nhiên, khoảng hai ba phút sau, giữa đám mây đen đột nhiên cuồn cuộn ấy truyền đến tiếng sấm rền vang. Lạ là lúc này mưa bắt đầu nhỏ dần.
“Mọi người nhìn kìa, âm địa đột nhiên thoát ra khí lạnh.” Lúc này, Vô Tâm đột nhiên nhắc một câu.
Tôi vô thức nhìn về hướng âm địa, chỉ thấy trên mặt đất âm địa lại toát ra khí lạnh. Khí lạnh đó âm lạnh lạ thường, nhiệt độ xung quanh cũng chịu ảnh hưởng của khí lạnh, bất giác hạ rất nhiều độ.
Ngay sau đó, tôi nhìn thấy lớp đất phủ trên mặt âm địa dường như bị nước mưa cuốn trôi. Sau khi đất bị rửa trôi, có thể mơ hồ nhìn thấy tấm ván gỗ bên dưới.
“Cọt kẹt!”
Nghe thấy tiếng “cọt kẹt” vang lên, như thể có thứ gì đó đẩy tấm ván gỗ lên từ dưới đất. Tấm gỗ vừa được nhấc lên, còn chưa kịp nhìn rõ động tĩnh bên trong thì đã nghe thấy tiếng “chít chít” truyền đến từ luồng khí lạnh đó.
Âm thanh này giống như tiếng động vật kêu, tiếng kêu bồn chồn không yên. Nhưng khí lạnh dưới tấm ván gỗ quá dày, tôi không nhìn rõ chuyện gì trong đó, chỉ mơ hồ nhìn thấy có một đường hầm ở dưới đất.
“Thật là nằm mơ cũng không ngờ tới, dưới âm địa này lại có đường hầm. Thảo nào lúc đó tôi lại trúng phải Vu Siêm Thuật ở âm địa, hóa ra dưới âm địa chính là hang ổ của bà lão Hoàng Bì Tử!”
“Oàng!”
Dường như cùng lúc khi tôi vừa dứt lời, trên trời đột nhiên nổ lên một tiếng sấm kinh hoàng, cùng theo đó là một tia sét lóa mắt đồng thời xuất hiện. Tia sét ấy chiếu sáng cả rừng trúc, lúc này tôi mới nhìn thấy dưới đường hầm có một con Hoàng Thử Lang thân hình to lớn chui ra.
Con Hoàng Thử Lang đó ít nhất to hơn gấp ba lần so với những con Hoàng Thử Lang bình thường, nhìn nó giống một con thỏ béo. Không chỉ vậy, trong đàn của Hoàng Thử Lang lại xuất hiện chuột.
Đầu của đám chuột này cũng rất to, to như con chuột ăn tim người lúc trước mà chúng tôi nhìn thấy. Bình thường chúng ta chỉ nhìn thấy những con chuột rất nhỏ, làm gì có thấy con chuột to như thế này bao giờ đâu?
Trình Thiên Sư chậc lưỡi nói: “Những con chuột này có phải bị biến dị không vậy?”
“Biến cái đầu ông! Bọn chúng to như thế đều là do ăn thịt người. Sau khi sơn quỷ kia dụ dỗ đàn ông hút hết dương khí của họ, những con chuột này sẽ ăn hết thịt của họ. Hơn nữa linh khí ở Thập Vạn Đại Sơn này nhiều, hoàn toàn là nơi tốt nhất để tu luyện.” Triệu Thập Nhất giải thích, sau đó nhìn qua Trình Thiên Sư: “Lão già, ông có còn thuốc nổ không?”
“Hết rồi! Thuốc nổ dùng để ném bọn khỉ nước lúc trước là lão phu mặt dày bảo ông chủ đưa cho đó!” Trình Thiên Sư bất lực trả lời.
“Nhất định không được để lũ súc sinh này tiếp tục tu luyện, nếu không sau khi đã có thành tựu, không biết nó sẽ còn hại chết bao nhiêu người nữa. Cũng trách lũ súc sinh này vận may không tốt, gặp phải Ngô Ngạn Tổ của Thiên Kiều, lát nữa tiểu gia đây dẫn thiên lôi đánh chết lũ chúng mày!”
