Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 649: Công thành (2)

Sal·esian ngồi yên lặng một chỗ, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế đan chéo như khi trò chuyện với Rudger. Người em trai cùng cha khác mẹ của hắn dường như đã chuẩn bị tương đối đầy đủ cho chuyến hồi hương. Một vài con chuột nhắt khó chịu đã xuất hiện. Tuy nhiên, chừng đó vẫn chưa đủ để lật đổ ván cờ hắn đang nắm giữ.

Sức mạnh của các vị thần sao?

Heathcliff nếu muốn sử dụng thứ đó ắt sẽ phải trả một cái giá không nhỏ. Nhất là trong tình hình hiện tại, khi Lumensis còn đang gắt gao theo dõi nhất cử nhất động của nó, Sal·esian không cho rằng thằng nhóc kia dám sử dụng sức mạnh đó một lần nữa.

'Hồng y Patrick, ít nhất thì cái chết của ông vẫn thực sự hữu ích. Nhờ có ông mà ta có thể chủ động kìm chân đối thủ.'

Sal·esian từ từ đứng dậy, tầm nhìn phóng ra ngoài, yên lặng ngắm nhìn toàn bộ cảnh vật Hoàng cung Exilion thu gọn vào đáy mắt. Sal·esian rất mạnh, hắn cũng mang trong mình niềm kiêu hãnh. Tuy nhiên, kiêu ngạo không có nghĩa là hắn sẽ tùy tiện rời khỏi Đảo quốc mà không để lại bất kỳ sự phòng bị nào.

"Hy vọng ngươi sẽ thích món quà của ta, em trai."

***

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với Sal·esian, Rudger lặng lẽ nhìn về phía trước. Trong tầm mắt của hắn là một quảng trường lớn chìm trong ánh trăng lung linh. Phía sau tấm màn đỏ là một cánh cửa lớn bằng đá cẩm thạch dát vàng. Cánh cổng vĩ đại kia còn được gọi với một cái tên khác.

Cổng Thiên Đường.

Đó là con đường duy nhất dẫn đến Hoàng cung. Nhưng hiện tại, cánh cửa đã hoàn toàn bị phong bế. Ngay khi kẻ thù bên ngoài tấn công, quân đội Thánh quốc đã rút lui, cố thủ phía sau cánh cửa. Đó là một hành động mà Rudger cho là cực kỳ quyết đoán. Điều đó cũng có nghĩa là bên trong Galahad vẫn còn một kẻ cầm đầu khác.

Nếu là bình thường, muốn mở được cánh cổng kia sẽ phải tốn rất nhiều sức lực. Rudger chẳng có bất kỳ ý tưởng nào về việc có thể phá vỡ bức tường kiên cố trước mặt. Hắn đứng yên một chỗ suy nghĩ đối sách.

Đột nhiên, như thể cảm nhận được gì đó, Rudger quay sang một bên.

"Surna?"

Ngay khi hắn vừa dứt lời, một bóng người dần xuất hiện từ phía sau những tán cây ẩn mình trong bóng đêm. Tất cả các thành viên U.N Owens đều không cảm nhận được sự hiện diện của kẻ lạ mặt. Họ lập tức nâng cao cảnh giác. Nhưng khi nhìn thấy cái lắc đầu của Rudger, đám người Alex mới giảm bớt thái độ thù địch. Chắc hẳn đây là đồng minh mà Rudger tìm đến.

Surna dường như khá thích thú trước phản ứng của đám người U.N Owens.

"Cậu có vẻ có những đồng minh đáng tin cậy đấy."

"Đi thẳng vào vấn đề. Ngươi có thể mở cánh cửa kia không?"

"Tất nhiên là được."

Surna hời hợt trả lời, coi chuyện Rudger nhắc đến là một thứ tầm phào.

"Ngươi định làm như thế nào?"

"Bản chất của cánh cổng kia là từ chối mọi sinh vật không có quyền hạn tiến vào. Ngay cả khi cậu mang trong mình dòng máu Hoàng tộc, nếu không được cho phép, cánh cửa cũng sẽ từ chối cậu."

"Vậy ngươi cũng không được phép tiến vào chứ?"

