Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1277
Vạn Nhân Trảm trợn trắng mắt: "Là mày hả, Đường Kha."
Đường Kha thu hồi trang bị, khá bất đắc dĩ: "Tôi còn tưởng cuối cùng cũng tìm được một con cừu lạc đàn, không ngờ lại là anh..."
Vạn Nhân Trảm cất rìu, vì người trước mặt là Đường Kha nên ngừng chiến đấu nhưng không nhường lối đi, cũng không tiết lộ bất kỳ thông tin nào. Gã đến từ cùng một khu vực với Đường Kha nhưng họ không thể hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau.
Cái chết của Seattle rất kỳ lạ, trước khi chưa rõ ràng, ngoài bản thân và Hòa Ngọc, Vạn Nhân Trảm không tin ai nữa.
Đường Kha cũng không có ý muốn nhất quyết phải đi qua đây, anh ta nâng tay lên: "Tôi vừa mới gặp Đoàn Vu Thần, anh ta nói cho tôi Hòa Ngọc ở chỗ này, tôi tới bổ sung bản đồ."
Hơn hai giờ, nhất thiết phải loại bỏ bảy người.
Biết Trấn Tinh và những người khác đã g**t ch*t các thí sinh xung quanh, những người nhận được tin tức lập tức ẩn mình, thậm chí nhiều người còn chọn không giết người khác mà bắt đầu tìm chỗ ẩn náu.
Họ không thể nhìn thấy bảng xếp hạng thực sự, tất cả mọi người đang đặt cược mình là người chơi có thanh máu trong vòng top 50, bây giờ đi ra là chết, chờ đợi cho đến khi phó bản kết thúc cũng có ít nhất một nửa tỷ lệ chiến thắng... Đó là lý do tại sao những người đó đang ẩn náu.
Họ có một nửa tỷ lệ chiến thắng nhưng Hòa Ngọc thì không. Khi thời gian đến, ngay cả lúc chỉ có 51 người, người bị loại cũng là Hòa Ngọc.
Đường Kha chính là vì biết tình cảnh này cho nên mới vô cùng lo lắng. Cũng may trên đường gặp được Đoàn Vu Thần, đối phương cho anh ta xem bản đồ, Đường Kha lập tức quyết định trở về tìm Hòa Ngọc, bổ sung bản đồ.
Nếu không thể tìm thấy 7 người trong 2 giờ 40 phút thì phải thử các cách khác!
Nghe vậy, lúc này Vạn Nhân Trảm mới nhường đường, gã và Đường Kha mở lại một phút, chạy tới điểm nơi Hòa Ngọc đứng.
Khi đến nơi, Quỳnh và Trảm Đặc đều có mặt.
Hòa Ngọc đang bổ sung bản đồ, Trảm Đặc hỏi cậu: "Cậu có biện pháp rèn trang bị cho tôi không? Để gia tăng độ dài thanh máu của tôi ấy?"
Hòa Ngọc cũng không ngẩng đầu lên, trên tay tiếp tục vẽ bản đồ, miệng huýt sáo, âm thanh hơi mơ hồ: "Vô nghĩa thôi, quy tắc là nói độ dài thanh máu ban đầu, có nghĩa là sự thay đổi giữa chừng không được đưa vào phạm vi tính toán."
Chậc, thật tàn nhẫn.
Điều này rõ ràng được thiết kế để chống lại cậu.
Hòa Ngọc muốn tăng chiều dài thanh máu của mình cũng không phải không có cách, thế nên các quy tắc phó bản chỉ tính toán giá trị ban đầu, không cho Hòa Ngọc có cơ hội lợi dụng lỗ hổng.
Trảm Đặc có hơi thất vọng, cũng may Hòa Ngọc vẫn đang vẽ lại bản đồ.
Mười lăm phút sau, bản đồ về tuyến đường của bảy người Hòa Ngọc, Lăng Bất Thần, Đoàn Vu Thần, Vạn Nhân Trảm, Quỳnh, Trảm Đặc và Đường Kha được hình thành, vẫn là nơi khoanh tròn ở Hòa Ngọc giống như một điểm mốc.
Hòa Ngọc xé từng tờ từng tờ, đưa cho mấy người: "Quỳnh hướng đông nam, Trảm Đặc hướng tây bắc, Đường Kha hướng tây."
Quỳnh: "Được."
Trảm Đặc: "Không có vấn đề gì."
Đường Kha: "Được."
Sau khi đồng ý, ba người hỏa tốc biến mất tại chỗ, đi về phía trước với ba hướng.
Vạn Nhân Trảm nhìn về phía Hòa Ngọc: "Có ổn không? Còn 2 giờ 25 phút nữa, con số này vẫn dừng ở 57..."
Gã mím môi, ánh mắt hơi tàn nhẫn.
Nếu chỉ còn lại một chút thời gian cuối cùng mà vẫn không thể tìm thấy ai, Vạn Nhân Trảm sẽ không thể chắc chắn những gì họ sẽ làm vào thời điểm đó.