Hàn Môn Tiểu Điềm Thê - Chương 311: Phu quân cho, đều ưa thích
Có lẽ Triệu Sách cũng nghĩ như vậy, rằng chưa có thời gian và địa điểm nào thích hợp hơn lúc này.
Họ đã kết hôn lâu đến thế, vậy mà Triệu Sách giờ mới hỏi câu này.
Thế nhưng câu trả lời không chút do dự của Tô Thải Nhi vẫn khiến lòng anh run rẩy.
Triệu Sách cúi đầu, hôn lên hàng mi còn ướt đẫm của nàng.
"Nương tử của ta......"
Tô Thải Nhi vô thức khẽ chớp mắt, khóe mi lại có dòng lệ ấm nóng lăn dài.
Giọng nàng khẽ nghẹn, nhìn gương mặt phu quân gần trong gang tấc, nàng nhỏ giọng đáp: "Là nương tử của Triệu Sách."
Đây là lần đầu nàng gọi tên phu quân, vậy mà lại thấy thật tự nhiên.
Hai chữ này, là điều nàng nghĩ về không biết bao nhiêu lần mỗi ngày.
Đây là chồng nàng, là bầu trời của nàng, là người sẽ cùng nàng đi hết quãng đời còn lại.
Triệu Sách nghe nàng nói, mỉm cười tháo nút áo cưới cho nàng.
"Ừm, là nương tử của ta, cũng là bảo bối của ta."
Nút thứ hai.
Một phần nhỏ xương quai xanh đã dần hé lộ.
Toàn bộ tâm trí Tô Thải Nhi đều dồn hết vào việc kìm nén cảm xúc của mình.
Tâm trạng nàng hôm nay dao động quá nhiều, nước mắt cứ chảy mãi không ngừng.
Nàng hoàn toàn không để ý đến những động tác của phu quân.
Triệu Sách cúi đầu, lại hôn lên khóe mắt nàng.
Nếm chút nước mắt đang lăn dài trên má nàng, anh cười nói: "Hơi mặn một chút."
"Thải Nhi của chúng ta ngọt ngào thế này, sao nước mắt lại mặn vậy nhỉ?"
"Đừng khóc, hả?"
Tô Thải Nhi hơi chóng mặt, loạng choạng đưa tay xoa xoa khóe mắt.
Lúc này nàng mới phát hiện, chiếc áo cưới của mình đã được phu quân cởi ra tự lúc nào.
Nàng cúi đầu, ngượng ngùng khẽ hỏi: "Phu quân, chúng ta... động phòng sao ạ?"
Triệu Sách đưa tay, khẽ vuốt ve cổ nàng.
"Ừm, Thải Nhi không phải nói muốn cho phu quân sinh con sao?"
Giờ Tô Thải Nhi mới hoàn hồn, bỗng thấy ngượng ngùng tột độ.
Mặt nàng nhanh chóng đỏ bừng, lan cả xuống cổ, ửng hồng một màu phấn nhẹ.
Nhưng đây là ngày nàng hằng mong chờ, nàng vô cùng thuận theo, buông lỏng cơ thể mình.
Thậm chí, dù ngượng ngùng, nàng vẫn chủ động nói: "Chúng ta... cởi y phục sao? Vậy để thiếp..."
Nàng vừa đưa tay ra đã bị phu quân nắm lấy.
Triệu Sách hôn lên chóp mũi thanh tú của nàng, trầm giọng nói: "Cứ để phu quân giúp nàng."
"Chiếc áo cưới này là nàng tự tay mặc vào, phu quân muốn giúp nàng từng lớp từng lớp cởi bỏ."
Tay Triệu Sách không ngừng nghỉ.
Rất nhanh, từng lớp áo cưới dày cộm đã được cởi bỏ.
Đến cả áo lót đỏ thẫm bên trong cũng được tháo ra.
Tô Thải Nhi trước đây có đọc qua vài cuốn sách nhỏ, chỉ biết rằng khi động phòng, hai người cần cởi y phục.
Nào ngờ, chuyện lại ngượng ngùng đến thế này...
Nàng mặc chiếc áo yếm đỏ thẫm, trong mắt chứa đựng ánh nước long lanh và vô vàn tình ý.
Làn da trắng nõn lộ ra ngoài, bởi vì thẹn thùng mà ửng hồng.
Những nụ hôn của phu quân nhẹ nhàng rơi trên mặt, trên cổ, rồi đến bờ vai nàng.
Tô Thải Nhi cảm thấy, có lẽ chất rượu nồng hậu kia bắt đầu ngấm.
Bằng không, sao nàng lại choáng váng, lại nóng bừng như thế, tim còn đập nhanh đến vậy.
Nàng chỉ cảm thấy, mỗi nơi bị chạm vào đều như bốc cháy.
Cái nóng quá đỗi này cứ như muốn thiêu đốt nàng, toàn thân nàng đều mềm nhũn.
Là vì kích động, cũng là vì thẹn thùng.
"Phu quân......"
Giọng Tô Thải Nhi mềm mại đến không tưởng.
