Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1309

Đoàn người di chuyển lên tầng trên cùng, đi đến buồng lái thuyền.

Eugene vừa đi lên, đã lập tức lớn tiếng hỏi: "Balle, sao cậu có phát hiện gì không?"

Giọng điệu Balle nặng nề: "Tôi có thể phát hiện ra gì với thân phận này đây? Nhiệm vụ của phó bản cho tôi là để cho tôi lái thuyền, tôi hoàn toàn không thể rời khỏi buồng lái!"

Thật xui xẻo. So sánh với các thí sinh khác có thể thoải mái đi tới đi lui, Balle rất nghẹn ngào.

Cách Đới hừ lạnh một tiếng: "Du thuyền có thể lái tự động, căn bản không cần anh."

Balle giậm chân: "Có cái rắm, phó bản quy định ông đây lúc nào cũng phải quan sát, nếu không thì chính là không làm tròn trách nhiệm, vi phạm quy tắc, mẹ nó không phải đang muốn bẫy người ta sao?"

Eugene hơi nhướng mày. Ở phía sau anh ta, Triệu Bằng Khí thở dài: "Balle, anh đã tự phơi bày điểm yếu của anh rồi."

Balle: "..." Đúng giận quá hoá ngu rồi!

Những nguy hiểm ở trong phó bản đương nhiên không chỉ là đến từ bên ngoài mà còn là bên trong nội bộ.

Chỉ cho phép mười người sống sót, chắc chắn bọn họ sẽ ngày nhớ đêm mong hãm hại nhau.

Anh ta đã tự phơi bày điểm yếu của mình, chỉ cần ai đó lừa anh ta ra khỏi boong tàu thì anh ta đã hoàn toàn “lĩnh cơm” được rồi.

Balle buồn bực.

Vóc dáng của anh ta cao hơn Hòa Ngọc rất nhiều nhưng so với những người Liên Bang khác thì được coi là hơi thấp bé, ngay cả chiều cao hiện tại của Triệu Bằng Khí cũng đã sắp đuổi kịp anh ta. Anh ta cũng rất đẹp trai nhưng so với các thí sinh giống như nam thần tài thế, anh ta đúng là vẫn kém hơn một chút. Thực lực của Balle cũng rất mạnh, có điều vẫn kém hơn đám người Trấn Tinh một bậc.

Một tuyển thủ bình thường như vậy nhưng chắc chắn không ai sẽ coi thường anh ta. Có thể đi đến bây giờ, không phải không có người tốt nhưng hầu hết trong số họ đều có sức mạnh và trí thông minh không tầm thường.

Thấy mình tự nói ra điểm yếu, Balle cũng không tức giận, thở dài một hơi: "Dù sao chắc chắn là tôi sẽ không rời khỏi buồng lái, mặc kệ đi."

Cách Đới nhìn Balle một cái thật sâu: "Nếu anh chỉ có thể là một người điều khiển trên boong tàu thì cũng không an toàn.

" Nếu người nào đó có thân phận lớn hơn anh ta muốn ra tay thì để anh ta ở đây một mình cũng là khá nguy hiểm.

Balle mỉm cười một cách khách sáo: "Không cần phải lo lắng, tôi có cách."

Cho dù thật sự anh ta không có bất kỳ kế sách hoàn chỉnh, thì hẳn anh ta cũng phải có vài dự tính, nếu không, những tuyển thủ này chắc chắn sẽ coi anh ta như một con cừu dễ săn.

Nghe vậy, Cách Đới không nhiều lời nữa.

Trảm Đặc đảo mắt nhìn qua mọi người, lại nhìn đồng phục trên người mình, bất đắc dĩ thở dài: "Thật xui xẻo, không hiểu sao tôi lại rút được thân phận bảo vệ này, hoàn toàn chẳng làm được bao nhiêu chuyện."

Cách Đới tối sầm mặt: "Tôi còn là phục vụ đây." Phục vụ - đại diện của tầng lớp dưới đáy.

Nhắc đến thân phận, Eugene liền bĩu môi, gã đến trước mặt Hòa Ngọc khoe quần áo của mình: "Thế nào? Trang phục của thuyền trưởng đẹp nhỉ? Tôi cảm thấy quần áo thuyền trưởng là đẹp nhất trong tất cả các đồng phục."

Đồng phục thuyền trưởng là một bộ đồ vest đuôi én màu đen hoàn hảo. So với áo gi-lê cùng với sơ mi của Hòa Ngọc và Cách Đới thì trang phục của gã khéo léo, áo đuôi én trông thanh lịch hơn, kết hợp với vẻ bên ngoài hoàn hảo của Eugene - người đến từ Hành Tinh Cơ Giới, thu hút không biết bao nhiêu sự chú ý.

Vạn Nhân Trảm hừ lạnh một tiếng: "Xấu chết mất." Gã lại nhìn về phía Hòa Ngọc, ho khan một tiếng: "Quần áo phục vụ không tệ..."

Không phải là quần áo tốt mà là Hòa Ngọc mặc lên trông vô cùng đẹp. Trước đây khi xem phó bản “Trò chơi tiền tệ”, bộ quần áo của Hòa Ngọc đã khiến cho Vạn Nhân Trảm vô cùng thèm thuồng.

Đương nhiên không phải gã mê quần áo mà là thèm muốn người mặc quần áo.

Bây giờ, Hòa Ngọc mặc quần áo tương tự xuất hiện trước mặt Vạn Nhân Trảm, toàn thân tỏa ra khí chất quý phái tao nhã, ngay cả quần áo phục vụ khi được cậu mặc cũng biến thành thiếu gia quý tộc, vô cùng đẹp đẽ.

Làm sao Vạn Nhân Trảm có thể không mê cho được?

Đừng nói Vạn Nhân Trảm, ngay cả đám người Trấn Tinh cũng đã len lén nhìn vài lần.

Sự cám dỗ của đồng phục quả nhiên là danh bất hư truyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free