Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 655: Catherine (1)

"Yếu đuối!"

Eileen kiên quyết trách mắng Yvellon, ngay cả khi đối phương đã nói hết lời chân thành.

"Ít nhất em cũng phải thể hiện chút dũng khí và tinh thần chiến đấu tối thiểu của một thành viên Hoàng gia chứ, em trai ạ."

Nhị hoàng tử chỉ khẽ nhún vai, ra vẻ đành chịu.

"Ai cũng có chí hướng riêng của mình. Tốt nhất chúng ta nên sống đúng với bản chất của mình."

"Được rồi. Ta nghĩ bọn chúng sẽ không ngờ em là gián điệp đâu."

Eileen đột nhiên bật cười khúc khích. Yvellon nhìn thấy biểu cảm hiếm hoi này của chị gái, anh không khỏi kinh ngạc.

"Chuyện gì vui vậy?"

"Chà chà, ta không thể nhịn cười mỗi khi tưởng tượng vẻ mặt của tên đó nếu hắn biết sự thật. Em trai, em biết không? Có một người đã cảnh báo ta phải cẩn thận em đấy."

"Cái gã giáo sư giả mạo đó à?"

"Đương nhiên. Ít nhất lần này ta đã đúng, còn hắn thì sai."

Yvellon lắc đầu bất lực.

"Chuyện đó có gì đáng vui mừng đâu chứ?"

"Hahaha. Cái gã lúc nào cũng tỏ vẻ hiểu biết mọi chuyện cuối cùng cũng có lúc phán đoán sai lầm. Với ta, vậy là đủ rồi."

Eileen thấy thật sảng khoái khi cuối cùng cũng có thể thoải mái chế giễu Rudger. Hừ, ai bảo hắn dám bắt chẹt cô nhiều lần như vậy?

Sau một lúc lâu, Eileen dường như cảm thấy đã đủ, bèn bình tĩnh dặn dò.

"Dựa theo tình hình hiện tại, tốt nhất em vẫn nên tiếp tục duy trì vai trò của mình bên cạnh Sal·esian. Em có thể lựa chọn thời cơ để chuyển hướng s��� chú ý của hắn."

"Không thể làm vậy mãi được. Một khi Sal·esian nghi ngờ, hắn sẽ tẩy não tôi ngay lập tức."

"Chẳng phải hiện tại em đã có được một phần quyền năng của Sal·esian rồi sao?"

Eileen chỉ vào quyển kinh thánh mà Yvellon đặt trên bàn. Dù thứ này yếu hơn sức mạnh tẩy não của Sal·esian, nhưng nó lại là chìa khóa giúp vượt qua tình thế khó khăn trước mắt.

Yvellon không khỏi ngạc nhiên khi nhìn vào đôi mắt của Eileen – đôi mắt của một người chưa bao giờ bỏ cuộc. Anh mỉm cười, không cố gắng khuyên can chị mình nữa.

"Chị vẫn nên đi nghỉ đi."

* * *

Tình hình nội bộ Theon lúc này chẳng khác nào một mớ hỗn độn. Vụ việc Dreamland vừa lắng xuống chưa lâu thì tin tức giáo sư Rudger Chelici là kẻ giả mạo, đồng thời đã sát hại nhiều người của Thánh quốc lại bùng lên, khiến mọi người xôn xao bàn tán không ngớt. Hình ảnh Cục An ninh Đế quốc áp giải tên tội phạm đi ngày hôm đó vẫn còn in đậm trong tâm trí nhiều người.

Nhưng thứ gây sốc nhất không phải hai chuyện đó, mà là tin tức Rudger Chelici là con ngoài giá thú c���a Cựu Giáo hoàng Benedict. Và đứa con riêng đó đã cấu kết với tà giáo, âm mưu lật đổ Thánh quốc.

"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Giáo sư Rudger là con trai của Cựu Giáo hoàng sao?"

"Kẻ giả mạo đó sẽ không nói dối đấy chứ?"

"Đồ ngốc. Cục An ninh đã bắt hắn rồi, tin tức đó sao có thể là giả được? Chúng ta đã bị kẻ đó lừa dối bấy lâu nay. Tên của hắn xuất hiện đầy rẫy trên các mặt báo kìa."

"Chẳng lẽ tất cả mọi chuyện xảy ra ở Theon đều do hắn gây ra sao?"

"Cậu quên giáo sư đã chiến đấu bảo vệ chúng ta trong sự cố vừa rồi ư? Sao cậu có thể nói ra những lời như vậy?"

