Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1002: Thuật Vu Siêm
Những sơn quỷ này vốn là do oan khí tích tụ, thân thể thuộc vào hàng khí yêu tà. Bọn chúng nhập vào xác chết, dùng phép che mắt mê hoặc đàn ông háo sắc, dụ dỗ bọn họ rồi hút dương khí của bọn họ, lấy dương bù âm, điều hòa âm dương.
Triệu Thập Nhất dường như không ngờ rằng sơn quỷ lại bất ngờ ra tay với anh ta, chỉ thấy sơn quỷ nhả âm khí vào anh ta như muốn mê hoặc Triệu Thập Nhất.
Nhưng đạo hạnh của bọn chúng sao có thể mê hoặc được Triệu Thập Nhất chứ, tôi thấy Triệu Thập Nhất nấc lên một cái, sau đó lại ợ một hơi trọc khí* vào chúng. Điều khiên tôi há hốc mồm là, sơn quỷ lại như bị trúng độc, ngã ngửa trên mặt đất.
(*) Trọc khí: nguyên văn là “浊气”, nghĩa là khí dơ, bẩn
Càng ngạc nhiên là, sau khi sơn quỷ này bị mùi xông cho ngã xuống thì lại biến thành một luồng khí đen bay ra khỏi xác người bị nhập. Luồng khí đen đó lượn một vòng trên không trung, sau đó xông thẳng vào Triệu Thập Nhất.
Triệu Thập Nhất không chút hoảng loạn, cây kiếm gỗ nhỏ trong tay bắn ra, vụt một tiếng đâm vào luồng khí đen. Chỉ thấy phù văn trên kiếm gỗ nhỏ của anh ta phát ra ánh sáng vàng chói mắt, vậy mà lại đánh con sơn quỷ đã hóa thành yêu khí hoàn toàn tiêu diệt.
Giải quyết xong một con sơn quỷ rồi, đường ngón tay Triệu Thập Nhất lăng không ngoắc cây kiếm gỗ một cái, ngay lập tức kiếm gỗ nhỏ trở về trong tay anh ta, sau đó anh ta lại nhìn về bốn con sơn quỷ còn lại, cười đểu: “Cũng may tiểu gia quen được một người bạn ngoại quốc, người anh em ngoại quốc này nói với tôi rằng tỏi có thể trừ tà! Xem ra đúng là thế thật, không uổng công vừa rồi tiểu gia ăn hết mấy củ tỏi, lần này ông mày không tin không xông mùi chết được chúng mày!”
Cái tên này không ngừng hà hơi về phía quỷ núi, sơn quỷ bị mùi xông không chịu được, liên tục lùi về sau. Tôi cũng tự thắc mắc, chỉ nghe nói tỏi có thể đối phó với yêu ma quỷ quái ngoại quốc, không lẽ cũng có thể đối phó với yêu tà của Hoa Hạ?
Nhưng vừa rồi tôi vẫn nhìn ra được, khi Triệu Thập Nhất thổi khí vào quỷ núi, dường như anh ta đã thúc đẩy chân khí. Uy lực của chân khí đó vô cùng mạnh, chắc hẳn chính chân khí đã đánh bản thể của quỷ núi ra ngoài.
Cũng may lần này lại lừa được “đại thần” là anh ta đây đến Miêu Cương, nếu không, một mình tôi chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Triệu Thập Nhất đùa thì đùa, nhưng động tác tay anh ta không hề chậm, kiếm gỗ nhỏ trên tay lần nữa lại rút ra. Đạo hạnh của sơn quỷ cực kỳ thấp, không có cách nào chống lại được, chúng hoàn toàn bị áp đảo, Triệu Thấp Nhất rất nhanh đã giải quyết xong ba nữ quỷ.
Theo lý mà nói những sơn quỷ này hút nhiều dương khí của người sống như vậy, đạo hạnh không thể thấp như vậy được. Trừ khi chỉ có một khả năng, đó là chúng hút chỉ là công cụ hút dương khí của người sống mà thôi, đằng sau chúng còn có nhân vật lợi hại khác.