"Đúng vậy. Tất nhiên ta cũng bị từ chối. Nói gì thì nói, ta vẫn là con quỷ mà đám người Giáo hội muốn tiêu diệt. Tuy nhiên, nếu rơi vào trường hợp ngược lại, một khi ngươi là đối tượng được thông qua, cánh cửa sẽ mở ra ngay lập tức."

"Trong chúng ta có người như vậy sao?"

Surna gật đầu.

"Có một người đáp ứng được điều kiện đó."

Con quỷ nói rồi nhìn về phía sau lưng.

"Phải không?"

Theo những lời của Surna, một bóng người khác chậm rãi xuất hiện giữa quảng trường. Rudger nhìn chằm chằm vào người mới đến, trực giác mách bảo rằng hắn đã từng gặp người này ở đâu đó.

"Chắc hẳn cậu cảm thấy khá quen thuộc. Anh chàng này chính là Cetadel."

"?!"

Đây chính là người từng xuất hiện phía sau cánh cổng đá, lần đầu tiên Rudger đặt chân vào Dreamland. Nhưng Rudger tinh ý nhận ra kẻ trước mặt có gì đó khác so với lần trước.

Người áo đen chậm rãi kéo mũ trùm đầu xuống. Bên dưới lớp áo choàng, mái tóc bạc dài xõa xuống. Diện mạo của người đàn ông này cực kỳ trẻ trung như thể chỉ mới đôi mươi. Tuy nhiên, khi chạm phải ánh mắt người đó...

"Diện mạo này là thật sao?"

"À, trông Cetadel có vẻ khá trẻ nhưng thực chất tuổi tác của cậu ta còn lớn hơn đám yêu tinh trưởng lão trong khu rừng đấy."

Cetadel là người duy nhất mà Rudger không hề có bất kỳ thông tin nào. Không giống như những kẻ khác trong Bình Minh Đen, người này chưa từng chính thức ra tay. Hắn ta chỉ tuân theo các mệnh lệnh trực tiếp từ Surna và hầu hết những mệnh lệnh này đều là bí mật, ngay cả với các Đệ Nhất khác.

Khi bắt gặp ánh mắt của Cetadel, điều đầu tiên Rudger nghĩ đến là liệu người đó có thực sự là phụ tá của Surna hay không. Bởi vì ánh mắt Cetadel dành cho Surna tràn ngập sự ghê tởm và thù hận.

"Người này thực sự tin được chứ?"

"Yên tâm đi. Anh ta là một phụ tá đáng tin cậy."

"Im đi, Surna!"

Surna nhún vai, hắn đã quá quen với thái độ đó của Cetadel. Rudger tin chắc giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì đó.

"Tốt thôi. Cetadel, giờ là việc của ngươi rồi đấy."

"Hừ!"

Cetadel cáu kỉnh nhưng vẫn chậm rãi tiến về cánh cổng khổng lồ phía trước. Rudger quan sát bóng lưng Cetadel từ đằng sau, lòng không khỏi dấy lên hoài nghi.

"Hắn ta thực sự có thể mở cánh cổng kia sao? Theo như ta biết, ngay cả huyết thống trực hệ của Thánh hoàng cũng sẽ bị cánh cửa từ chối."

"Ngay cả khi là Hoàng tộc, trong nhận thức của cánh cổng, cậu vẫn là một thực thể cụ thể. Nhưng Cetadel thì khác."

"Người đó có gì khác biệt?"

"Nói một cách dễ hiểu thì thân phận của Cetadel được tự do ra vào Cổng Thiên Đường."

"Hả?"

Rốt cuộc thì thân phận của Cetadel là gì?

Rudger chắc chắn trong quá khứ khi hắn còn ở Thánh quốc không hề biết đến sự tồn tại của một người tên Cetadel.

"Tất nhiên là cậu không biết Cetadel được. Dù sao thì với người ngoài, Cetadel đã là một người chết."

"?!"

"Chính xác thì Cetadel được cho là đã chết cùng với Thánh nhân Arkenis vào đại chiến năm đó."

Biểu cảm trên gương mặt Rudger lộ rõ vẻ kinh ngạc.

"Chẳng lẽ người kia cũng là một tông đồ?"

Surna bật cười.