Khi Triệu Thập Nhất nói chuyện, trong đường hầm càng lúc càng nhiều chuột và Hoàng Bì Tử chui ra. Cả một đám dày đặc, cơ thể chúng to đến kinh dị, mắt vì nhiều năm ăn thịt người mà chuyển thành đỏ thẫm, nhìn mà sởn hết gai ốc.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, có đánh chết tôi cũng không tin cảnh tượng trước mắt là thật.
Vài phút sau, việc còn khó tin hơn nữa đã xảy ra.
Lũ súc sinh này lại dùng hai chân trước giơ một miếng vải kinh nguyệt lên, miếng vải kinh nguyệt này là vải màu trắng, bên trên vẫn còn nhìn thấy vết máu khô. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do lũ súc sinh này tha về.
Núi Thập Vạn Đại Sơn này là nơi Cửu Động Thập Trại của người Miêu sinh sống, bọn họ chưa từng qua lại với người Hán, đương nhiên sẽ không dùng băng vệ sinh của người Hán, chỉ có thể dùng vải kinh nguyệt như thời xưa.
Tôi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mà chỉ thấy da đầu phát tê dại, cả người nổi hết cả da gà. Bạn vĩnh viễn sẽ không tưởng tượng ra được cảnh những con chuột có kích thước như con thỏ béo ấy, chúng lại đứng lên giống y như con người, hai chân trước giơ vải kinh nguyệt lên.
Không thể dùng từ quỷ dị để miêu tả nữa rồi, mẹ nó thực sự là dị quá đi mất!
Tôi biết chúng muốn làm gì, vải kinh nguyệt là vật ô uế chí âm, vừa hay có thể chống lại sức mạnh của lôi điện.
Bọn chúng làm như vậy, chắc chắn là muốn giúp con Hoàng Bì Từ kia độ qua lôi kiếp!
Nghĩ đến đây, tôi vô thức nhìn lên bầu trời đêm. Tôi thấy mây đen trên bầu trời đêm hình thành một vòng xoáy không một tiếng động, giữa vòng xoáy không ngừng vang lên tiếng sấm chớp. Ngay cả một đứa trẻ cũng có thể thấy được lần sấm sét tiếp theo chắc chắn rất đáng sợ!
“Sư phụ, cậu mau nhìn, bà lão kia xuất hiện rồi!” Tôi vẫn còn đang quan sát bầu trời đêm thì Trình Thiên Sư đột nhiên kéo tôi một cái.
Tôi bất giác quay lại nhìn đống chuột, lập tức nhìn thấy bà lão lùn chống gậy từ trong hang đất bước ra. Bà ta cao khoảng một mét, lưng hơi còng, cơ thể mập mạp, tóc trắng đầy đầu.
Vẻ ngoài bà ta trông rất bình thường, nhưng ngũ quan lại kinh khủng đến mức khiến người ta vô cùng sợ hãi. Tuy thân hình rất mập nhưng khuôn mặt lại vừa tròn vừa nhỏ, đôi mắt tròn đen kịt đáng sợ, hoàn toàn không nhìn thấy lòng trắng, dường như đã bị lòng đen chiếm trọn.
Mũi của bà ta không phải là mũi người, nó phình ra như con Hoàng Thử Lang, cái miệng nhỏ chỉ có thể nhìn thấy một cái khe. Giữa má, môi và cằm của bà ta, còn có một lớp lông màu xám nhạt.
Nhìn chung, bà ta giống như một con quái vật thân người mặt Hoàng Bì Tử, càng nhìn càng thấy khiếp sợ.
Bên cạnh bà lão Hoàng Bì Tử còn có con chuột lúc trước Triệu Thập Nhất thắp hương mời thần mời ra, nó lúc này đang đỡ bà lão Hoàng Bì Tử!
“Hai con súc sinh này, quả nhiên là cá mè một lứa! Lúc đó chúng ta bị con chuột này lừa, để con Hoàng Bì Tử giết chết Ngô Phần Thắng.” Tôi lẩm bẩm trong lòng.
Sau khi hai con súc sinh này ra khỏi hang đất, bà lão Hoàng Bì Tử ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Quan sát một hồi, bà ta vậy mà lại mở miệng nói: “Đây là lần lôi kiếp của cùng của lão thân này, nếu như không chịu đựng được, vậy con cháu đời sau của lão thân sẽ bị xóa sổ hoàn toàn!”
Giọng nói của bà lão Hoàng Tử Bì rất bén nhọn, giọng điệu giống như giọng của một cô bé, nhưng âm sắc lại vô cùng bén nhọn, như hầu kết bị xé rách vậy, nghe rất là khó chịu.
