Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1203
Hòa Ngọc lại nhìn về phía đôi mắt xanh: "Còn anh nữa, biến thành nhân sâm nhỏ thì thật sự muốn làm nhân sâm nhỏ rồi?"
— Một người lớn đã bao nhiêu tuổi, còn giả bộ ngây thơ như vậy.
Đôi mắt xanh: "..."
Cọng rễ ôm lấy Hòa Ngọc cứng đờ, không nhúc nhích, phiến lá trên đỉnh đầu hơi đỏ lên. Không có cách nào, ký ức trong quá khứ ảnh hưởng quá lớn. Lúc biến thành người thì không cảm thấy gì, khi biến thành động thực vật lại luôn muốn làm nũng tỏ vẻ dễ thương với Hòa Ngọc, làm cho cậu chú ý đến mình...
Hòa Ngọc trồng đôi mắt xanh trở lại chậu hoa, lúc này đôi mắt xanh rất ngoan ngoãn. Sau khi trồng trở về, anh còn dùng phiến lá bao mình lại, rõ ràng là đang ngượng ngùng.
[Bình luận: "Ha ha ha cười chết rồi."]
[Bình luận: "Đôi mắt xanh cũng cảm thấy thẹn thùng sao?"]
Thấy Hòa Ngọc cũng dạy dỗ đôi mắt xanh, nhất thời Vạn Nhân Trảm không còn tức giận nữa, cũng không còn tủi thân, cả người lần nữa tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Nhưng nghĩ đến lời Hòa Ngọc vừa nói, rốt cuộc vẫn nhịn được, không mở miệng khiêu khích nữa.
Cách xử lý đánh mỗi người hai mươi roi này tuy quỷ dị, nhưng hiệu quả lại rất tốt.
Vạn Nhân Trảm: Hòa Ngọc vì mình mà dạy dỗ đôi mắt xanh, cậu ta để ý đến mình, cho nên không cần phải so đo với một cái cây.
Đôi mắt xanh: Hòa Ngọc vẫn luôn đứng về phía bên mình, không phải chỉ là một thằng ngốc ngây ngô khờ khạo thôi sao, không cần phải so đo với cậu ta.
Nghĩ như vậy, tâm trạng hai người lập tức thoải mái hơn hẳn.
[Bình luận: "Vẫn là Hòa Thần có cách."]
[Bình luận: "Đều là hai thằng nhóc ngoài dữ trong hiền."]
[Bình luận: "Cuối cùng cũng thanh tịnh.
"]
Cuối cùng cũng thanh tịnh.
Đoàn Vu Thần cũng đi tới gần. Anh ta hỏi Hòa Ngọc: "Vẫn chưa tìm được hai người còn lại sao?"
Hòa Ngọc lắc đầu: "Còn chưa nhận được tin tức."
Đoàn Vu Thần ngồi trên mặt đất, tầm mắt nhìn về phía quyển sổ trên tay Hòa Ngọc, ánh mắt có chút lo lắng: "Phân chia điểm tích lũy đều đúng hết không? Giết nốt hai người cuối cùng rồi, điểm tích lũy của chúng ta sẽ vừa vặn bằng nhau?"
Anh ta muốn tìm Hòa Ngọc để xác nhận xem hai người cuối cùng có thể bị giết hay không, nếu như giết hết tất cả bọn họ, thật sự không có vấn đề gì với điểm tích lũy sao?
Cho đến bây giờ, tất cả các nhiệm vụ đã được hoàn thành, chỉ còn lại một nhiệm vụ số 100, đó là đôi mắt xanh. Điểm tích lũy của đôi mắt xanh rất cao, nhưng kết cục cuối cùng của bọn họ khẳng định sẽ là cùng nhau g**t ch*t anh ta. Hoàn thành nhiệm vụ, giết sạch những người khác, mười ba người bọn họ là hai phe, điểm tích lũy bằng nhau.
— Theo kế hoạch là vậy.
Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng vậy."
Đoàn Vu Thần thở phào nhẹ nhõm, hơi thả lỏng một chút.
Lúc này Hòa Ngọc nhận được tin tức, cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, khóe miệng lộ ra một nụ cười. "Rất tốt, Trấn Tinh và Lăng Bất Thần lại xử lý được một người, hiện tại chỉ còn lại một người cuối cùng, Lăng Bất Thần nói, đám người Eugene đang đuổi giết."
Đoàn Vu Thần cũng cười theo, nhưng rất nhanh nụ cười lại cứng đờ.
Kế hoạch càng tiến hành thuận lợi, trong lòng anh ta càng thấp thỏm bất an, lúc này đã tiến đến thời khắc mấu chốt nhất. Nếu như hệ thống không thể phán định bọn họ hòa, như vậy, hai phe sẽ sắp bắt đầu “chém giết” nhau.
Trong bọn họ, tất phải có ít nhất một nửa người ngã xuống.