"Nếu Cetadel mà nghe thấy những lời này, hẳn cậu ta sẽ tức giận lắm. Anh chàng đó không phải tông đồ mà ngược lại mới phải, tên đó đã từng là người của Giáo hội."

"!!!"

Nhìn bóng lưng của người đang từng chút một tiến sát cánh cổng, giọng nói của Surna vẫn bình thản như cũ.

"Cetadel là phụ tá của Arkenis, một trong những linh mục xuất sắc nhất của Giáo hội Lumensis thời bấy giờ. Tất nhiên, sức mạnh của cậu ta hoàn toàn không thể đặt chung cấp độ với những linh mục, hay thậm chí là Hồng y hiện tại của Thánh quốc. So sánh như vậy là một sự sỉ nhục đối với Cetadel."

"Làm sao con người có thể sống sót trong khoảng thời gian dài như vậy?"

"À, cũng không có gì đặc biệt. Cetadel mới thay đổi cơ thể gần đây."

"Cái gì?"

"Các linh mục cổ đại của Giáo hội có thể giao tiếp, thậm chí chữa trị linh hồn. Cetadel là một trong những trường hợp đặc biệt hiếm hoi. Anh ta có thể trực tiếp giam cầm linh hồn của kẻ tội lỗi hoặc giải thoát cho linh hồn người vô tội."

"Loại sức mạnh phi lý gì thế này?"

Ầm ầm ầm!

Một tiếng động lạ lập tức thu hút sự chú ý của Rudger. Cánh cửa tưởng chừng đóng chặt và không thể lay chuyển, bỗng từ từ mở ra khi đối mặt với Cetadel.

"Sau đại chiến, Cetadel đã rời bỏ Thánh quốc và trở thành phụ tá của ta. Để kéo dài mạng sống, anh ta đã ràng buộc linh hồn mình và liên tục thay đổi cơ thể. Sở dĩ Cetadel trông trẻ như vậy là vì anh ta vừa thay đổi cơ thể không lâu."

"......Một linh mục lại chống lại luật lệ thế gian và hợp tác với quỷ dữ sao?"

"Chính Lumensis mới là kẻ đầu tiên phá vỡ luật lệ."

Người lên tiếng lần này là Cetadel, hắn ta trợn mắt giận dữ nhìn Rudger.

"Ta chỉ phục vụ Thánh nhân Arkenis, không phải tên khốn kia."

"Đó chính là lý do tại sao hai chúng ta có thể hợp tác vui vẻ. Kẻ thù của kẻ thù là bạn mà."

Surna bông đùa.

"Ta đã dung túng cho những hành động bẩn thỉu và khủng khiếp của ngươi, tất cả là vì khoảnh khắc này. Nhớ lấy giao kèo của chúng ta."

"Được rồi, ta đâu có quên. Cứ chờ ở đó đi."

Trước cái nhìn trừng trừng của Cetadel, Surna khoát tay, như thể không muốn nghe Cetadel lải nhải thêm những lời vô nghĩa. Cetadel gầm gừ vài tiếng rồi lùi về phía sau.

"Đi thôi."

Cổng Thiên Đường, thứ có thể coi là bức tường thành kiên cố nhất, cuối cùng lại được mở ra quá dễ dàng. Đám người chẳng mấy chốc đã nghe thấy vô số âm thanh vọng ra từ phía sau cánh cổng.

Rudger ra hiệu cho Pantos. Anh chàng thú nhân gật đầu rồi tiến lên.

Phù!

Sóng năng lượng mạnh mẽ bùng phát quanh người Pantos. Sức mạnh lớn đến nỗi những thành viên U.N Owens phía sau phải lùi lại vài bước. Từng bước chân của Pantos đều thấm đẫm năng lượng linh hồn. Mái tóc trắng của anh chàng thú nhân đung đưa theo mỗi nhịp chuyển động. Pantos khẽ liếm môi, cặp răng nanh hai bên không biết đã dài ra từ bao giờ. Sự hoang dã bị kìm nén trong Pantos cuối cùng cũng được giải phóng hoàn toàn.

