Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1292
Một lúc lâu sau, Quỳnh ngẩng đầu, ánh mắt bình thản: "Đúng, tôi quả thật đang che giấu một chuyện, nhưng tôi không muốn nói, cũng sẽ không nói ra."
Trong chốc lát, mọi người đều nhíu chặt mày.
Đoàn Vu Thần trấn an: "Vì đang phát sóng trực tiếp sao? Chúng ta có thể tắt nó đi."
[Bình luận: "Aaa đừng mà"]
[Bình luận: "Tôi đang nghe rất chăm chú, xin đừng tắt mà."]
[Bình luận: "Cho chúng tôi nghe cùng cũng được mà, nhưng nếu là vì kế hoạch, các cậu muốn tắt thì cứ tắt."]
Nhưng Quỳnh lại lắc đầu: "Không cần tắt, tôi sẽ không nói ra đâu."
Cũng chính là nói, dù có tắt hay không tắt phát sóng trực tiếp, cô ta cũng sẽ không nói ra điều mà mình đang che giấu.
Nguyên Trạch: "Còn chuyện gì không thể nói ra chứ? Nếu cô cứ tiếp tục như thế này, bọn tôi sẽ luôn luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ với cô."
Có người giết Seattle, hơn nữa người này cũng có khả năng là một trong số những người bọn họ. Quỳnh không chịu nói, bọn họ nhất định sẽ phải đề phòng Quỳnh, luôn cảnh giác với Quỳnh.
Vạn Nhân Trảm không hiểu: "Rốt cuộc là bí mật gì có thể khiến cô thà bị nghi ngờ cũng không chịu nói ra?"
Ánh mắt Đường Kha nặng nề: "Vậy có khi nào cô ta chính là người g**t ch*t Seattle?"
"Không thể nào." Hòa Ngọc đưa tay vào miệng huýt sáo, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi tin Quỳnh không phải là hung thủ giết Seattle, cũng tin Quỳnh vẫn luôn đứng cùng phe với chúng ta."
Nói là tin tưởng nhưng cậu ta vẫn nhìn chằm chằm Quỳnh, hai con ngươi sâu thẳm, ánh mắt mang theo sự thăm dò. Dù tắt hay không tắt phát sóng trực tiếp đều không nói ra, điều khiến Quỳnh kiêng kỵ rõ ràng không phải là phát sóng trực tiếp, không phải là bọn họ, vậy chỉ có thể là người ở phía sau màn.
Ánh mắt Hòa Ngọc sâu thẳm, gọng kính không viền lạnh băng, kể cả cặp con ngươi đen láy cũng trở nên lạnh lẽo.
Quỳnh thu lại tầm mắt. Đối diện với người khác, cô ấy có thể cắn răng không nói, nhưng đối diện với người dường như có thể hiểu tất cả như Hòa Ngọc, cô ấy có loại cảm giác bị nhìn thấu.
Dường như tất cả những điều cô ấy đang che giấu đều bị Hòa Ngọc đoán được. Loại cảm giác này rất phức tạp, Quỳnh vừa cảm thấy kinh ngạc vừa cảm thấy thích thú.
Câu nói "tin tưởng Quỳnh" của Hòa Ngọc khiến bầu không khí thay đổi rất nhiều. Ban nãy cậu vẫn luôn im lặng để bọn họ có thời gian thảo luận, tranh luận, nhưng chỉ cần cậu mở miệng, gần như là sẽ đưa ra được kết luận.
Trấn Tinh rời tầm mắt, vô cùng bình tĩnh: "Vậy tạm thời để Quỳnh tiếp tục che giấu, chúng ta thảo luận tiếp thôi."
Bất cứ bí mật nào ở trước mắt Hòa Ngọc cũng không thể che giấu quá lâu. Nếu Hòa Ngọc đã nhìn ra được điều gì đó, bọn họ cũng không cần phải băn khoăn quá nhiều nữa.
Lăng Bất Thần gật đầu: "Quỳnh không phải là hung thủ g**t ch*t Seattle, vậy gác điều cô ấy đang che giấu qua một bên." Cậu nhìn về phía Hòa Ngọc, hỏi: "Điều cô đang che giấu chắc chắn không liên quan gì tới hung thủ chứ?"
Quỳnh lắc đầu chắc nịch: "Không liên quan."
Lăng Bất Thần đã hiểu ra, nói tiếp: "Hung thủ nhất định phải đáp ứng được hai điều kiện, thứ nhất là thực lực vô cùng vô cùng mạnh mẽ, có thể đánh bại Seattle. Thứ hai, là người mà Seattle không đề phòng."
Hai điều kiện này đều bắt buộc phải xảy ra. Ban đầu Seattle không đề phòng, sau đó mới phát hiện ra có gì không đúng, lập tức nói với Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, nhanh-"
Nếu cô ấy có sự phòng bị từ trước, dựa vào thực lực của cô ấy, ít nhất có đủ thời gian để nói hết cả câu. Suy cho cùng, trong phó bản “g**t ch*t tù nhân” cô ấy đã được tăng sức mạnh, năng lực chiến đấu chắc chắn không thấp. Hung thủ mạnh hơn cô ấy nhiều lần, hơn nữa còn có trang bị đặc biệt.
Ánh mắt Trảm Đặc lướt qua tất cả mọi người ở đây, hơi nheo mắt: "Nếu suy đoán theo hướng này, hung thủ khả năng cao là những người có mặt ở đây."
Ngoài mười hai người bọn họ, trong những tuyển thủ khác tham gia thi đấu, có rất ít người có năng lực như vậy. Cộng thêm điều kiện không đề phòng.
Chắc chắn Seattle sẽ không đề phòng đồng đội.