Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1179
Mọi người: "..."
Hô hấp của Đoàn Vu Thần như ngừng lại, sau một lúc lâu anh ta mới thở ra một hơi thật dài: "Có vẻ như con số càng lớn thì tức là nhiệm vụ càng khó khăn và điểm tích lũy cũng càng cao."
Nhiệm vụ trước đó của bọn họ là một nhiệm vụ cực kỳ đơn giản, mặc dù có chút phiền toái nhỏ, nhưng cũng không có nguy hiểm gì. Cho đến nay, trong số tất cả các nhiệm vụ mà họ đã hoàn thành thì con số cao nhất là số ba mươi mốt.
Trong sương mù, âm thanh của Cách Đới vang lên: "Một nghìn điểm tích lũy đúng là gấp mười lần so với con số của nhiệm vụ, nhiệm vụ ở trước đó cũng là gấp mười lần con số của nhiệm vụ. Làm một nhiệm vụ như vậy còn nhiều hơn cả ba nhiệm vụ vào buổi sáng, chậc chậc."
Seattle nói: "Nói cách khác, có người hoàn thành nhiệm vụ số ba mươi mốt là đã có thể đạt được ba trăm mười điểm tích lũy. Nhưng chúng ta sắp có thể có nhiều điểm tích lũy hơn những người khác, cho nên chúng ta phải cố gắng lên."
Nói thì nói như vậy nhưng họ cũng không có gì mà phải sốt ruột quá. Mặc dù nhiều người thì sẽ phải phân chia điểm tích lũy, nhưng họ cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng hơn. Nhiệm vụ số ba mươi mốt kia cũng chưa chắc chỉ cần một người là có thể hoàn thành được.
Nguyên Trạch nói: "Các người đừng có vui mừng quá về việc nhiều điểm tích lũy nữa. Từ trước đến nay, đây là nhiệm vụ được đánh số cao nhất mà chúng ta gặp phải và điều đó có nghĩa là..."
Đường Kha nói: "Có nghĩa nhiệm vụ này rất khó khăn."
Lăng Bất Thần đột nhiên mở miệng: "Tại sao Eugene lại không nói gì vậy?"
Cậu ấy nói xong, nhưng không có ai trả lời. Tất cả mọi người đều trở nên căng thẳng và cảm thấy lạnh sống lưng. Trong nháy mắt, họ bắt đầu thấy khẩn trương, quay đầu nhìn lại với vẻ mặt đề phòng, ánh mắt sắc bén, cầm vũ khí trong tay và sẵn sàng để chiến đấu bất cứ lúc nào.
Eugene đang đi theo ở phía sau họ. Thật sự rất đáng sợ khi khiến Eugene biến mất mà không có một tiếng động nào. Do không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ở xung quanh cho nên cảm giác nguy hiểm của họ đang tăng lên mức cực độ.
"Thịch thịch thịch."
Dường như bọn họ có thể nghe được âm thanh trái tim đang đập một cách mạnh mẽ của chính mình.
Ở xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh lại, ngoại trừ tiếng nước chảy róc rách thì bọn họ không thể nghe thấy cái gì cả.
Vạn Nhân Trảm nắm lấy cổ tay của Hòa Ngọc và kéo cậu lại gần bên cạnh gã, gần đến mức gã có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của Hòa Ngọc đang ẩn hiện trong sương mù. Thấy Hòa Ngọc không có việc gì, gã thở phào nhẹ nhõm sau đó hạ giọng nói: "Không thấy Eugene ở đâu cả, mày cẩn thận một chút, tao sẽ dẫn mày đi theo."
Với đôi tay và đôi chân nhỏ bé của Hòa Ngọc thì bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể g**t ch*t cậu chứ chưa nói đến là một "sinh vật mạnh mẽ". Vạn Nhân Trảm cảm thấy cực kỳ lo lắng, gã chỉ có thể giữ Hòa Ngọc ở bên cạnh mình thật chặt.
Hòa Ngọc còn chưa kịp trả lời thì phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng cười to: "Ha ha ha, tôi dọa cho mọi người sợ rồi à."
Là Eugene.
Trảm Đặc tức giận: "Anh bị điên à? Tại sao lại đi hù dọa mọi người vào lúc này chứ?"
Eugene trả lời với vẻ bất đắc dĩ: "Chúng ta ở trong sương mù đã một thời gian dài rồi nhưng cũng không có phát hiện ra cái gì. Tôi vừa mới kiểm tra qua thì ở đây chỉ có dấu vết của sự sống của một ít thực vật nhỏ yếu ớt chứ không có tồn tại cái gọi là sinh vật mạnh mẽ cả."
Gã gần như đã có thói quen với việc sử dụng bản thân như một cái máy. Vì không thể sử dụng mắt thường để dò xét ở địa phương này cho nên gã lập tức trở thành thiết bị cảm biến để điều tra tình huống, nhưng căn bản là không phát hiện ra có sinh vật mạnh mẽ nào, cho nên gã mới đùa giỡn với bọn họ.
Đương nhiên, cũng là bởi vì thời điểm lần đầu tiên bọn họ gọi tên gã thì gã đang tập trung dò xét chỗ này nên không có cách nào trả lời họ được.
"Không có sinh vật mạnh mẽ nào sao?"
Seattle nhíu mày, khuôn mặt tràn đầy vẻ nghi ngờ: "Chẳng lẽ là đã có người nhanh chân tới trước rồi sao?"
Quỳnh lắc đầu rồi nói: "Không thể có chuyện đó được, sau khi chúng ta tiến vào thì mới có tiếng nhắc nhở có nhiệm vụ, điều đó chứng tỏ chúng ta là người đầu tiên kích hoạt nhiệm vụ. Hơn nữa trước đó cũng không có nhận được thông tin nào về việc nhiệm vụ một trăm này đã được hoàn thành."
Khi cô ta vừa nói xong thì mọi người càng trở nên khẩn trương hơn.
Rõ ràng là có quái vật nhưng tại sao chúng lại không xuất hiện chứ?