Thân ảnh Pantos biến mất. Ngay sau đó, một tiếng động lớn xé tan không khí và một vết nứt hình mạng nhện xuất hiện trên nền đất nơi Pantos vừa đứng. Pantos hóa thành một tia sáng trắng, lao thẳng vào lối đi bên trong Cổng Thiên Đường.

Chẳng mấy chốc, vô số tiếng la hét và gào thét vang lên ở phía bên kia như thể thế giới đang sụp đổ.

***

Người đàn ông to lớn với chiếc mũ trắng tinh của tử tù trùm kín mặt đang vung một chiếc rìu. Pantos vốn đã cao lớn, nhưng tên đao phủ kia còn cao hơn anh chàng thú nhân ít nhất ba cái đầu. Chiều cao của gã ước chừng cũng phải không dưới ba mét. Nhìn vào vóc dáng của kẻ này, không ít người sẽ hoài nghi liệu gã có phải đã tiêm thuốc kích thích vào cơ thể hay không. Nhưng Pantos không quan tâm. Với anh chàng thú nhân, một con mồi mới đã xuất hiện.

Một chiếc rìu khổng lồ rạch ngang không khí, rung lên bần bật như chẻ gỗ. Pantos nhẹ nhàng đưa lòng bàn tay về phía chiếc rìu trên không.

Bùm!

Trái ngược với dự đoán rằng chiếc rìu sẽ chẻ đôi bàn tay của anh chàng thú nhân, Pantos chỉ cần dùng hai ngón tay là đã có thể dễ dàng kẹp chặt thanh vũ khí. Tên đao phủ vươn tay tính giật lại chiếc rìu nhưng vô ích. Chiếc rìu không hề nhúc nhích, như thể đã bị đóng đinh vào bàn tay Pantos.

Pantos nhìn chằm chằm vào tên đao phủ bằng ánh mắt lạnh lùng. Khi anh ta siết chặt các ngón tay, lưỡi rìu kêu răng rắc rồi vỡ tan thành từng mảnh. Nắm đấm của Pantos ngay lập tức bay tới đánh vào mặt tên đao phủ còn đang bối rối.

Rầm rầm rầm!

Một tiếng động lớn vang lên, phần thân không đầu nghiêng về phía sau và đổ xuống. Xác chết của các hiệp sĩ nằm la liệt khắp nơi xung quanh Pantos.

Không đủ. Thế này vẫn chưa đủ.

Đôi tai Pantos dựng thẳng.

Có âm thanh. Có người ở bên trong. Mùi hương này... Đó chắc chắn là mùi của một con mồi mạnh mẽ.

Pantos không chần chừ lao thẳng về phía nguồn mùi hương lạ. Đường đi qua Cổng Thiên Đường phức tạp tựa như một mê cung, nhưng điều đó vô ích với Pantos. Không lâu sau, một cánh cửa thép dày khóa chặt hiện ra ở phía bên kia hành lang.

Pantos khó chịu nhấc chân lên.

Rầm!

Cánh cửa lập tức bị đá văng xa tít tắp. Khoảnh khắc cánh cửa thép chuẩn bị tiếp đất, nó đột nhiên dừng lại. Chủ nhân của bàn tay đang giữ cánh cửa thép nhẹ nhàng đẩy nó sang một bên.

Bùm!

"Cứ tưởng là lũ dị giáo đã đến."

Cánh cửa khổng lồ nặng hơn một tấn bị đối phương tùy ý ném đi như thể đang vứt một mảnh sắt vụn.

"Hóa ra chỉ là một con súc sinh."

Đó là một người đàn ông có vóc dáng nhỏ bé. Mặc dù có vóc dáng nhỏ hơn hẳn Pantos, chiếc cổ dày và thân hình cơ bắp cuồn cuộn vẫn khiến gã trông như một tảng đá bị nén chặt.

Gã hiệp sĩ nhìn chằm chằm vào Pantos với ánh mắt hiểm độc, đôi mắt gã cuối cùng liếc nhanh về phía đám người U.N Owens ở phía sau.

Rudger vừa bước đến chiến trường, lập tức nhìn thấy người đối diện. Hắn chăm chú nhìn đám hiệp sĩ đang cản đường Pantos. Khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trong ký ức, biểu cảm trên mặt Rudger trở nên khó chịu lạ thường.

Truyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép hoặc phân phối lại dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free