Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1214
Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, lạnh như nước. Ngay khi mọi người đang bất an, xung quanh bỗng nhiên có một lượng lớn năng lượng dao động.
Trong số họ có rất nhiều người biết hệ thống năng lượng, cảm nhận rõ được sự dao động của năng lượng, lập tức ngẩng đầu nhìn lên. Cho dù không hiểu rõ về hệ thống năng lượng, cũng bởi vì sự kỳ lạ của gió và sự kỳ lạ của hơi thở, đã cảm nhận được sự bất thường của ngọn núi.
"Hòa Ngọc ở đằng kia."
"Có chuyện gì thế."
Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Eugene và những người khác gần như cùng nhau nhảy lên và lao về phía trên núi. Họ lo lắng rằng điều gì đó sẽ xảy ra với Hòa Ngọc.
Nhưng mà, bọn họ còn chưa tới gần, Hòa Ngọc đã đi ra, cậu vẫn mặc bộ bạch y như tuyết đó, vẻ mặt thản nhiên, chậu cây cầm trong tay biến mất.
Hòa Ngọc: "Mấy người thương lượng xong chưa?"
Trấn Tinh cau mày, nhìn từ trên xuống dưới: "Không sao chứ?"
Hòa Ngọc lắc đầu: "Tôi không sao."
Cậu nhấc chân đi tới chỗ vừa thảo luận, ở đó có đống lửa, vừa sáng vừa ấm áp, là một nơi gặp gỡ tốt. Cậu vừa đi, những người khác cũng tự nhiên đi theo.
Bọn họ cũng không tìm hiểu nguyên nhân nguồn năng lượng dao động, nhưng nó chắc chắn có liên quan đến Hòa Ngọc. Tuy rằng trong lòng có nghi ngờ, nhưng cũng giấu đi. Chỉ có Vạn Nhân Trảm nhìn tay Hòa Ngọc, đang định hỏi đôi mắt xanh đi đâu rồi, đã bị đôi mắt của Hòa Ngọc cản lại. Vạn Nhân Trảm im lặng ngay lập tức, ngậm miệng lại.
Hòa Ngọc ngồi bên đống lửa. Ngay khi cậu ngồi xuống, dường như bầu không khí căng thẳng, sốt ruột ban đầu đã biến mất.
Cậu bình tĩnh chín chắn, đã là nửa đêm, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống mặt đất, phủ lên mặt đất một màn sương giá lạnh, nhưng ngọn lửa bập bùng lại làm cho màn đêm lạnh buốt trở nên ấm áp.
Hòa Ngọc không đợi họ nói chuyện, liếc nhìn thẻ kiểm nghiệm thân phận, câu đầu tiên cậu nói là: "Các anh đã phát hiện ra vấn đề rồi à?"
Mọi người đều sững sờ. Tất cả đều ngây người nhìn Hòa Ngọc.
Vấn đề mà Hòa Ngọc nói là những gì bọn họ đang nghĩ sao?
Hòa Ngọc gật đầu, giơ tay đẩy gọng kính, vẻ mặt bình tĩnh: "Đúng vậy, chính là điều mọi người đoán đó, vấn đề về phe của tôi và vấn đề về điểm tích lũy."
Trong nháy mắt mọi thứ đều đảo lộn.
Bọn họ có người còn đang bổ não rằng Hòa Ngọc vì muốn bản thân thăng cấp nên đã lừa dối bọn họ, còn có người đã âm thầm đau khổ vì mình tin sai người, có chết cũng không ngờ được rằng, Hòa Ngọc lại có thể thản nhiên như vậy. Thậm chí còn có cái thái độ "cuối cùng mấy người cũng phát hiện ra rồi".
Cái này có hơi vượt ngoài sức tưởng tượng.
Đến cả Cách Đới vừa nãy gây chuyện ầm ĩ cũng mở to mắt. Gã nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, thu bàn tay muốn lấy thẻ kiểm nghiệm thân phận lại, di chuyển cơ thể về phía trước, đến gần Hòa Ngọc.
Giọng nói của gã vội vàng: "Hòa Ngọc, cậu có ý gì, rốt cuộc thân phận của cậu là gì thế?"
Hòa Ngọc nhìn bọn họ, vẻ mặt vô tội: "Tôi không nói được đâu, thế nên tôi sẽ để cho mọi người tự đoán, kết quả đến bây giờ mới đoán được."
Cậu lắc đầu, có vẻ thất vọng.
Mọi người: "..."
Cảm thấy có chút chán nản, nhưng cũng không nhịn được vui vẻ.
Lòng tin của họ đã không bị lừa dối.
Hơn nữa, mọi thứ dường như vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Hòa Ngọc, vậy họ có còn hy vọng không?