"Ai mà biết liệu mọi chuyện có phải là một vụ dàn dựng hay không?"

Những kẻ không ưa Rudger nhân cơ hội này đổ thêm dầu vào lửa, không ngừng kích động tâm trí các học sinh đang hoang mang. Tất nhiên, không phải ai cũng dễ dàng tin vào những lời vô căn cứ đó. Tuy nhiên, số lượng người đặt ra nghi vấn không hề nhỏ.

"Có ai còn nhớ hắn đã nói gì không? Hắn đã tự thú nhận bản thân không phải Rudger Chelici."

"Vậy rốt cuộc giáo sư Rudger Chelici thật đã đi đâu?"

"Rất có thể giáo sư Rudger Chelici thật mà chúng ta học từ đầu năm đã bị bắt cóc, và kẻ giả mạo kia đã nhân cơ hội đó đánh cắp thân phận của thầy ấy."

"........."

"Thuyết âm mưu này có hơi quá đáng không?"

Dù vậy, vẫn có không ít người tin tưởng vào giả thiết Rudger Chelici thực sự đang bị giam giữ ở đâu đó và Heathcliff van Bretus đã giả mạo anh ta để trà trộn vào Theon. Nghĩ đi nghĩ lại thì giả thiết này cũng khá thuyết phục. Nhiều người không cho rằng vị giáo sư mà họ đã tiếp xúc cả một năm trời lại là một kẻ giả mạo bất lương.

Có kẻ giả mạo nào lại dày công giảng dạy nhiệt tình đến thế sao?

Đã vậy, hắn còn hào phóng tặng không cho họ nhiều tài liệu cùng ma pháp quý giá nữa chứ. Bày ra tất cả những chuyện đó chỉ để lấy được lòng tin của mọi người thì có hơi mất công quá chăng?

Tất nhiên cũng có những người góp phần lan truyền những tin đồn kiểu này. Và chủ nhân của những tin đồn đó không ai khác chính là hiệu trưởng của Theon, Elisa Willow.

Vị hiệu trưởng lúc này vẫn đang bình tĩnh quan sát mọi động tĩnh trong học viện từ khung cửa sổ phòng làm việc. Trái ngược với bầu không khí đang sôi sục vì hoảng loạn, không khí trong văn phòng hiệu trưởng lại yên bình đến lạ.

"Ngài cứ để mọi chuyện như vậy liệu có ổn thỏa không?"

Giáo sư Vierano nhẹ nhàng đặt tách trà đang cầm xuống. Bên cạnh ông là Sedina đang đứng ngồi không yên. Ngoài hai người, còn có một vài vị khách khác cũng đang tụ tập tại văn phòng theo lệnh triệu tập của Elisa Willow.

"Ổn định tình hình là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta không thể để mọi người chú ý quá nhiều vào tin tức về Thánh quốc."

"Xin lỗi hiệu trưởng, chẳng lẽ những tin đồn đó là sự thật sao?"

Giáo sư Selina lên tiếng hỏi với giọng thận trọng. Mọi việc diễn ra quá nhanh, cô ấy hiện vẫn chưa kịp tiêu hóa hết tin tức về Rudger Chelici.

"Hừ! Tin đồn lúc này đúng hay sai đã không còn quan trọng nữa."

Chris Bennimore bật ra một tiếng chế giễu.

"Điều quan trọng là tại sao hiệu trưởng lại tập hợp chúng ta ở đây. Và tôi cũng tò mò tại sao vị trợ lý của ngư��i kia lại có mặt ở đây?"

Sedina, khi đối diện với ánh nhìn soi mói của Chris Bennimore, cảm thấy vô cùng sợ hãi. May mắn là giáo sư Vierano đã lên tiếng đỡ lời cho cô.

"Người đứng ở đây hiện tại không phải là học sinh Sedina Rosen. Cô ấy là Sedina Plante, nữ tư tế của tộc yêu tinh chúng tôi."

Khi giáo sư Vierano tiết lộ thân phận của Sedina, cả căn phòng đều sững sờ.

"Này, đợi đã! Điều đó có nghĩa là sao...?"

Giáo sư Merylda ngồi cạnh giáo sư Selina không khỏi kinh ngạc. Các giáo sư ở đây đều biết Rudger Chelici có một vị trợ lý siêng năng và tháo vát, chỉ là không ai ngờ thân phận của vị trợ lý đó lại đáng kinh ngạc đến vậy.

"Sedina hiện ở đây với tư cách là sứ giả của Vương quốc yêu tinh. Tôi cũng ở đây với tư cách là một trưởng lão của vương quốc, không phải là giáo sư của Theon.

