Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1268
Hòa Ngọc chợt lách người tránh đi, mắt mở ra, ánh mắt sắc bén như đao.
Miệng cậu huýt sáo, xoay người đang muốn thổi sáo thì liền đối diện với một khuôn mặt đầy vết sẹo.
Là Vạn Nhân Trảm.
Gã không cầm vũ khí mà đang dang hai tay. Thấy Hòa Ngọc lui lại, gã cũng xoay người đuổi theo, một tay ôm Hòa Ngọc, mạnh mẽ vỗ hai cái rồi thở dài một hơi: "May mà mày không sao, vận may ông đây không tệ, tìm được mày rồi."
Hòa Ngọc: "..."
Vạn Nhân Trảm nghi ngờ: "Tại sao mày lại đứng bất động ở đây thế? Sao lại định huýt sáo?"
Hòa Ngọc: "..."
Trong khi đó, hai hang động lấp ló bóng hai người đứng, cả hai đều cầm vũ khí, gương mặt cảnh giác.
Là Eugene và Quỳnh.
Hai người bọn họ không rời đi!
Nhìn thấy Vạn Nhân Trảm, hai người đồng thời trầm mặc.
[Bình luận: "..."]
[Bình luận: "... Hình như tôi hiểu đang xảy ra chuyện gì rồi."]
[Bình luận: "Tôi cũng hiểu, họ đang chờ người ra tay với Seattle, kết quả là mọi người không chờ được người đó mà lại chờ được Vạn Nhân Trảm!"]
[Bình luận: "Tôi nói sao đột nhiên lại tách ra bây giờ được, hóa ra là tung hoả mù thôi!"]
Vạn Nhân Trảm nhìn Hòa Ngọc im lặng, lại nhìn Eugene và Quỳnh cũng đang trầm mặc vừa trở về kia.
Vạn Nhân Trảm: "?" Gã nâng cao giọng, mang vẻ không thể tin được: "Thế nào? Không chào đón tao à?"
Gã rất vất vả mới tìm được Hòa Ngọc mà sao những người này đều có sắc mặt này vậy? Vạn Nhân Trảm mất hứng.
Mặt Quỳnh và Eugene không có biểu cảm gì, cũng không nói lời nào mà quay lại rồi rời đi, biến mất trong hang động lần nữa.
Lần này họ thực sự rời đi.
Sắp tới một phút, Vạn Nhân Trảm cũng xoay người đi vào một cái hang động rồi bỗng nhanh chóng trở lại, một phút đếm ngược cũng được mở lại. Gã đứng ở trước mặt Hòa Ngọc, thân hình cao lớn cực kỳ ngang ngược bá đạo, khuôn mặt có vết sẹo cũng hung hãn dị thường, mái tóc vàng tung bay, vẻ mặt đắc ý:
"Thế nào? Mày không nghĩ là tao sẽ trở lại lần nữa, phải không? Hahaha, đó là cách tốt mà tao nghĩ đến đó, tao có thể rời đi trước sau đó trở lại tao có thể luôn luôn đi cùng mày qua tất cả mọi nơi!"
Hòa Ngọc: "..."
[Bình luận: "Làm khó đồ ngốc này rồi, vậy mà cũng có thể nghĩ ra biện pháp này..."]
[Bình luận: "Tất cả chỉ số IQ còn lại của anh ta đều được sử dụng trên Hòa Ngọc hết rồi."]
Vạn Nhân Trảm: "Thế nào? Cách này được chứ? Có phải mày cũng không nghĩ tới hay không?"
Hòa Ngọc: "..."
Mặt cậu không chút thay đổi.
Ở nơi gã không nhìn thấy, tầm mắt Hòa Ngọc hơi dừng lại ở trên đầu Vạn Nhân Trảm một lúc.
Rõ ràng không có gì khác.
Tại sao cậu lại cảm thấy não của người đàn ông này đang co lại nhỉ?