(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 633: Cổng Thiên Đường (1)
Grander im lặng lắng nghe những lời chân thành của Rudger. Lời cầu xin của đứa trẻ khiến trái tim tưởng chừng đã đóng băng từ lâu một lần nữa lay động. Grander nhìn rõ nỗi buồn ẩn giấu trong đôi mắt Rudger, nhưng dù vậy, thằng bé vẫn ân cần, nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô. Hành động ấy khiến Grander không đành lòng nói lời từ biệt.
Grander thở dài, lần đầu tiên chịu thua trước sự bướng bỉnh của đứa nhóc kia.
"Đúng là một thằng nhóc bất hiếu."
"Vâng, dù con có bất hiếu cũng không sao, chỉ cần người có thể tiếp tục sống là được."
"Ta nên làm gì đây? Ta đã sớm không còn hứng thú với thế giới này nữa."
"Có lẽ hiện tại chưa. Nhưng con tin chắc người rồi sẽ tìm thấy mục tiêu mới thôi."
Rudger ngước nhìn bầu trời. Màn đêm đen tuyền được điểm xuyết bởi vô vàn tinh tú, tựa như phác họa cả dải ngân hà. Chiếc lồng này thật ngột ngạt, ngột ngạt đến nỗi Rudger càng ngắm nhìn những gì bên ngoài, tâm trí hắn càng thêm kiên định. Một ngày nào đó, hắn chắc chắn sẽ chạm tới được biển sao xa xôi ấy.
"Thế giới này rất rộng lớn. Còn rất nhiều thứ người còn chưa chiêm ngưỡng mà. Con có thể đảm bảo với người, một khi thoát khỏi chiếc lồng này, người sẽ tìm thấy một khu vườn rộng lớn hơn, hay thậm chí là một vùng hoang dã mênh mông chưa từng có dấu chân sinh vật nào."
"......."
"Con chắc chắn mẹ sẽ tìm được lý do mới để sống."
Grander có phần ngỡ ngàng khi nghe những lời này. Vị huyết tộc mỉm cười.
"Ngày càng mồm mép rồi đấy."
Mặc dù hàm ý có phần chỉ trích nhưng giọng nói của Grander lại nhẹ nhàng hơn nhiều.
"Ta mệt rồi. Ta muốn chợp mắt một lát."
"Vâng, chúc mẹ ngủ ngon."
Dù bề ngoài Grander trông vẫn ổn, nhưng thực chất linh hồn vị huyết tộc đã bị Thánh tích gây tổn thương rất nặng. Tất nhiên, theo thời gian, linh hồn của Grander rồi sẽ từ từ khôi phục. Nhưng ít nhất, hiện tại cô cần nghỉ ngơi.
"Người cứ yên tâm nghỉ đi. Con sẽ lo liệu mọi chuyện còn lại."
"Được rồi......."
Grander lẩm bẩm vài lời rồi từ từ nhắm mắt lại. Ngay sau đó, tiếng thở đều đều vang lên trong bóng tối.
Rudger triệu hồi con ma thú của mình: Ater Nocturnus. Nó nhanh chóng hiểu Rudger muốn làm gì. Ngay lập tức, nó vòng tay ôm lấy cơ thể Grander. Con ma thú hơi nghiêng đầu, như thể muốn hỏi liệu chủ nhân có thể xoay sở được không nếu thiếu nó.
Rudger thấy vậy cũng chỉ biết lắc đầu.
"Đừng lo lắng."
Hắn sẽ giải quyết mọi chuyện trong đêm nay.
"Hahaha!"
Phá vỡ sự im lặng bao trùm khắp ngọn núi là tiếng cười của Hồng y Patrick. Ông ta đã sớm đến bên ngoài miệng hố và đang nhìn xuống Rudger với vẻ mặt tràn đầy tán thưởng.
"Không hổ danh là kẻ mang huyết thống của Cựu Thánh Hoàng. [Thập Tự Giá] không thể nào ngăn cản được huyết thống trực hệ của Hoàng tộc."
"Đã lâu không gặp, Hồng y Patrick."
"Phải. Bao nhiêu năm rồi nhỉ? Ngài đã trưởng thành đến độ ta không còn nhận ra nữa."