Nhận ra điều này, tôi vội hướng về Triệu Thập Nhất hô lớn: “Tiện Thập Nhất, nhanh giải quyết nó, tôi thấy chuyện này có gì đó không đúng!”
“Được!” Triệu Thập Nhất gật đầu, đang định ra tay. Ai ngờ, lúc này xung quanh đột nhiên có cơn gió lớn thổi đến. Cơn gió lớn này thổi đến từ trong khu rừng, mang theo lá khô và sương mù, gió thổi rất mạnh, nhanh chóng làm rối tầm nhìn của chúng tôi.
Tôi vô thức quay đầu, đột nhiên nghe thấy rất nhiều tiếng “vù vù” từ ngôi nhà trúc vọng đến. Tôi nhanh chóng lấy Thước Trấn Hồn ra, ngay lập tức chỉ thấy từ trong ngôi nhà trúc bắn ra không ít tấm vải đỏ.
Những tấm vải đỏ ấy cuộn Triệu Thập Nhất thành một cái kén, chỉ nghe thấy tiếng Triệu Thập Nhất hô một tiếng “phá”. Vải đỏ quấn quanh người anh ta cũng theo tiếng mà đứt thành vô số mảnh.
Triệu Thấp Nhất không nhìn thấy tôi, hô lớn: “Tiểu Ngư Nhi, đừng để nó chạy mất!”
“Được!” Tôi được một tiếng, lập tức xông vào rừng trúc. Rừng trúc trần ngập sương mù, yêu khí ngút trời, tôi nhanh chóng lấy ra một tấm hoàng phù, gấp nó thành một con hạc giấy.
Tôi thổi nhẹ một cái, hạc giấy đã bay đi. Tôi không nhìn rõ đường đi dưới chân, chỉ có thể bật đèn pin soi xuống đất mà đuổi theo. Nhưng rừng trúc quá rậm rạp, bao nhiêu lần tôi bị va vào trúc khiến tôi rất khó chịu.
Mãi mới đuổi kịp hạc giấy, ngờ đâu hạc giấy đột nhiên rơi xuống đất rồi hóa thành tro tàn. Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là chiếc đèn pin trên tay tôi cùng lúc vụt tắt.
Dù tôi có bật bao nhiêu lần đi nữa, đèn pin vẫn không sáng. Đây là chiếc đèn pin dùng để leo núi, không những chống thấm nước mà chất lượng của nó cũng rất ổn, thế nhưng nó lại bị hỏng một cách lạ thường như vậy.
Bây giờ tôi không biết chính xác vị trí của mình, chỉ biết xung quanh vẫn là rừng trúc. Chỉ là rừng trúc không còn rậm rạp như trước nữa, ngược lại còn thưa thớt hơn. Nhìn về phía trước có thể mơ hồ nhìn thấy dáng núi.
Tôi nhìn không rõ, chỉ có thể nắm tấm hoàng phù ném lên không trung, niệm thầm chú ngữ, hoàng phù “xẹt” một tiếng rồi bắt đầu cháy. Nào ngờ, hoàng phù vừa mới phát ra ánh lửa thì đã lập tức tắt ngấm. Nó rơi thẳng xuống đất rồi biến thành đống tro tàn.
“Chẳng lẽ mình đã gặp phải âm địa của người chết?” Tôi sinh lòng hoài nghi, trong đầu chỉ nghĩ đến âm địa.
Sư phụ từng nói, có những người theo tà ác, họ chôn người chết bất đắc kỳ tử ở cùng một chỗ, sau đó dùng pháp thuật phong ấn oan hồn của bọn họ, khiến bọn họ không thể tách rời khỏi cơ thể. Thời gian ngày một lâu, sẽ biến thành cô hồn dã quỷ không có ý thức.
Cô hồn dã quỷ không có ý thức, sẽ chỉ vĩnh viễn lang thang quanh xác chết cho đến khi hồn bay phách tán. Mà ở nơi họ hồn bay phách tán, đất sẽ xuất hiện âm địa.
