Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1182

[Bình luận: "Thế này là từ bỏ rồi sao?"]

[Bình luận: "Nhiệm vụ này còn chưa có người nào làm, chắc chắn là con quái vẫn còn đang ẩn nấp. Tại sao các người lại rời đi chứ?"]

[Bình luận: "Đây là có ý gì vậy? Khó khăn lắm mới tìm được một nhiệm vụ có điểm tích lũy cao như vậy, chắc trên thế giới này cũng chỉ có khoảng một trăm nhiệm vụ. Các người đã gặp được người nào bỏ lỡ một trăm triệu chưa?"]

Tuy nhiên, các tuyển thủ dự thi hoàn toàn không thể nghe thấy tiếng kêu gào của khán giả.

Đoàn người vẫn đi ra ngoài như cũ, họ không hề quay đầu lại và nhanh chóng rời khỏi màn sương mù. Bởi vì chậm trễ trong một khoảng thời gian này nên bây giờ mặt trời đã hoàn toàn lặn, bầu trời cũng hoàn toàn tối đen và mặt trăng đã xuất hiện ở trên không trung. Mặt trăng lạnh lẽo treo trên cao vẫn soi sáng cả thế giới.

Tiếng bước chân của họ xa dần.

Lúc này, mặt nước ở trên con kênh nổi sóng dữ dội, trong vùng nước đột nhiên có một con vật nhỏ trồi lên. Nó ló đầu ra, khi nghe thấy tiếng bước chân xa dần thì vội vàng chui lên khỏi mặt nước.

Nó nhìn trông giống một cây nhân sâm nhưng lại khác nhân sâm rất nhiều.

Cơ thể của nó có hình hơi tròn, bên dưới có hai cái chân rễ, một bên trái một bên phải và còn có hai bộ rễ đang vẫy vẫy như là hai cánh tay.

Ở trên đầu nó có một chiếc lá xanh hình tròn, trông cực kỳ đáng yêu.

Nó mở hai cái chân rễ ra, hai cái rễ trông giống như là hai cái chân ngắn ngủn, sau đó nó bước nhanh và đuổi kịp đoàn người.

Bộ rễ của nó có thể cắm sâu vào trong lòng đất, nó bước đi một cách lặng lẽ, căn bản không có ai phát hiện ra, nhưng bởi vì chân ngắn nên nó cũng vừa bước đi vừa thở hồng hộc.

Ở phía trước, đoàn người đang thảo luận với nhau.

"Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu vậy?"

"Chúng ta sẽ tiêu diệt các tuyển thủ trước, sau đó sẽ tiếp tục đi hoàn thành nhiệm vụ."

"Eugene, Cách Đới, hai người kiểm tra xem ở xung quanh có người nào không?"

"Đừng có luôn coi tôi như một cái máy để sử dụng."

"Quỳnh, cô có thể sử dụng Eugene và Cách Đới để tạo ra mạng liên hành tinh thăm dò không?"

Đoàn người đang nói chuyện thì đột nhiên dừng lại.

Con vật nhỏ lập tức phanh lại một cách khẩn cấp, nó lùi về phía sau của tảng đá, lặng lẽ ẩn nấp, cắm rễ vào trong lòng đất, các lá cây bó vào với nhau, ngay ngắn giống như một ngọn cỏ và không hề thu hút một chút nào.

Không có bất cứ âm thanh gì.

Con vật nhỏ rung phần lá cây, nhưng nó vẫn không nghe thấy bất cứ âm thanh gì.

Nó cực kỳ cẩn thận mà mở lớp lá đang bao quanh mình ra rồi chuẩn bị thò đầu ra bên ngoài.

Một bàn tay trắng nõn như ngọc đột nhiên từ phía sau vươn ra, nắm lấy nó ở trong tay rồi nhấc nó lên. Lá cây cứng đờ, con vật nhỏ không dám nhúc nhích, giống như là bị đóng băng, rễ cây cũng tương tự, y hệt như đã đông cứng lại.

Hòa Ngọc giơ nó lên, xoay xoay một vòng, đồng thời âm thầm thở dài: "Tại sao lại để cho bản thân trở nên lộn xộn như vậy?"

Mặt trước của con vật nhỏ xuất hiện trong phòng phát sóng trực tiếp.

Cơ thể của nó nhìn như nhân sâm, hai tay hai chân đều là rễ cây gầy guộc và có một đôi mắt màu xanh lam mà tất cả mọi người đều cảm thấy quen thuộc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free