Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1299
Phó bản chết chóc của người đứng phía sau bức màn chính thức bắt đầu rồi.
— Chỉ là không biết phó bản này muốn nhắm vào ai đây? Không lẽ vẫn là mình sao?
Hòa Ngọc cất chiếc còi của Seattle vào rồi chầm chậm đứng lên. Mười một người còn lại Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Eugene, Quỳnh, Đoàn Vu Thần, Cách Đới, Trảm Đặc, Nguyên Trạch, Đường Kha đều đứng dậy hết.
Trảm Đặc đứng bên cạnh nhìn cây đàn cổ của Lăng Bất Thần, chậc chậc vài tiếng rồi cảm thán: "Thật không ngờ bây giờ mày đã mạnh thế này rồi, không cần phải dựa dẫm vào người khác nữa." Đôi mắt cậu ấy thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt.
Nhớ lúc ban đầu, khi tham gia Show sống còn đỉnh lưu, năng lực chiến đấu của Lăng Bất Thần thật sự quá tệ, cho nên cậu ấy đã "trói chặt" Trảm Đặc để làm đồng đội của mình, ép Trảm Đặc hỗ trợ cho mình. Đối với Trảm Đặc, khoảng thời thời gian đó thật sự rất tăm tối.
Còn bây giờ, cậu ấy đã là một Lăng Bất Thần có năng lượng chiến đấu cộng thêm trang bị giúp tăng sức mạnh lên gấp đôi, là một Lăng Bất Thần sở hữu phương pháp tu luyện năng lượng, là một Lăng Bất Thần có thể bảo vệ cho người khác, không cần người khác bảo vệ mình nữa.
Lăng Bất Thần nghiêng đầu chớp mắt nhìn anh ta, chớp chớp đôi mắt, gương mặt ấy vẫn ngây thơ như trước kia: "Bây giờ chúng ta vẫn là đồng đội, giữa đồng đội với nhau thì đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau, anh tốt nhất đừng có là gián điệp đấy."
Trảm Đặc: "Mẹ nó."
Anh ta sờ lên sau gáy mình.
Đột nhiên, một lần nữa, anh lại cảm nhận được nỗi sợ hãi khi bị "Vua may mắn" Lăng Bất Thần chi phối. Anh ta cầm trường côn suýt chút nữa nhảy cẫng lên, tóc gáy cả người đã dựng hết lên, cất cao giọng nói: "Mày cũng đừng đổ oan cho tao đấy, còn nữa đừng nhìn tao như vậy nữa, ông đây cảm thấy sởn cả tóc gáy đây này."
Lăng Bất Thần thấy vậy thì cau mày, nhìn đi nơi khác.
Trảm Đặc nhỏ giọng lầm bầm: “Là Vua may mắn thì giỏi lắm sao, có vận may tốt thì hay lắm à?”
Eugene đứng bên cạnh nhẹ nhàng chen ngang: "Đúng là hay lắm đó, cậu xem đi lần trước vận may của Vạn Nhân Trảm tốt đến mức nào nhỉ? Chỉ có một mình anh ta sống đến cuối cùng. Còn đợt này mặc dù thực lực không được xem là mạnh nhất, IQ cũng không cao nhưng vẫn sống đến hiện tại đấy thôi, đây mới chính là Vua may mắn."
[Bình luận: "Chúng tôi cũng công nhận, Lăng Bất Thần và Vạn Nhân Trảm chính là Vua may mắn.
"]
[Bình luận: "Nói ra thì hai người họ ai may mắn hơn nhỉ?"]
[Bình luận: "Vào lúc quan trọng nhất thì vận may của Vạn Nhân Trảm vô cùng tốt, còn Lăng Bất Thần thì vận may nhìn chung lúc nào cũng khá tốt, ngưỡng mộ thật đấy, người xui xẻo như Hòa Thần muốn thúc ngựa cũng theo cũng không kịp."]
[Bình luận: "Nói ra thì tôi nhớ hình như Hòa Ngọc có một viên ngọc đổi vận, vẫn luôn mang theo bên người nữa, sao cậu ta lại không dùng nhỉ?"]
[Bình luận: "Có khi nào vận may của cậu ta vốn không tệ nhưng viên ngọc đổi vận kia lại khiến nó tệ đi không?"]
[Bình luận: "Đậu má, vậy chẳng phải Hòa thần chịu thiệt rồi sao."]
Vạn Nhân Trảm đang chen chúc bên cạnh Hòa Ngọc. Nhân lúc Lăng Bất Thần đi thăm dò Trảm Đặc, gã đã thành công tách Lăng Bất Thần ra khỏi Hòa Ngọc nên lúc này đang vô cùng đắc ý. Nghe thế thì gã quay đầu sang trừng mắt nhìn Eugene, lạnh lùng hừ một tiếng: "Sao lại đố kỵ với tao chứ, tên người máy kia."
Eugene đáp: "Ai lại đố kỵ với người đầu óc ngu si tứ chi phát triển như mày chứ." Đôi mắt xinh đẹp của gã trợn lên, mái tóc màu bạch kim bay bay, dưới ánh sáng của trạm trung gian, gương mặt được lắp ráp đúng tiêu chuẩn kia như đang phát sáng.
Vạn Nhân Trảm lầm bầm: "Mày mới kẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển ấy, người hành tinh Cơ Giới bọn mày được cải tạo từ người máy giúp việc, vốn là để phục vụ mà!" Gã khựng lại, bởi vì bị Nguyên Trạch kéo lấy.
Quả nhiên, lúc gã ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Eugene và Cách Đới đang tối sầm mặt nhìn gã, bao gồm cả một số người của Hành Tinh Cơ Giới nghe được câu gã nói, từng gương mặt tiêu chuẩn, tuấn tú kia đang lạnh lùng nhìn Vạn Nhân Trảm.
Vạn Nhân Trảm không bao giờ chịu thua, gã vẫn cứng đầu, còn muốn nói gì đó nhưng Đoàn Vu Thần ho lên một tiếng nói trước: "Đừng cãi nhau nữa, còn chưa vào phó bản thì nội bộ đã mâu thuẫn với nhau rồi, đây là hành động tìm đến cái chết đấy." Anh ta nhìn Vạn Nhân Trảm cảnh cáo.
Tất cả mọi người đều có điểm yếu. Những người ở Hành Tinh Cơ Giới luôn thờ ơ, an phận đứng một bên nhưng họ ghét nhất người khác xem họ như máy móc, càng ghét người khác đối xử với họ như "robot". Rất ít người máy nội trợ của Liên Bang được chế tạo thành hình dáng con người là vì e ngại Hành Tinh Cơ Giới.
Cũng giống như không thể công kích năng lực chiến đấu của khu thứ nhất, hay truyền thừa của khu thứ ba, thuốc của khu thứ tư, năng lực rèn trang bị của khu thứ năm vậy.
Vạn Nhân Trảm như thế này là đang sát muối vào nỗi đau của người khác, là điển hình cho việc rảnh rỗi thích kiếm chuyện gây thù hận.