Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1297
Tuy vậy, những người đứng đầu không có ngu, cười nhạt nói: "Đúng là một ý kiến hay, anh để lại một đống hỗn độn như vậy, ai có thể xử lý đây? Anh hãy biết điều mà nói ra hết thảy những gì anh biết, bằng không..."
Lúc này, có người vội vàng đi vào, hô to: "Người phụ trách Khu thứ nhất An Tự đến rồi!"
Thu Đao nhẹ nhõm thở dài một hơi, còn muốn sờ tóc mình lần nữa, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
An Tự sải bước đi vào, vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu nghiêm túc và ép buộc...
"Tôi hiểu sự ngờ vực và phẫn nộ của mọi người, nhưng bây giờ có tức giận cũng vô ích. Người ở phía sau màn là thế lực phương nào, chúng tôi vẫn chưa thể tra ra. Chúng tôi rất hoan nghênh mọi thông tin hữu ích từ tất cả các công dân Liên Bang giúp chúng tôi tìm ra chân tướng.
Người ở phía sau màn liên quan đến tương lai của Liên Bang. Chúng tôi cùng Vương và các thế lực lớn đã nhận định đó là một mối nguy siêu cấp đối với Liên Bang, và kích hoạt chế độ ứng phó với mối nguy siêu cấp.
Vương dẫn đầu các chủ lực Liên Bang điều tra người ở phía sau màn. Tôi sẽ bảo vệ Show sống còn đỉnh lưu cùng các chiến sĩ ở bên trong!
Nếu như các vị vẫn còn lo ngại, có thể cùng tôi bảo vệ Show sống còn, bảo vệ tổ tiết mục. Hành tinh Cơ Giới cùng các kỹ thuật viên các hành tinh lớn phái tới, chúng ta cùng nhau cố gắng, xem thử có thể phát hiện ra điều bất thường gì, tóm được người ở phía sau màn hay không!"
An Tự nói xong, nghiêm túc nhìn mọi người. Ánh mắt của cậu ấy vô cùng chân thành, nói rõ ràng với mọi người rằng... cậu đứng về phía họ, và cậu cũng đang tích cực tìm cách ứng phó.
Mọi người nhìn nhau, nghe An Tự an ủi mới bình tĩnh trở lại. Sau cuộc thảo luận giữa những người đứng đầu, thực sự không tìm ra giải pháp nào tốt.
Ngay cả khi phá bỏ tòa nhà, cũng không cứu được Hòa Ngọc và những người khác, và cũng không thể hồi sinh Seattle.
Họ đồng ý với đề nghị của An Tự.
An Tự thở dài một hơi.
Do đó, tòa nhà ban đầu bị phong tỏa vì sợ bị tấn công giờ đã chật cứng người, bảo vệ bảng điều khiển lớn nhất của Show sống còn đỉnh lưu. An Tự và Thu Đao đứng ở hàng trên.
Thu Đao đã hoàn toàn buông bỏ, anh ta thậm chí còn không quan tâm An Tự có ngồi hay không, anh chỉ quan tâm sợi tóc duy nhất còn lại trên đầu, ngồi trên ghế, yên lặng xem phát sóng trực tiếp. An Tự hờ hững liếc anh một cái, nhưng vẫn không nói gì.
Phải để Thu Đao sống.
Ebil đang trao đổi với vô số kỹ thuật viên. An Tự nhìn phòng phát sóng trực tiếp, hít một hơi thật sâu, khẽ thì thầm: "Nếu có thể nói chuyện được với Hòa Ngọc thì tốt biết mấy..."
Trạm trung gian.
Đám người Trấn Tinh lo lắng nhìn Hòa Ngọc, nhưng Hòa Ngọc lại ngẩng đầu nhìn vào hư vô phía trên đầu, giọt nước mắt lạnh lẽo đọng trên khóe mi.
Chỉ cần các quan chức cấp cao Liên Bang bên ngoài không ngốc, chắc hẳn bây giờ họ cũng muốn kết nối với cậu? Nhưng không thể vội vàng.
Cần thêm một lúc nữa, vẫn chưa đến lúc.
Càng đến gần chân tướng, càng đến gần trận chiến cuối cùng, càng cần phải bình tĩnh.
Sai một ly đi một dặm, cậu không thể vội vàng, phải kiên nhẫn chờ đợi.
Mọi thứ cậu đang gánh vác, bao gồm cả máu của Thành Chiêu và Seattle, khiến cậu phải cẩn trọng từng bước, vạch ra một kế hoạch không có lỗ hổng.
Đám người Đoàn Vu Thần nhìn nhau, họ đều nhìn thấy sự lo lắng trong mắt đối phương, lo lắng cho Hòa Ngọc, và lo lắng cục diện mà họ sắp sửa phải đối mặt.
Đường Kha giật giật khóe miệng, cất tiếng nói khó nhọc: "Cho nên, rất có khả năng nội gián thật sự đang ẩn nấp trong chúng ta?"