Rudger liếc nhìn đám người xung quanh, bình tĩnh lên tiếng.
"Tất cả những chuyện này chỉ là mồi nhử ép ta phải lộ diện, đúng không?"
Đức Hồng y gật đầu.
"Ngài vẫn nhạy bén như năm xưa. Thành thật mà nói, ta không nghĩ ngài sẽ dám một thân một mình xuất hiện ở đây. Ít nhất ta cũng đã chuẩn bị tinh thần đón thêm vài thuộc hạ của ngài đấy."
Hồng y Patrick đã lên kế hoạch cho toàn bộ mọi chuyện. Lợi dụng cái chết của Grander làm mồi nhử để câu một con cá lớn hơn. Không, vốn dĩ ngay từ ban đầu, mục tiêu của ông ta vẫn luôn là người trước mặt.
Rudger Chelici.
Hoặc có lẽ phải gọi người đó với cái tên ban đầu là Heathcliff van Bretus, huyết thống thất lạc của Hoàng gia Bretus.
Biểu cảm tươi cười trên khuôn mặt của Hồng y Patrick chậm rãi biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng chết chóc.
"Ngài vốn dĩ không nên sống sót."
"......."
Vị Hồng y lắc đầu.
"Kết cục tốt nhất cho ngài chính là cái chết. Như vậy thì mọi thứ sẽ không rắc rối như hiện tại. Ngài thật sự muốn trở thành Chén Thánh sao? Trở thành một cái vỏ rỗng, một công cụ trong tay các vị thần?"
Hoàng tộc Bretus không cần Chén Thánh, bọn họ không muốn thần linh giáng lâm xuống thế giới này. Không phải thần linh luôn luôn khinh thường những tồn tại nhỏ bé như nhân loại sao? Vậy thì hãy cứ duy trì thái độ cao cao tại thượng đó, vĩnh viễn đừng bao giờ đặt chân xuống vùng đất do Thánh quốc thống trị.
Nhiều năm về trước, khi cảm nhận được ý đồ của thần Lumensis cùng thể chất bất thường của Heathcliff van Bretus, toàn bộ Hoàng tộc Bretus đã âm mưu đầu độc đứa bé ngay từ khi mới lọt lòng. Nhưng kế hoạch đó không hiệu quả, sau đó chúng không ngừng tìm cách ám sát cậu. Nhưng bằng một cách thần kỳ nào đấy, Heathcliff van Bretus vẫn bình an sống sót qua tất cả những mối đe dọa đó.
Hoàng gia Bretus không thể công khai xử tử đứa con ngoài giá thú. Chúng vẫn chưa ngu đến mức trở mặt với vị thần mà bản thân thờ phụng. Cuối cùng, không nghĩ ra cách nào khác, đám người này liền bỏ mặc cậu bé Heathcliff van Bretus bảy tuổi dưới một cái giếng cũ hòng để cậu ta chết dần chết mòn.
Ai ngờ, cậu ta lại bị kẻ thù truyền kiếp của Thánh quốc mang đi mất?
Thánh quốc đã liên tục cử người đuổi theo ám sát nhưng lần nào cũng thất bại. Không lâu sau, cuộc chiến giành quyền kế vị nổ ra, Thánh quốc đành tạm thời dừng kế hoạch ám sát lại, tập trung giải quyết mâu thuẫn nội bộ.
Tất nhiên chúng sẽ không bao giờ từ bỏ mục đích ban đầu. Ngay khi tình trạng bế quan kết thúc, việc đầu tiên Tân Thánh Hoàng làm chính là tái khởi động kế hoạch ám sát Chén Thánh.
"Ngài vốn dĩ không nên tồn tại, Hoàng tử Heathcliff."
"Ta không nên tồn tại?"
Rudger không thể không bật cười.
"Hồng y Patrick, ai là người đã thành công kế vị?"
"Là Điện hạ Salesian."
Chuyện này chẳng có gì bí mật nên vị Hồng y cũng không cần giấu giếm.
"Anh cả sao? Cũng không bất ngờ lắm."
