Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Gọi Ta Là Vô Danh - Chương 13: Phản Đồ

Màn chắn phòng hộ liên tục lập lòe nhưng vẫn chưa có bất cứ dấu hiệu suy yếu nào.

Lúc này, Từ Hải từ hậu viện chạy tới chỗ đám người .

- Từ lão bọn nhỏ thế nào ?

- Đã đi rồi hẳn sẽ không có chuyện gì !

Từ Hải lên tiếng đáp sau đó nhìn nhìn đám người đang công kích màn sáng phòng hộ hỏi :

- Lão gia, đến giờ vẫn chưa có tin tức của lão tổ, chúng ta có thể cầm cự được bao lâu đây ?

- Yên tâm không có năm canh giờ thì tuyệt đối bọn chúng không thể công phá được trận pháp phòng hộ này.

Lê Thế tự tin nói với Từ Hải .

- Lão gia, đã qua gần một ngày rồi đám người Cực Lạc Cung đuổi theo lão tổ cũng đã quay lại đây, có lẽ, ông ấy đã gặp chuyện rồi !

Từ Hải dùng giọng điệu không dám tin nói với Lê Thế .

- Từ lão, chuyện không nên nói lúc này.

Lê Thế hắn biết theo như kế hoạch thì hắn đã an toàn trở về gia tộc,đáng ra lão tổ cũng thế nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì đã có mặt ở đây từ lâu rồi, lão tổ hắn… có lẽ đã lành ít dữ nhiều rồi .

Nhưng hắn không dám nói ra suy nghĩ này sợ làm r·ối l·oạn lòng quân cũng như chính tâm tình của hắn mà cho dù có nói ra thì bọn người kia sẽ tin hắn sao sẽ tha cho gia tộc của hắn sao cho nên phải giấu để cho bọn hắn có chút kiêng kỵ mà đưa tộc nhân rời khỏi đây. Nhưng hắn đâu biết rằng truyền tống trận đã bị tâm phúc của hắn hủy đi.

- Tiếp tục gia cố trận pháp nhất định phải kiên trì đến khi lão tổ đột phá xong .

Lê Thế cố ý nói lớn quả nhiên có tác dụng các loại công kích lại điên cuồng đập vào vòng sáng phòng hộ khiến đại viện rung chuyển kịch liệt.

- Từ lão mau đưa các vị phu nhân rời đi .

- Được.

Từ Hải xoay người đi lại một lần nữa đưa năm vị phu nhân xuống thông đạo truyền tống.

Chưa đến nửa khắc sau Từ Hải quay lại bẩm báo :

- Lão gia, tất cả đều “ đi ” rồi !

- Được chúng ta cũng rút thôi, Từ lão đi cùng ta !

Lê Thế quay lại nói với đám hạ nhân :

- Các ngươi ở lại thủ hộ thêm một lát, sau đó lần lượt đến truyền tống trận, chúng ta chuyển nhà.

- Lão gia các người đi trước, ta ở lại thủ hộ thêm một lát, nhân tiện thêm linh thạch vào trận pháp phòng hộ.

- Được, vậy ta cùng hai vị trưởng lão đi trước.

Nói xong liền cùng hai tên trưởng lão rời đi .

Từ Hải quay lại quát lớn với đám thủ hạ :

- Các huynh đệ ngày hôm nay Lê gia ta g·ặp n·ạn, các vị đã ở lại đến giờ phút này Lê gia sẽ không bao giờ quên công lao của các vị. Tiếp tục gia trì trận pháp, sau đó rút lui .

- Tuân lệnh Từ Lão.

Ở bên ngoài trận pháp Kha Trấn Trach cùng Hồng Nhất Phấn thấy người Lê gia trong trạch viện lần lượt rời đi thì cau mày :

- Hồng đạo hữu bọn chúng dường như có chuẩn bị khác, phải nhanh chóng công phá màn chắn phòng hộ, ta và ngươi cùng ra tay .

- Không cần ra tay Kha đạo hữu, chúng ta thu lưới thôi.

Hồng nhất Phấn cười lạnh một cái sau đó lấy ra một khối ngọc giản truyền âm :

- Từ trưởng lão hành động đi .

Nửa khắc sau quả nhiên ánh sáng của màn chắn phòng hộ nhạt dần rồi bắt đầu xuất hiện dấu hiện nứt vỡ, sau đó sụp đổ .

- Xông vào ngoại trừ dòng chính Lê gia, còn lại không để kẻ nào sống sót.

Hồng Nhất Phấn vừa dứt lời đám thuộc hạ phía sau ùa lên như ong vỡ tổ lao vào trạch viện họ Lê, gặp người g·iết người gà chó không tha.

