(Đã dịch) Hắc Đạo Đặc Chủng Binh - Chương 76 : Thời khắc sinh tử
Đường Phong thấy hai tên địch vung đao đỡ lấy song đao của mình, liền chớp lấy thời cơ buông tay thả cương đao ra, trực tiếp vươn tay chộp lấy yết hầu của cả hai, dùng sức bóp mạnh một cái. Đầu hai tên kia nghiêng sang một bên, tắt thở ngay tại chỗ.
Bốn thanh đao cùng lúc rơi xuống đất, phát ra những tiếng loảng xoảng thanh thúy. Đường Phong hét lớn một tiếng, bước nhanh về phía trước. Sau khi Đường Phong giải quyết xong ba tên, áp lực bên phía đám người Mặt Quỷ lập tức giảm đi đáng kể.
Thấy Đường Phong lao tới, một tên tiểu quỷ tử xoay người vung đao bổ về phía hắn. Đường Phong thấy thế đao hung mãnh vội nghiêng người né tránh, đồng thời đưa tay chộp lấy cổ tay kẻ nọ, dùng sức bẻ gập. Một tiếng "rắc" thanh thúy vang lên kèm theo tiếng kêu thảm thiết. Nếu đấu tay đôi, những kẻ này không ai có thể chịu nổi quá ba chiêu dưới tay Đường Phong. Hắn kéo mạnh cánh tay kẻ nọ về phía mình, tay phải nắm chặt đấm mạnh vào mặt hắn, khiến tên kia ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Thấy Đường Phong dũng mãnh như vậy, những kẻ kia buông tha hai người Vương Thắng đang thoi thóp, vừa gào thét để tự trấn an vừa lao vào tấn công Đường Phong. Lúc này Đường Phong tay không tấc sắt, địa hình hành lang lại quá chật hẹp, muốn né tránh hiển nhiên là điều không thể.
Mắt thấy trường đao sắp chém tới người, Hứa Cường và Quan Trí Dũng sau khi giải quyết xong ba tên dưới lầu cũng đã xuất hiện sau lưng Đường Phong. Quan Trí Dũng vung tay ném mạnh con dao găm trên tay, chỉ thấy con dao như Tiểu Lý Phi Đao, cắm phập vào giữa mi tâm tên tiểu quỷ tử kia.
"Lão đại, tiếp lấy!" Mặt Quỷ và Vương Thắng lúc này ngồi bệt dưới đất thở hổn hển. Hai người toàn thân không biết đã trúng bao nhiêu nhát dao, có thể cầm cự lâu như vậy dưới sự vây công của tám tên đối thủ ngang tầm thực lực đã là một kỳ tích. Lúc này nguy cơ giải trừ, hai người bọn họ ngay cả sức để đứng dậy cũng không còn. Nhìn thấy Đường Phong gặp nguy hiểm, Mặt Quỷ vội vàng hét lớn một tiếng rồi ném thanh đao của mình về phía Đường Phong.
Đưa tay bắt lấy thanh đao Mặt Quỷ ném tới, Đường Phong cũng phải trả giá đắt khi bị một tên tiểu quỷ tử chém trúng cánh tay phải. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, tay trái tóm lấy tên địch chưa kịp thu đao về, tay phải vung đao chém toạc cổ hắn.
Mười mấy giây, hai tên còn lại chỉ cầm cự được mười mấy giây rồi cũng gục xuống trong vũng máu.
Mấy người ngồi phịch xuống đất thở dốc, Mặt Quỷ đột nhiên kêu to: "Lão đại, Hữu Thủ... Hữu Thủ không xong rồi! Mẹ kiếp, anh mau lại xem đi."
Nghe vậy, ba người Đường Phong vội vàng đứng dậy chạy lại chỗ hai người kia. Đường Phong quát Hứa Cường ở phía sau: "Mẹ kiếp, mau đi bật đèn lên!"
"A!" Hứa Cường đáp một tiếng rồi vội vàng chạy xuống lầu một mở cầu dao tổng.
Đèn sáng, khung cảnh biệt thự lúc này chẳng khác nào Tu La Địa Ngục. Đại sảnh lầu một, hành lang lầu hai ngổn ngang thi thể. Nhìn kỹ lại thì chẳng có mấy cái xác còn nguyên vẹn, không cụt tay thiếu chân thì cũng bị chặt làm đôi, thê thảm hơn thì đầu lìa khỏi cổ.
Lúc này sắc mặt Vương Thắng trắng bệch, quần áo đã bị máu tươi nhuộm đỏ đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu. Trên hai cánh tay trần trụi chằng chịt vết thương, xương cốt trắng hếu lộ ra rõ mồn một.
"Hữu Thủ, Hữu Thủ, chú mày sao rồi?" Đường Phong kích động gọi, trong mắt ánh lên ngấn lệ.