"Mọi câu hỏi của ngài đã được giải đáp chưa?"
"Vậy là đủ rồi. Tuy nhiên, ta nghĩ ta cần phải đính chính lại vài thứ."
Hồng y Patrick cau mày, ông ta dường như không hài lòng trước thái độ của người trước mặt.
Rudger nhẹ nhàng vuốt ve đầu cây trượng trong tay, từ tốn mở miệng.
"Ngươi có thể nghĩ rằng mình đã giăng một cái bẫy hoàn hảo để giết ta. Tuy nhiên, thực tế thì hoàn toàn ngược lại."
Tròng mắt của Rudger đột nhiên chuyển sang màu đỏ.
"Kẻ chết đêm nay chưa chắc đã là ta."
Những kẻ dám hãm hại sư phụ hắn, Rudger nhất định sẽ khiến chúng phải trả giá. Giây phút này, lý trí bình tĩnh của Rudger đã hoàn toàn biến thành sự phẫn nộ không cách nào kiềm chế.
"Xem ra Lemria đã đến gặp ngài."
Kẻ duy nhất có thể trợ giúp Rudger mà Hồng y Patrick có thể nghĩ đến lúc này không ai khác chính là Linh mục Lemria. Ông ta không thích những đám Linh mục đó. Trong mắt Hồng y Patrick, chúng chỉ là những con búp bê vô hồn, bị Hoàng gia tẩy não. Việc người phụ nữ kia phản bội ông ta, tiết lộ thông tin cho Rudger, chẳng qua là bản năng đã ăn sâu vào tâm trí những kẻ mù quáng phục tùng dòng máu Hoàng tộc Bretus.
Hồng y Patrick đã mất hết kiên nhẫn. Ông ta quay đầu ra lệnh cho đám người đứng trên vành miệng hố.
"Giết kẻ đó cho ta!"
Theo lệnh của Hồng y Patrick, các Thánh kỵ sĩ đồng loạt hành động. Từng người đều kích hoạt thánh lực trong cơ thể, những tiếng cầu nguyện bắt đầu vang vọng. Sức mạnh thần thánh nở rộ khắp nơi. Tuy nhiên, thứ phép thuật đáng lẽ phải tràn ngập ấm áp và tình yêu thương lúc này lại tràn ngập chết chóc.
Rudger vẫn đứng đó không nhúc nhích. Mặc cho kẻ địch trước mặt đang không ngừng thi triển đủ loại phép thuật, hắn vẫn đứng yên tại chỗ, không né tránh, cũng không hề có bất kỳ động thái phòng bị nào.
Phong ấn thứ nhất.
Phá!
Một cái hố đen kịt đột nhiên mở ra phía trên đầu Rudger. Đám người xung quanh đều cảm thấy sợ hãi khi chứng kiến cảnh tượng bất thường kia. Điều đó nằm ngoài mọi lẽ thường của các pháp sư.
Hơn nữa, nguồn năng lượng mạnh mẽ đang thoát ra từ lỗ hổng kia là gì?
Hồng y Patrick cũng cảm thấy nổi da gà khi nhìn thấy luồng năng lượng bất thường phía xa.
Phong ấn thứ hai.
Phá!
Khi lớp phong ấn tiếp theo được gỡ bỏ, hố đen phía trên mở rộng hơn, một vầng hào quang chói lọi bắt đầu tỏa ra xung quanh miệng hố, tựa như cánh cổng dẫn tới thiên đường vừa mở ra. Năng lượng tràn ra khỏi đó ngày càng mạnh hơn.
Nhiều người nhanh chóng cảm nhận được vô số sự hiện diện đang chực chờ thoát ra từ bên trong hố đen. Nỗi sợ hãi của mọi người đã lên tới đỉnh điểm.
Hồng y Patrick hét lên.
"Tấn công!"
Một luồng ánh sáng thần thánh theo hiệu lệnh của vị Hồng y bắn về phía Rudger. Đây là những đòn tấn công mạnh mẽ thậm chí có thể làm tan chảy và giết chết các sinh vật sống ngay tức khắc. Những thợ săn tiền thưởng, những pháp sư xung quanh cũng dồn dập thi triển các đòn tấn công nhắm vào mục tiêu. Ngay cả hai Danh Sắc lúc này cũng đã tiến vào trạng thái chiến đấu.