Nơi âm địa càng mạnh, không những là các thiết bị điện tử bị không có tác dụng mà pháp khí cũng sẽ mất đi tác dụng.
Hầu hết âm địa này xuất hiện ở gần những nghĩa địa hay bãi tha ma, có một số người yếu bóng vía, cũng chính là những người mà dương khí trong người yếu. Nếu như buổi tối họ đi qua âm địa thì sẽ rất dễ bị âm địa quấy rầy, hoa mắt chóng mặt ngất ở âm địa. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy thì mới phát hiện hóa ra bản thân đang nằm bên cạnh ngôi mộ.
Những người bị nặng, cho dù sau khi quay về thì cũng sẽ thường phát điên chạy đến mộ ngủ. Mà âm địa có tác dụng can thiệp vào tư duy của con người rất mạnh, lâu dần, người này sẽ trở lên bất thường, thần kinh không ổn định.
Những chuyện tà ma này rất hay gặp ở nông thôn ngày trước.
Nhận ra tình hình không ổn, tôi đang định lùi lại. Ai ngờ, vừa lùi được hai bước, phía trước đột nhiên vang lên tiếng niệm chú. Tiếng niệm chú ngữ này vội vã như thục mạng vậy.
Tôi nghe không hiểu chú ngữ này, cảm giác giống như tiếng Miêu cổ xưa. Mà chỉ trong phút hoảng hốt này, tiếng niệm chú cứ thế điên cuồng len lỏi vào tai tôi. Làm tối loạn tâm trí con người cứ như ma âm, ngay lập tức tôi chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, đầu đau như sắp nổ tung vậy.
Tôi đau không thể tả nổi, đau như bị kim châm, từng mũi kim châm vào đầu khiến tôi không thể chịu được, tôi ngã xuống đất đau đớn vô cùng, nhưng tiếng niệm chú vẫn chưa dứt, khiến tôi tâm sinh rối loạn.
“A!” Tôi há miệng hét lớn, đập đầu xuống đất như bị điên vậy, rất nhanh đầu đã bị trầy đến chảy máu. Nhưng dù thế vẫn không thể làm giảm sự đau đớn, chính trong lúc tôi không trụ được cơn đau mà sắp ngất đi, Vô Tâm đột nhiên xuất hiện, chỉ thấy một làn áo trắng rất nhanh chạy đến phía tôi, miệng niệm kinh Phật: “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật……”
Vô Tâm vừa mới niệm kinh Phật, tiếng niệm chú kỳ quái kia bỗng nhiên biến mất rồi. Cơn đau đớn trong đầu tôi cũng theo đó mà mất đi, Vô Tâm lo lắng hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, anh không sao chứ?”
“Ừ. Tôi không sao!” Tôi cắn răng gật đầu, nói: “Mau rút, nơi này là âm địa, hơn nữa còn có tà thuật kỳ quái.”
“Tiểu tăng vừa rồi cũng trúng chiêu, may là kịp thời niệm kinh, nếu không hậu quả thật khó lường.” Lúc Vô Tâm nói, tôi mới chú ý đến trán cậu ấy cũng bị đập cho trầy. Xem ra vừa rồi cậu ấy cũng bị tà thuật làm hại.
Chỉ là tà thuật này thật sự rất khó để đề phòng, không cẩn thận một chút là sẽ bị trúng tà. Nếu như Vô Tâm không kịp thời xuất hiện, có lẽ tôi đã bị hại chết rồi.
Chúng tôi không dám tiếp tục ở lại âm địa, chỉ có thể quay lại tìm Tiện Thập Nhất. Lúc này sương trắng quanh nhà trúc cũng dần tan hết, Triệu Thấp Nhất đứng trước căn nhà trúc, cau mày, trầm mặc hoàn toàn không giống anh ta.