Vương Thắng cố sức cười với mấy người Đường Phong, sau đó thều thào: "Lão... lão đại, cho... cho em xin... điếu thuốc."
Đường Phong vội vàng móc trong túi ra bao thuốc đã bị bẹp dúm, rút một điếu với bàn tay run rẩy nhét vào miệng mình châm lửa, sau đó nhẹ nhàng đặt lên miệng Vương Thắng.
Vương Thắng cau mày nâng tay phải lên, run rẩy kẹp lấy điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi cười lớn: "Em... em tự làm được. Em... em không có cái mệnh đó đâu, đến hút thuốc... mà cũng phải có người hầu hạ."
"Hữu Thủ..." Nước mắt trong mắt Đường Phong rốt cuộc không kìm được nữa, hòa lẫn với máu trên mặt rơi xuống sàn nhà.
"Lão... lão đại, anh để em nói. Thời gian của em... không... không còn nhiều nữa. Em... em không hối hận. Từ ngày bước chân... bước chân lên con đường này, em... em đã biết sớm muộn... sớm muộn cũng có ngày hôm nay. Quen biết anh, quen biết các anh em... em... em rất vui. Em... em mệt rồi, em muốn ngủ một giấc thật ngon. Hoa... Hoa Hưng Xã không thể... không thể cứ thế mà giải... giải tán..." Nói đến đây, đôi mắt Vương Thắng dần dần khép lại.
"Hữu Thủ!!!!!!" Mấy người cùng gào lên. Những gã đàn ông sắt đá này đã rơi những giọt nước mắt đau thương. Dù chỉ mới tiếp xúc vài tháng ngắn ngủi, nhưng bọn họ đã coi nhau như ruột thịt. Giờ đây nhìn Vương Thắng nhắm mắt ngay trước mặt mình, lòng họ đau như cắt.
Ngay cả Mặt Quỷ vốn luôn lạnh lùng cũng bật khóc, hắn quỳ sụp xuống trước mặt Vương Thắng gào lên: "Hữu Thủ, tại sao? Tại sao mày lại đỡ đao thay tao? Tại sao!!! Hắc Long Hội, chỉ cần lão tử còn sống thì sẽ không tha cho chúng mày!!!"
Khi hai người bị vây hãm, Mặt Quỷ nhớ rõ ràng những lần bản thân suýt chết đều là Vương Thắng cứu mạng. Lúc trước, cả hai đang trong tình thế nguy nan, đều cố nín một hơi để chiến đấu. Giờ đây nguy hiểm đã qua, hơi sức ấy cũng buông lỏng, Vương Thắng rốt cuộc không gượng dậy nổi nữa.
"Hữu Thủ, con mẹ nó mày đứng dậy cho bố! Mày chó thật, tao còn chưa dạy công phu cho mày, tao còn chưa hành hạ mày, sao mày có thể chết như thế được? Mày không được chết, không được chết!!!" Hứa Cường đấm mạnh vào tường, sau đó ôm lấy đầu Vương Thắng gào to.
Đột nhiên, Hứa Cường mừng rỡ reo lên: "Lão đại, Hữu Thủ hắn... hắn chưa chết, hắn vẫn còn thở!"
Nghe vậy, Đường Phong vội đưa tay lên mũi Vương Thắng kiểm tra, quả nhiên vẫn còn hơi thở. Xem ra Vương Thắng chỉ bị hôn mê do mất máu quá nhiều. Đường Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn biết rõ, nếu Vương Thắng không được cấp cứu kịp thời thì vẫn sẽ chết!
"Thứ Đao, cậu ra gara gọi Phỉ Phỉ và Phong Tử vào đây, bảo bọn họ là hiện tại đã an toàn rồi. Bảo bọn họ lập tức đi tìm bác sĩ về đây cho tôi, nhớ dặn bác sĩ mang theo đầy đủ dụng cụ phẫu thuật!" Đường Phong hét lớn. Hắn biết thời gian bây giờ chính là sinh mệnh. Không chỉ Vương Thắng, mà cả Mặt Quỷ cũng cần được chữa trị gấp. Thương thế của hắn tuy nhẹ hơn Vương Thắng một chút, nhưng nếu chậm trễ thì cũng nguy hiểm đến tính mạng.
Quan Trí Dũng biết tình hình khẩn cấp, vội vàng lao ra ngoài. Đường Phong quay sang nói với Hứa Cường: "Tả Thủ, cậu bế Hữu Thủ lên giường đi, cố gắng cẩn thận vết thương."
Sau đó hắn vỗ vai Mặt Quỷ nói: "Mặt Quỷ, cậu cũng tranh thủ..."
Lời nói mới được một nửa thì hắn khựng lại, bởi hắn phát hiện Mặt Quỷ đang quỳ ở đó đã ngất đi từ lúc nào.
Hãy truy cập truyen.free để ủng hộ nhóm dịch và theo dõi những chương mới nhất một cách trọn vẹn.