Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1173
Sắc mặt của Joe u ám: "Nếu như bọn họ không có cách nào suy xét đến tất cả các mặt, vậy thì biện pháp này cũng không thể đảm bảo được."
Ông ta hít sâu một hơi, cắn răng nói: "Hơn nữa, phương pháp này vẫn còn có một vấn đề chí mạng!"
Những người xem phát sóng trực tiếp đã phát hiện vấn đề, dù sao người ngoài cuộc vẫn luôn tỉnh táo, hơn nữa bọn họ biết Hòa Ngọc là trận doanh thứ ba, cậu có thể nhìn ra vấn đề.
Nhưng đám người Trấn Tinh không biết Hòa Ngọc là phe số ba, vậy nên bọn họ không cảm thấy phương án này có vấn đề gì cả.
Bạc Kinh Sơn rất ít khi lên tiếng trong những trường hợp này, nhưng lúc này, anh ấy lại đột nhiên nói: "Các cậu nói hệ thống sẽ không trực tiếp g**t ch*t 100 người chúng ta, vậy nếu cuối cùng hòa nhau, hệ thống sẽ giống như phó bản của , cho chúng ta lựa chọn, để chính chúng ta quyết định sẽ thăng cấp hay là tất cả cùng chết sao?"
Mọi người như ngừng thở lại.
Chuyện này rất có khả năng!
Đến lúc đó hệ thống sẽ cho họ một khoảng thời gian, để bọn họ quyết định thắng bại, nếu không kết cục là tất cả sẽ phải chết.
Nếu bọn họ vẫn lựa chọn một trận hòa, vậy tất cả thành viên cùng chết... có vẻ không logic lắm nhỉ? Đó là do chính lựa chọn của bọn họ.
Vạn Nhân Trảm cau mày, vẫn lắc đầu: "Tao không tin vòng bán kết sẽ để chúng ta chết hết, như vậy thật sự ảnh hưởng quá lớn, ít nhất ở hiện tại, hệ thống không hề trực tiếp phá bỉnh chúng ta."
Ngay cả trong một phó bản đầy rẫy những quy tắc ẩn giấu, nhưng vẫn phải để lại một con đường, không tới nỗi hoàn toàn bị phong tỏa kín lối ra.
Người ở phía sau màn cũng không chắc là kẻ địch của toàn bộ Liên Bang, đối phương vẫn luôn hành động lén lút, mặc dù những người sáng suốt vừa nhìn sẽ hiểu ngay, nhưng vẫn có một điều gì đó ẩn giấu.
Trấn Tinh suy nghĩ một lát, giọng điệu bình tĩnh nói: "Thật ra điểm này cũng không quan trọng, bảo chúng ta cuối cùng phải phân thắng bại, thì có gì khác so với bây giờ phân thắng bại chứ?"
Đoàn Vu Thần cười khổ: "Đúng vậy, nếu như thật sự tới bước đường kia, vậy chúng ta so đấu trận cuối cùng đi."
Hơn nữa nếu thật sự phải tới mức so đấu lại, thật ra còn công bằng hơn hiện tại, ít nhất, những tuyển thủ dự thi khác sẽ không ảnh hưởng được tới bọn họ, thắng bại đều sẽ do bọn họ.
Điều này tương đương với việc rất nhiều tuyển thủ sẽ thực hiện theo kế hoạch, tìm đồng minh trước, sau đó giết sạch những người khác, cuối cùng lại phân thắng bại với đồng minh của mình...
Trấn Tinh nói đúng, thật ra cũng không có gì khác biệt.
Đường Kha tổng kết: "Vậy đi, hiện tại thật ra tôi cũng có hai phương án. Thứ nhất là giết sạch những người khác, dù cho muốn phân ra thắng bại, thì cũng là tự chúng ta đấu với nhau. Đương nhiên, đó chỉ là lựa chọn phía sau, chúng ta phải cố gắng làm theo phương án thứ hai, duy trì điểm tích lũy của trận doanh 1, 2 bằng nhau, giữ vững vị trí dẫn đầu của mình."
Có thể làm được phương án thứ hai là tốt nhất, nếu như không làm được phương án hai, vậy chỉ có thể làm theo phương án một. Không có gì khác biệt so với hiện tại cả.
Đoàn Vu Thần: "Hòa Ngọc, cậu cảm thấy sao?"
Hòa Ngọc đang lau mắt kính, cúi đầu, hơi rũ mắt, khiến người ta không thể nhìn rõ được cảm xúc trong đáy mắt cậu. Sau một lúc lâu, cậu mới ngẩng đầu, không có mắt kính che đậy, nốt ruồi dưới khóe mắt vô cùng kinh diễm.
Cậu chậm rãi đeo mắt kính lên, lộ ra một nụ cười tươi: "Khả thi, chúng ta cứ làm như vậy đi."