Hơn một trăm người Lê gia từ hộ vệ đến người làm không một kẻ nào chạy thoát máu tươi nhuộm đỏ đất tiếng kêu gào vang vọng một góc trời .

Lúc này, Lê Thế cùng hai tên trưởng lão đi đến thông đạo dưới lòng đất, vừa đến nửa đường đã nghe mùi máu tanh nhàn nhạt từ phía dưới tràn lên, biết có chuyện không hay ba người vội vàng dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống .

Đập vào mắt là cảnh tượng mà có lẽ cả đời này Lê Thế hắn sẽ không bao giờ quên được .

Ngay bên cạnh truyền tống trận đã bị phá hủy không ra hình dạng là t·hi t·hể năm vị phu nhân của hắn đang nằm trong vũng máu, cách vị trí đấy chưa đến ba mét lại là xác của con cháu họ Lê hắn, tất cả đều một bị một đao chí mạng từ phía sau cho thấy kẻ ra tay là người tâm phúc khiến không ai để ý hơn nữa ra tay dứt khoát, còn là một đao đoạt mạng chứng tỏ kẻ này tu vi không yếu .

Lê Thế ngẩn người một lúc lại giáo giác nhìn quanh như đang tìm kiếm cái gì hiển nhiên là xem có thấy xác con trai hắn không . Sau khi chắc chắn không thấy Lê Thanh nằm trong đám người hắn mới nhẹ nhàng thở dài một tiếng .

Chưa kịp cảm thán một tiếng thì bên trên truyền ra tiếng động vỡ vụn hắn biết đại trận đã vỡ nát xem ra bên trên thất thủ rồi hi vọng sống gần như bằng không quay qua nhìn hai tên trưởng lão cười khổ nói :

- Hai vị huynh đệ Lê gia ta coi như xong rồi hôm nay ba chúng ta c·hết ở đây cũng coi như không cô đươn trên đường hoàng tuyền rồi.

- Thế huynh chúng ta là người họ Lê c·hết làm ma họ Lê không có gì hối tiếc, ta chỉ hận một điều là không thể xẻ da róc thịt tên phản đồ gia tộc đáng cười thay đến c·hết còn không biết hắn là ai .

Một tên trưởng lão giọng đầy oán hận lẫn bi tráng nói .

- Kẻ đó là ai chẳng phải quá rõ ràng rồi sao chỉ trách Lê Thế ta cả đời anh minh, cuối cùng lại c·hết trong tay một tên phản phúc ôi !

Cảm thán một câu, thở dài một tiếng Lê Thế đứng dậy đi lại cuối chân cầu thang ấn cơ quan lập tức một cánh cửa đá hạ xuống phong bế luôn căn phòng phía dưới .

- Hai vị huynh đệ cánh cửa này được làm bằng huyền thiết thiên ngoại cho dù là tu vi kim đan cũng không thể phá hủy nó tranh thủ thời gian tu sửa trận pháp.

- Vẫn là Thế huynh suy nghĩ chu toàn chúng ta vẫn còn đường sống .

Hai tên trưởng lão hô lên vui mừng có cơ hội sống ai lại cam tâm tình nguyện chịu c·hết bao giờ.

Đúng lúc này bên trên lại truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập đi xuống cầu thang, rồi tiếng binh khí v·a c·hạm với cửa sắt .

- Mẹ nó lại có thể là huyền thiết !

Tiếng mắng chửi của một tên thuộc hạ vang lên.

Hồng Nhất Phấn khẽ cau mày nhìn sang kẻ bên cạnh :

- Từ trưởng lão chuyện này là sao ?

- Cơ quan này ta cũng không biết có tồn tại a, Lê Thế a Lê Thế, luôn luôn mang đến bất ngờ cho người khác.

Hắn vừa vuốt chòm râu vừa cười nói .

- Ngươi còn cười mau nghĩ cách mở cánh cửa này ra !

Kha Trấn Trạch sốt ruột nói .

- Cái này là huyền thiết thiên ngoại ah ngươi có bản lãnh thì mau mở đi nhường cho ngươi hết đấy !

Hắn nhếch mép cười mỉa mai .

- Ngươi.... ngươi .

- Từ trưởng lão mặc kệ bọn hắn sao đồ đã đến tay rồi còn không lấy được ta có chút không cam lòng ah.

Hồng Nhất Phấn ủy khuất nói .

- Con chó có chạy được cũng sẽ không bỏ con của nó ! về thôi lâu rồi chưa có về nhà thật hoài niệm ah !

Nói xong liền quay lưng đi để lại một đám người không hiểu mô tê gì hết .

- Cử người canh gác trước cửa chỉ cần có người bước ra ngoài lập tức thông tri cho ta !

- Rõ .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free