Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1207

Hai người Trấn Tinh và Lăng Bất Thần nói xong, liền quay về chỗ Hòa Ngọc trước. Bạc Kinh Sơn không chút do dự đuổi theo, trong chớp mắt bóng dáng ba người đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Những người còn lại hơi trầm lặng. Họ vẫn còn những vướng mắc về tình cảm và lý trí, hơn nữa càng về cuối, càng liên quan tới mạng sống, bọn họ lại càng lo lắng, sợ hãi, rối rắm... Đây là lẽ thường tình, cũng không có gì là sai cả.

Quỳnh thở dài một hơi: "Được rồi, đối với đa số người Liên Bang mà nói, tin vào một người sẽ rất khó, nhưng tôi muốn thử tin tưởng vào Hòa Ngọc, dù sao rất nhiều phó bản trong quá khứ cũng là như thế này, không phải hay sao?"

Nói xong, cô ta nhấc chân đuổi theo.

Những người khác tiếp tục im lặng, sau đó liền lục tục nhấc chân đuổi theo, càng đi thì bước chân càng kiên quyết.

Cuối cùng chỉ còn thừa lại Đường Kha vẫn luôn cảm thấy có điều bất thường, cùng với Cách Đới đang khẽ nhíu mày.

Đường Kha nhìn về phía Cách Đới: "Không phải tôi không tin tưởng Hòa Ngọc, mà là tôi luôn thấy không đúng cho lắm, có chút khác thường... phản ứng của Hòa Ngọc thật sự hơi kì lạ."

Cách Đới vuốt cằm, vẻ mặt suy ngẫm: "Chủ yếu là Hòa Ngọc người này... ừm, cậu ta thường suy đoán trong lòng, nhưng lại không nói với chúng ta bất cứ điều gì cả."

"Không nắm chắc được 80% thì sẽ không mở miệng" là thói quen của Hòa Ngọc, khiến bọn họ có ký ức vô cùng sâu sắc.

"Vậy thì bây giờ nên làm sao đây?" Đường Kha lo lắng.

Cách Đới: "Tìm Hòa Ngọc thôi, bây giờ nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc, rốt cuộc cậu ta có lừa chúng ta hay không, dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận là có thể giải thích hết thảy.

"

Nói xong, hai người cuối cùng cũng đuổi theo sau.

Một nhóm mười người rõ ràng ở cùng một chỗ, thế mà lại lục đục quay trở về.

Hòa Ngọc nhấc mí mắt liếc thoáng qua, bình tĩnh thu hồi tầm mắt, giống như không phát hiện cái gì cả. Quyển sổ đặt trên đầu gối, một tay xoay bút, một tay đùa nghịch đôi mắt xanh đang nằm trên đầu gối.

Toàn thân đôi mắt xanh vẫn đang đỏ bừng, vô cùng xấu hổ.

Vạn Nhân Trảm thấy ngứa mắt, không nhịn được mà mở miệng khinh bỉ: "Anh là nhiệm vụ cuối cùng đấy, bọn tao lập tức sẽ cùng nhau giết anh!"

Đôi mắt xanh không thèm để ý tới gã, chỉ cần cảm nhận được độ ấm từ ngón tay của Hòa Ngọc liền lộ ra vẻ mặt hưởng thụ.

Sau khi đoàn người Trấn Tinh quay trở lại, ngồi bên cạnh Hòa Ngọc, bọn họ ngồi thành một vòng tròn, giống như thảo luận ở trạm trung gian vậy.

Đã đến lúc thực hiện những bước cuối cùng.

Hòa Ngọc: "Những người khác đều đã bị dọn sạch, chỉ còn lại 13 người chúng ta."

Đoàn Vu Thần gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng: "Đúng vậy, mọi việc đều thuận lợi, hơn nữa chúng ta đã hoàn thành được rất nhiều nhiệm vụ, xếp hạng điểm tích lũy cho dù không phải cao nhất, nhưng cũng có thể xếp trước năm mươi."

Mấy ngày nay bọn họ chia ra thành nhiều đường, có người đuổi theo giết những tuyển thủ khác, có người đi thu hút tuyển thủ, cũng có người đi hoàn thành nhiệm vụ.

Điều chỉnh bất cứ lúc nào, bổ sung lẫn nhau, lực lượng khi mười mấy cao thủ hợp tác với nhau vô cùng lớn mạnh.

Hai bên không phân thắng bại, đều trên top 50, điểm tích lũy lại đều sát phía trước, bây giờ mọi thứ đều đã được chuẩn bị ổn thỏa rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free