Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1177
Phương án mà Hòa Ngọc đề xuất đã khiến cho tất cả mọi người cảm thấy yên tâm và tự nhiên cũng nhận được sự tin tưởng của họ.
Bình luận đang được spam một cách điên cuồng.
[Bình luận: "Aaa, Hòa Ngọc đang suy nghĩ cái gì vậy?"]
[Bình luận: "Trong tình huống này, một khi cậu ta để cho người khác xác minh bản thân thì cậu ta sẽ lập tức xong đời luôn."]
[Bình luận: "Đúng vậy, ở trong mắt mọi người, cậu ta là người ở trận doanh phe địch, không biết cậu ta còn có thể làm cái gì để phá vỡ tình huống khó khăn này."]
[Bình luận: "So với cách phá vỡ tình huống khó khăn thì tôi muốn biết hơn tại sao cậu ta không nói rằng cậu ta là trận doanh số ba và muốn làm thế nào để có thể ra trận hòa."]
[Bình luận: "Cho dù là trận hòa thì đối với Hòa Ngọc cũng không phải là điều tốt, người ở phía sau màn chắc chắn sẽ chèn ép cậu ta và loại bỏ cậu ta."]
[Bình luận: "Lẽ nào chỉ có tôi là người duy nhất nhìn ra Hòa Ngọc muốn khống chế tình hình và muốn làm cho mọi người đều tin tưởng cậu ta trước thời khắc cuối cùng sao?"]
[Bình luận: "Nhưng ngay cả khi hiện tại mọi người tin tưởng cậu ta thì vào giây phút cuối cùng, mọi người sẽ phát hiện ra có điều gì đó không ổn."]
[Bình luận: "Ôi trời, Hòa Thần ơi, vừa rồi rõ ràng bọn họ đều hoàn toàn đồng ý sẽ để cho cậu sắp xếp, nhưng vì sao cậu lại đưa ra việc xác minh vào giây phút cuối cùng và khiến cho mọi người nghe theo lời cậu nói chứ? "]
Những người xem không hiểu hành động của Hòa Ngọc, nhưng điều đó không ngăn được việc họ đấu tranh cho quyền lợi của Hòa Ngọc và phản đối vì Hòa Ngọc.
Cái gì mà phe số ba cơ chứ? Có vấn đề gì sao? Phe số một thiếu một người thì Hòa Ngọc nên đến phe số một là đúng rồi. Cần phải vì Hòa Ngọc mà nhanh chóng thay đổi kết quả để cậu có thể được nhận một sự công bằng.
Khán giả tiếp tục làm loạn một cách điên cuồng và yêu cầu một lời giải thích. Thu Đao vẫn bị mắc kẹt với tổ tiết mục và hoàn toàn không dám ló mặt ra, nghe nói rằng Vương đã bị ép đến mức ông ta phải tự đi tìm Thu Đao.
Thu Đao sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên, anh ta quay đầu sang bên cạnh và hỏi: "Còn bao lâu nữa? Còn phải mất bao lâu nữa vậy?"
Ebil nói: "Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi, có lẽ là sẽ mất ba ngày."
Thu Đao: "..."
Anh ta vò đầu bứt tai: "Ba ngày ư? Ba ngày sau thì các cậu đi nhặt xác của tôi đi."
Anh ta vừa gào vừa lấy tay giật ra một trong hai sợi tóc còn lại. Âm thanh la hét của anh ta càng lúc càng to, vẻ mặt càng ngày càng suy sụp.
Cùng lúc đó, ở bên ngoài có người đi tới rồi mở miệng với vẻ cẩn thận: "Ngài Thu Đao, Vương đến rồi."
Thu Đao: "..."
Anh ta nhéo một sợi tóc của mình, sau đó xoay người và chạy: "Tôi đi trốn trước đây. Các cậu tiếp đón giúp tôi nhé."
Nói xong, anh ta liền bỏ trốn mất dạng.