Vì vậy, xin mọi người hãy tôn trọng Sedina."

"Hiệu trưởng, chuyện này là sao?"

Elisa Willow lúc này mới chậm rãi cất tiếng.

"Đúng vậy. Những tin tức trưởng lão Vierano vừa nói đều là sự thật."

Vị hiệu trưởng khẽ mỉm cười.

"Tuy nhiên, hiện tại đó không phải điều quan trọng. Một văn kiện chính thức vừa được gửi đến."

".......?"

"Quỷ Vương Heathcliff van Bretus đã tấn công Thánh quốc Bretus và hiện đang chiếm giữ thành trì thủ đô Galahad. Thánh hoàng Sal·esian đã tuyên bố phát động một cuộc Thánh chiến."

"Nhưng tại sao văn kiện này lại được gửi cho chúng ta? Chẳng lẽ..."

Chris Bennimore nêu ra một khả năng mà anh không muốn nghĩ đến nhất.

"Bọn họ yêu cầu Theon tham gia cuộc chiến sao?"

"Đúng vậy."

"Thật lố bịch!"

Merylda là người phản ứng dữ dội nhất.

"Một yêu cầu vô lý. Theon chúng ta vốn dĩ chỉ là một nơi trung lập, chuyên bồi dưỡng các pháp sư. Chúng ta không có nghĩa vụ tham gia chiến tranh."

"Giáo sư Merylda, xin hãy bình tĩnh."

Wilford ngay lập tức lên tiếng trấn an. Nhờ vậy, bầu không khí trở nên ổn định hơn một chút.

Elisa Willow tiếp tục.

"Đúng vậy. Tuy Theon nằm trong lãnh thổ của Đế quốc, nhưng chúng ta có quyền tự chủ, không cần tuân theo ý chỉ của Hoàng gia. Cho dù họ có yêu cầu chúng ta tham gia chiến tranh, chúng ta vẫn có th��� lờ đi. Vấn đề ở đây là một cuộc Thánh chiến."

"Thánh chiến ư?"

"Tình hình trên khắp lục địa dạo gần đây rất hỗn loạn. Từ sự cố ma quỷ ở thủ đô Lindebrugne, Isla Machia dạo trước gần như bị phá hủy hoàn toàn, cho đến sự cố Dreamland xảy ra ở Leathervelk vừa rồi... Nỗi sợ hãi của mọi người đã lên đến đỉnh điểm, và một cuộc Thánh chiến là không thể tránh khỏi."

"Nhưng Thánh chiến đáng lẽ là chuyện Thánh quốc phải xử lý chứ. Chúng ta thì có liên quan gì đến?"

Vấn đề chính là ở đó.

"Tình hình hiện tại là cuộc Thánh chiến này lại được tất cả các quốc gia trên thế giới ủng hộ."

"Cái gì?"

"Mọi sự tất có điều bất thường. Đó là lý do Theon chúng ta không thể không đưa ra một câu trả lời thỏa đáng."

Các quốc gia trên khắp đại lục đột nhiên lại trở nên đoàn kết một cách kỳ lạ. Khi một loạt các tình huống vô lý xảy ra, có vẻ như ngay cả lý lẽ thông thường cũng sẽ bị phá vỡ.

"Chúng ta sẽ tham chiến. Tuy nhiên, tất cả các học sinh phải được đảm bảo an toàn ở Đế quốc, chỉ một số người sẽ được điều ra chiến trường."

"Nếu những kẻ đó không đồng ý thì sao?"

Elisa Willow khịt mũi coi thường khi nghe câu hỏi của Chris Bennimore.

"Vậy thì Theon sẽ không tham gia. Kẻ nào dám chất vấn quyết định của ta?"

"........."

Đó là một tuyên bố đầy kiêu ngạo. Nhưng khi nghĩ đến năng lực của vị hiệu trưởng, sự tự tin của cô quả thực là có lý do.

"Ta đã nói chuyện xong với các giáo sư khác rồi. Tất cả các giáo sư từ niên cấp thứ tư sẽ tham gia Thánh chiến. Tuy nhiên, chúng ta sẽ tự mình chủ động lực lượng, không thuộc quyền chỉ huy của bất cứ kẻ nào."

Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa từ bên ngoài. Đôi mắt Elisa Willow khẽ nheo lại khi cảm nhận sự dồn dập trong từng tiếng đập cửa.

"Không phải ta đã bảo không được làm phiền khi ta đang họp sao?"