Sau đó, con chuột kia cũng nói: “Hoàng đại tiên, người đừng lo lắng. Lần này chúng ta chuẩn bị rất đầy đủ. Những tên ở miếu thổ địa kia trong chốc lát không thể tìm đến được, đợi sau khi người độ kiếp phi thăng rồi hẵng đi tìm bọn chúng tính sổ!”
“Ừ!” Bà lão Hoàng Bì Tử gật đầu, nói: “Những tên kia hại chết sơn quỷ của lão thân, nếu không phải lôi kiếp của lão thân sắp đến, lão thân sao có thể tha cho chúng.”
Tôi nghe giọng điệu ngông cuồng của bà lão Hoàng Bì Tử này, trong lòng vô cùng tức giận, thật sự quá ngông cuồng! Đợi lát nữa đạo gia đây sẽ cho bà biết sự lợi hại của người tu đạo!
Oành!
Đúng lúc này, một trận sấm sét kinh hoàng đột nhiên nổ vang trên bầu trời đêm. Tôi ngước đầu lên nhìn thì thấy một tia sét đánh xuống, đánh ngay vào tấm vải kinh nguyệt mà lũ súc sinh kia giơ lên.
Chỉ nghe thấy tiếng nổ đoàng một tiếng, tia sét đánh vào tấm vải kinh nguyệt kia biến mất, không hề nhìn thấy khung sét đánh bay chúng, cũng không thấy cảnh máu thịt lẫn lộn.
“Mẹ nó cái này không phải là quá quái dị rồi sao? Không ngờ tấm vải kinh nguyệt kia thật sự có thể chống lại được sét đánh.” Tôi vô cùng kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng lại, mặt đất đột nhiên truyền đến một luồng điện.
Tốc độ lan tràn của luồng điện quá nhanh, không có thời gian để tránh, mọi người đều bị trúng điện. Ngay lập tức, tôi thấy toàn thân mất đi tri giác, không khỏi giật mình.
Những người khác cũng xuất hiện tình trạng tương tự, ai cũng bị luồng điện lan truyền trên mặt đất mà co giật run rẩy. Vô Tâm đi giày vải, tuyệt nhiên cách điện không tốt, bị điện giật ngã ngay xuống đất, toàn thân co giật, sủi bọt mép.
Trình Thiên Sư thấy vậy vội đi kéo Vô Tâm, ngay lập tức bị truyền điện lên người. Không kịp kêu mà đã lăn ra đất, tư thế ngã ra y như chó ăn cứt, ông ta chổng cao cái mông, chân tay co quắp như chân rùa, nhìn vừa thương vừa buồn cười.
Điện trên người họ vẫn chưa hết, tôi không dám kéo họ, đợi họ tự mình tỉnh lại. May mắn là chúng tôi cách âm địa khá xa, luồng điện truyền đến rất yếu. Nếu như ở gần, hai người này chắc chắn đã bị điện giật chết, cũng có thể bị điện giật thành thằng ngốc.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tôi nhìn qua bà lão Hoàng Bì Tử, thì thấy lũ súc sinh giơ vải kinh nguyệt xung quanh bà ta ngã xuống la liệt một mảng.
Vải kinh nguyệt tuy có thể tránh sét, nhưng khi sét đánh truyền xuống mặt đất thì vẫn có thể đánh chết bọn chúng. Xác lũ súc sinh này cứng ngắc, xem ra bị điện giật không nhẹ.
Vải kinh nguyệt giúp bà lão Hoàng Bì Tử vượt qua được tầng lôi kiếp đầu tiên, chỉ thấy lông mày của bà ta nhăn rất sâu, khuôn mặt cũng theo đó mà méo mó, nhìn giống như một con Hoàng Thử Lang đang tức giận, vô cùng hãi hùng.
Lúc này tôi vừa lo lắng vừa tò mò, muốn biết bà ta sẽ làm thế nào để vượt qua lần lôi kiếp tiếp theo? Chính trong lúc tôi đang tò mò, con chuột kia đột nhiên lấy ra một bộ quần áo trong suốt mặc cho bà lão Hoàng Bì Tử.
Lúc đầu tôi không hề nhìn ra, nhìn kỹ lại mới nhận ra, đó không phải là một bộ quần áo trong suốt, mà là một bộ thi y da người.