Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1271
...
Hòa Ngọc đứng bên cạnh vách động, cau mày, ánh mắt xa xăm.
Thế là... Lúc đó màn hình phát sóng trực tiếp bị mờ đi trong giây lát, người xem đã bỏ lỡ một khoảnh khắc quan trọng. Nhưng không phải là hoàn toàn không thể nhìn thấy, ít nhất họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình tử vong của Seattle nhưng hết lần này tới lần khác, ngoại trừ Seattle thì không còn ai khác ở hiện trường cả!
Suy nghĩ chủ quan? Không thể nào, rõ ràng Seattle đã chết.
Vậy ai đã giết Seattle? Hệ thống phó bản cố tình xóa sổ cô ấy sao? Nếu là như vậy thì quá bất thường. Nếu người ở phía sau màn đi một bước này thì tại sao không giết hết tất cả đám người Hòa Ngọc mà lại chỉ đi giết một Seattle?
Có vấn đề. Chắc chắn là có vấn đề khác ẩn sau vụ việc này.
Có khán giả suy đoán là người phía sau màn trực tiếp ra tay với Seattle nên đã làm mờ cảnh quay.
Hoặc, người ở phía sau màn giúp người khác giết Seattle sau đó xóa dấu vết và hình ảnh của kẻ giết người....
Cả hai phỏng đoán đều có khả năng khá cao.
Hòa Ngọc tiếp tục suy nghĩ.
Ngay lúc này, đột nhiên một tuyển thủ chui ra từ trong bóng tối, hướng trang bị về phía Hòa Ngọc.
Thân ảnh Hòa Ngọc biến mất tại chỗ, người nọ ngẩn ra. Quay lại, chỉ để thấy Hòa Ngọc ở phía sau, đồng tử của gã co rút lại, không thể tin được mở to mắt.
Thanh máu của Hòa Ngọc là thật ư?! Gã vừa mới lao lên thành công, có thể làm được điểm này đều là tuyệt đỉnh cao thủ. Vừa mới lao ra lại gặp được Hoà Ngọc, hơn nữa còn là Hoà Ngọc mang theo thanh máu thật dài.
Người đàn ông lập tức cắn răng và quay người lại, nhanh chóng chạy trốn.
"Hộc hộc — "
Máu tươi bắn tung tóe, Vạn Nhân Trảm lau sạch vết máu, bước nhanh trở về: "Chậc, quả nhiên mày cần người bảo vệ, tao mới đi một lát vậy mà lại có người ra tay với mày."
[Bình luận: "Cảm ơn anh, không có anh, một mình Hòa Ngọc cũng có thể dọa người ta bỏ chạy rồi."]
Hòa Ngọc: "..."
Cậu lấy lại tầm nhìn của mình, thu hồi thiết bị chiếu rồi tiếp tục đi về phía trước.
Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm: "Vì vậy mày cần có ai đó ở bên cạnh bảo vệ mày, sự hiện diện của tao là rất cần thiết, mày nên có một thái độ tốt hơn đối với tao đó, bây giờ là thời gian cho mày dựa vào tao, tốt hơn mày..."
Hòa Ngọc yên lặng bước nhanh hơn.
Thời gian chỉ còn bốn giờ, mê cung vô hạn chỉ còn 60 người.
Trong vòng bốn giờ phải loại bỏ mười, nếu không kịp thời gian quy định, Hòa Ngọc sẽ bị loại.
Có lẽ nhiều người đã biết kế hoạch của Trấn Tinh và những người khác, vì vậy bây giờ không có ai chạy loạn trong mê cung mà tất cả họ đều ẩn mình, cố gắng sống sót đến cuối cùng, chờ đợi thông báo kết thúc phó bản thăng hạng. Rốt cuộc thì họ không thể đánh bại Trấn Tinh và những người khác.
Người nọ vừa mới ra tay với Hòa Ngọc cũng là đang ẩn nấp. Đúng lúc Hòa Ngọc đi ngang qua nên muốn g**t ch*t Hòa Ngọc, đám người Trấn Tinh sẽ không còn tâm tư đi tiêu diệt bọn họ nữa.
Cho nên mới ra tay.
Chỉ là gã hoàn toàn không ngờ Hòa Ngọc dừng lại đã sử dụng trang bị hình chiếu, cộng thêm thanh máu đáng sợ kia. Người đàn ông kiêng kỵ nên đã chọn rút lui. Càng không ngờ rằng còn có một Vạn Nhân Trảm đột ngột xuất hiện.
Hai người đi tiếp, đột nhiên nghe phía trước có động tĩnh! Có người khác hả?
Hòa Ngọc đi về phía hang động có động tĩnh. Vạn Nhân Trảm kéo cậu lại, hạ thấp giọng nói: "Này, phía trước đang có người đang đánh nhau, mày đi làm gì vậy? Nhỡ đâu bị người ta liên lụy thì sao?"
Hòa Ngọc cũng không quay đầu lại: "Không phải là có anh sao?"
Vạn Nhân Trảm giật mình sau đó không hiểu sao tai lại đỏ lên, lẩm bẩm: "Vậy mày chờ một chút, tao đi thăm dò đường trước." Không còn cách nào, mỗi khi Hòa Ngọc nói như vậy, gã sẽ mất luôn khả năng suy nghĩ, hoàn toàn nghe theo Hòa Ngọc...
Gã chạy về phía trước, cũng đúng lúc cần chạy đi để khôi phục lại thời gian đếm ngược một phút với Hòa Ngọc.
Vạn Nhân Trảm tới phía trước, Hòa Ngọc cũng không ở tại chỗ chờ gã mà lại nhấc gót chân lên.
— Không phải cậu không sợ chết.
Mà là, cậu cảm thấy một chuyển động quen thuộc.
Không đi được bao xa, Vạn Nhân Trảm trở về, sắc mặt kỳ quặc: "Không sao đâu, chỉ là hai người đang cãi nhau thôi, không phải người trong đội của mày, không cần quan tâm."
Gã chuẩn bị kéo Hòa Ngọc đi.
Hòa Ngọc bất động, mở miệng: "Nếu không phải đội ngũ của chúng ta, vậy tại sao anh lại không ra tay?"
Vạn Nhân Trảm: "..."
Gã ho một tiếng, nghiêm túc: "Không cần tao ra tay, họ sẽ sớm chết cùng nhau, đi thôi, chúng ta đổi hướng khác."
Hòa Ngọc nhìn Vạn Nhân Trảm một cái thật sâu, mỉm cười: "Anh cảm thấy anh có thể nói dối trước mặt tôi sao?" Dừng một chút, cậu bổ sung: "Hơn nữa, lời nói dối của anh cực kỳ vụng về."
Nói xong, Hòa Ngọc nhấc chân vòng qua Vạn Nhân Trảm, đi về phía nơi phát ra tiếng động.