Triệu Sách hôn lên xương quai xanh của người dưới thân, giọng anh cũng hơi khàn khàn.
"Ừ? Ta đây."
Tô Thải Nhi nhận được lời đáp, giống như an tâm hơn hẳn.
Nàng không dám cúi đầu nhìn xuống dưới, chỉ có thể run rẩy nói: "Ta, ta muốn đắp chăn."
"Mặt trời còn chưa lặn đâu......"
Triệu Sách nhìn vào mắt Tô Thải Nhi.
"Phía dưới còn nhiều hoa quả khô lắm, đắp chăn sẽ đè hỏng chúng mất."
"Ép hỏng liền không thể ăn rồi."
Tô Thải Nhi vẫn còn choáng váng, cảm giác bàn tay to lớn kia khẽ vuốt ve trên người mình.
Nàng "Ừm" một tiếng, lặp lại: "Ép hỏng thì không ăn được nữa..."
"Vậy thì thôi không đắp nữa."
Triệu Sách cười cười, hoàn toàn không có chút ngượng ngùng vì đã trêu chọc nàng.
"Ừm, thật ngoan."
Vừa nói, anh vừa cúi đầu, áp môi mình vào đôi môi của nàng.
Mặt trời còn chưa lặn, trong gian phòng sáng bừng.
Tất cả yêu thương và cực nóng đều không thể che giấu.
Triệu Sách vô cùng yêu thương, hôn lên cô nương đang thở dốc.
"Ôm nàng đi tắm rửa?"
Hai người tắm rửa xong, trời cũng đã tối hẳn.
Chân Tô Thải Nhi hoàn toàn không chạm đất.
Phu quân một mực ôm nàng, đút nàng uống chút nước cháo.
Nhìn mí mắt cô nương sưng húp, đến cả bờ môi cũng sưng nhẹ, khẽ cong lên.
Triệu Sách không nhịn được cúi đầu, lại hôn nàng một cái.
"Thương nàng chết mất thôi."
Tô Thải Nhi ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng đầu, sợ rằng ngay cả khi nói chuyện cũng sẽ để lộ chút dư vị hạnh phúc.
Hai người vừa uống chút nước cháo nóng, Triệu Sách lại ôm cô nương về phòng ngủ.
Nhìn mắt cá chân còn lộ ra ngoài, vẫn còn in hằn một vết đỏ.
Triệu Sách tự tay mặc lại chiếc quần áo lót vừa cởi cho nàng, rồi lại hôn nàng một cái.
Cả đống chăn mền trên giường cùng táo đỏ, nhãn khô để dưới giường đều bị anh gạt xuống đất.
Tiếng lốp bốp vang lên, Tô Thải Nhi nhìn đống đồ vật dưới đất, nhớ lại lời phu quân vừa nói.
Nàng vội vàng dời mắt đi.
Triệu Sách lấy ra một bộ chăn mền mới, ôm cô nương vào lòng, hỏi: "Đi ngủ nhé?"
"Vâng, phu quân ngủ ngon..."
Tô Thải Nhi đáp lời, chưa kịp nghĩ nhiều đã mệt lả mà ngủ thiếp đi.
Hai người ôm nhau ngủ, phảng phất cả thế giới đều trở nên trọn vẹn.
......
Sáng hôm sau, khi trời vừa sáng.
Lúc Tô Thải Nhi tỉnh lại, chỗ bên cạnh đã trống không.
Nàng ngồi dậy từ trên giường, định đứng lên.
Chân vừa chạm xuống đất, nàng đã thấy một trận bủn rủn truyền lên.
Ký ức đêm qua lập tức ùa về trong tâm trí nàng.
Tô Thải Nhi mặt ửng hồng đưa chân xuống, định xỏ giày vào.
Đống bừa bộn trên đất vẫn còn đó, như tố cáo những gì đã xảy ra đêm qua.
Cửa phòng "kẽo kẹt" một tiếng, rồi mở ra.
Triệu Sách bưng một chậu nước nóng, từ bên ngoài đi tới.
Tô Thải Nhi nhìn thấy phu quân, ánh mắt vô thức né tránh.
Một lúc lâu sau mới dám nhìn lại, nàng nhỏ giọng nói: "Phu quân... buổi sáng..."
"Ta hôm nay lên muộn."
Nói xong, nàng mới hơi kinh ngạc ho nhẹ hai tiếng.
Giọng nàng sao lại khàn đến thế này?
Triệu Sách cười, đặt chậu gỗ trong tay lên giá.
Sau đó, anh ôm cô nương, hầu nàng rửa mặt.
Tô Thải Nhi nói: "Đáng lẽ ra thiếp phải giúp phu quân mới đúng..."
"Không sao, đêm qua nàng vất vả rồi, để phu quân hầu hạ nàng."
Một câu nói đó khiến Tô Thải Nhi mặt đỏ bừng.
Rửa mặt xong, Triệu Sách cười, khẽ véo má nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng.
"Ôm nàng xuống bếp nhé, phu quân có ch��t món ngon cho nàng đây." Truyện này được chỉnh sửa bởi truyen.free, xin hãy tận hưởng từng dòng chữ.