Khi tôi nhìn lại căn nhà trúc thì lập tức giật nảy cả mình. Chỉ thấy căn nhà trúc đèn sáng rực lúc trước đã biến thành một dãy mộ. Xung quanh mộ khắp nơi đều có thể nhìn thấy xương người.
Những chiếc xương người này khá lớn, vừa nhìn đã biết là xương của đàn ông. Số lượng thật sự quá nhiều, không thể tưởng tượng sơn quỷ rốt cuộc đã hại chết bao nhiêu người đàn ông.
Còn tên tóc vàng và Trình Thiên Sư bọn họ lúc này đang nằm bên cạnh mộ, hôn mê bất tỉnh. Tôi đi đến xem, phát hiện những ngôi mộ phía trước hình như đều bị thứ gì đó đào lên, đến xương cốt trong mộ cũng bị lôi ra ngoài.
Triệu Thập Nhất hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, sao rồi?”
Tôi bất lực lắc đầu: “Tôi không thấy được nhân vật đứng sau, ngược lại còn gặp phải âm địa, còn có người sử dụng tà thuật hãm hại, suýt chút nữa đã mất mạng!”
“Ừ!” Triệu Thập Nhất ừ một tiếng, như sớm đã đoán được thứ gì đó, nói: “Thứ này không đơn giản, nó đã tu có thành tựu, chỉ e là khó đối phó! Chỉ tiếc là con sơn quỷ cuối cùng được nó cứu đi rồi, nếu không còn có thể tìm được thứ kia. Đi thôi, chúng ta về trước hãy nói!”
Tôi cũng không muốn tiếp tục ở lại nơi quái quỷ này, sau khi gọi tóc vàng và Trình Thiên Sư dậy. Hai người này vừa mở mắt đã thấy bản thân nằm cạnh ngôi mộ, xung quanh còn đều là xương người, ngay lập tức sợ hãi hét lớn, rồi lại ngất đi lần nữa.
Không còn cách nào, chúng tôi đành cõng họ quay về. Trên đường về, tôi cũng suy nghĩ về chuyện này, xem ra kẻ hại chết trại Kim Trúc và những kẻ háo sắc đột nhập từ bên ngoài vào này, có lẽ đều là do sơn quỷ mà ra.
Nhưng đạo hạnh của lũ sơn quỷ này đều bình thường, hoàn toàn không làm ăn gì được, ắt phải có người đứng sau khống chế dương khí mà bọn họ hút. Vừa rồi người dùng tà thuật đối phó với tôi chắc chắn là chủ nhân của bọn chúng.
Đi qua kênh Tử Nhân sẽ là địa phận của Cửu Động Thập Trại, tôi nghi ngờ đây là trò của người tu luyện tà thuật. Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao người tu luyện tà thuật lại cần dương khí?
Thấm thoắt chúng tôi đã về đến ngôi miếu thổ địa, ông lão nhìn thấy chúng tôi còn sống trở về, rất ngạc nhiên, hỏi: “Các cậu lại có thể sống sót mà quay về? Lẽ nào không gặp phải âm địa người chết?”
“Haizz.” Tôi thở dài một tiếng, trả lời: “Gặp rồi, chỉ tiếc là không biết rốt cuộc là ai đang giở trò?”
Triệu Thập Nhất nghe thấy tôi nói, cũng ngẩng đầu nhìn ông lão: “Lão què, sao ông biết ở kênh Tử Nhân có âm địa?”
“Còn sống là tốt, còn sống là chuyện tốt!” Ông lão không trả lời chính vào câu hỏi.
“Hừ!” Triệu Thập Nhất hừ lạnh một tiếng, nói: “Âm địa ấy không hại được chúng tôi, chỉ là có thứ gì đó đang âm thầm dùng Vu Siêm Thuật. Nếu như ông đây không nhìn nhầm, Vu Siêm Thuật này là một loại tà thuật của Thần Châu Phù Tương Tây. Lão què, ông phải giải thích cho tiểu gia xem, sao ông lại biết âm địa? Nếu không, đừng trách tôi đây không khách sáo!”