Chẳng lẽ có chuyện gì đó khẩn cấp đến mức cấp dưới của cô phải đến báo cáo ngay lập tức?

"Vào đi."

Cánh cửa mở ra, một nhân viên trong học viện, đầu đầy mồ hôi, báo cáo một cách gấp gáp.

"T-thưa hiệu trưởng, ngài cần ra ngoài một chuyến."

"Có chuyện gì?"

"B-bên ngoài. Có người mới từ bên ngoài đến."

Tất cả những người bên trong căn phòng đều kinh ngạc khi nghe những lời tiếp theo.

"Thánh nhân của Giáo hội đã đến!"

* * *

Rene nằm trên giường trong ký túc xá, mắt nhìn đăm đăm lên trần nhà. Đã khá nhiều ngày kể từ khi Rudger bị bắt giữ. Những tin tức tiếp theo không ngừng đổ đến, tin tức nào cũng khiến Rene lo lắng.

'Thánh chiến ư... ... .'

Rene chưa bao giờ chứng kiến chiến tranh, nhưng cô bé biết hai từ đó đại diện cho một điều khủng khiếp đến nhường nào. Đó là điều không bao giờ nên xảy ra.

Tròng mắt Rene đột nhiên cay xè. Một cơn đau bất chợt ập đến khiến Rene choáng váng. Trong khoảnh khắc, một cảnh tượng mờ nhạt hiện ra.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Khung cảnh vừa rồi thoáng qua quá nhanh, nhưng Rene vẫn kịp nhìn thấy hình ảnh thành phố đổ nát bên dưới bầu trời đêm. Thậm chí Rene còn lờ mờ thấy một vật thể khổng lồ trôi nổi trên bầu trời tràn đầy ánh trăng.

Thật khó chịu!

Rene nằm trên giường, khẽ hít một hơi thật sâu. Cô bé đã trải qua rất nhiều biến động, từ sự kiện ở thủ đô cho đến sự cố Dreamland, hay gần nhất là thảm họa ở hòn đảo hơi nước Isla Machia. Mặc dù đã trải qua nhiều chuyện, nhiều lần đứng bên bờ vực của cái chết, Rene vẫn luôn cố gắng để bản thân không mất bình tĩnh. Nhưng tình hình hiện tại rõ ràng đã ở một cấp độ khác.

Đây có phải là cảm giác khi đứng trước một cơn bão không?

Sự run rẩy đang len lỏi trong yên lặng này dường như là một lời cảnh báo về những điều khủng khiếp sắp xảy ra.

'... ... .'

Rene bật dậy, rời giường và rời khỏi ký túc xá. Nơi Rene đến là khu vườn bí mật với những luống hoa được chăm sóc bởi bàn tay khéo léo của Freuden. Thấy luống hoa yên tĩnh không một bóng người, Rene tựa lưng vào gốc cây, khẽ nhắm mắt lại.

Bên ngoài thật sự rất ồn ào.

Sabak.

Trong sự im lặng, tiếng cỏ xào xạc lọt vào tai Rene. Theo như Rene biết, chỉ có ba người có thể vào khu vườn bí mật này. Nhưng tiếng bước chân cô bé nghe thấy có vẻ rất nhẹ, khác hẳn bước chân của nam sinh. Rene quay đầu nhìn, cô bé nghĩ người đến có lẽ là Erendir.

Đập vào mắt Rene là một mái tóc vàng và làn da trắng ngần tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Ánh sáng quá mạnh khiến khuôn mặt đối phương trở nên mờ đi, Rene phải căng mắt để nhìn rõ người đối diện.

!!!

Cơn đau ở mắt vốn đã thuyên giảm đôi chút giờ bỗng dưng quay trở lại. Nhưng kỳ lạ thay, lần này Rene không cau mày hay rơi nước mắt.

?

Người mới đến không phải là Erendir. Đó là một người hoàn toàn khác – một người phụ nữ trưởng thành và chín chắn, khí chất trên người đối phương thậm chí còn mang theo cảm giác thiêng liêng, thần thánh.

Rene cảm thấy khí chất này có phần quen thuộc. Khi cô bé ngước nhìn người phụ nữ, đối phương cũng yên lặng quan sát lại Rene. Rene nghĩ rằng đôi mắt của người phụ nữ đó thật đẹp, như thể chúng chứa đựng cả bầu trời.

"Chị là ai?"

Đáp lại câu hỏi ngây thơ của Rene, người phụ nữ trả lời bằng giọng điềm tĩnh.

"Cô bé có thể gọi ta là Catherine."

Bản quyền dịch thuật và nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free