Ngay trước khi những đòn đánh chạm tới Rudger, đang đứng giữa tâm điểm...
Phong ấn thứ ba.
Mở!
[Cửa Thiên Đường] mở ra.
Cái hố đen vốn chỉ rộng chừng hai mét giây trước, giờ đây trong chốc lát đã mở rộng, che phủ toàn bộ vành miệng hố. Đường kính của nó đã vượt xa con s�� hàng trăm mét. Nếu như nguồn năng lượng kỳ lạ mà mọi người cảm nhận được lúc trước chỉ như những giọt nước rò rỉ qua một lỗ kim thì lần này cảm giác như thể cả một con đập đã bị phá vỡ.
Năng lượng của các vị thần ồ ạt tràn ra mọi hướng, nhấn chìm mọi thứ trong phạm vi bao trùm của [Cửa Thiên Đường]. Ánh sáng ma thuật hay thánh lực của các Thánh kỵ sĩ như thể bị một con quái vật cắn nuốt, trực tiếp biến mất.
Cảnh tượng này có phần tương tự như khi Rudger thi triển [Thôn Phệ]. Tuy nhiên, [Thôn Phệ] chỉ đơn thuần là một ma pháp cấp sáu được thi triển bằng ma lực. Còn thứ đang xuất hiện trước mắt đám người là một thứ nằm ở một cấp độ hoàn toàn khác. Đó không phải là phép thuật, cũng không phải thánh lực, càng không phải là một loại sức mạnh kỳ lạ của các chủng tộc khác.
Răng rắc!
Những âm thanh nứt vỡ bắt đầu vang lên từ bên trong hố đen. Âm thanh này có phần giống như tiếng khớp bị xoắn lại nhưng cũng có phần giống tiếng cắn xé của quái vật. Âm thanh kỳ lạ chói tai đó khiến ai nấy đều nổi da gà.
Có thứ gì đó bên trong hố đen.
Xoẹt.
Thứ đó bắt đầu thò ra khỏi cái hố rộng hàng trăm mét. Nhiều hơn một, hai xúc tu dài ngoằng, trông tựa như của động vật thân mềm. Cảnh tượng chúng sóng sánh, đung đưa qua lại, như thác đổ từ chiếc hố đen kịt, thực sự kích thích thị giác. Không ai biết thứ đang chui ra kia là gì nhưng có vẻ như kích thước thực sự của thứ đó lớn hơn rất nhiều so với cái hố có đường kính lên đến trăm mét này.
Khi quan sát kỹ hơn, đám người nhận ra những xúc tu nhô ra kia không phải là xúc tu thông thường. Đó là một sợi dây thừng khổng lồ dường như được đan kết một cách phức tạp từ xương, thịt, cơ và nội tạng của con người. Ai nấy đều cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung khi nhìn thấy hàng ngàn sợi tóc ngọ nguậy, thò ra ngoài qua những lỗ nhỏ li ti.
"Dừng lại!"
Ngay khi Rudger mở miệng, các xúc tu đột ngột đình chỉ động tác.
"Ta không mượn sức mạnh của ngươi."
Những xúc tu liên tục ngọ nguậy, như thể muốn hỏi Rudger có chắc chắn không. Dù sao thì sức chiến đấu của nó cũng là thứ phù hợp nhất trong hoàn cảnh hiện tại.
"Không phải ngươi."
Những xúc tu giật giật như thể có chút không hài lòng nhưng chúng cuối cùng cũng không phản đối lời nói của Rudger. Như thể thời gian đã đảo ngược, các xúc tu bị hút trở lại vào trong hố đen.
Đám người xung quanh thở phào nhẹ nhõm, chỉ có duy nhất một người vẫn chưa hết sửng sốt. Môi Hồng y Patrick run rẩy.
"Thần? Ngươi có thể sử dụng sức mạnh của những vị thần dị giáo?"
Rudger không đáp lại nhưng như vậy cũng đã quá đủ cho một câu trả lời.
"Không thể nào! Làm sao Thần có thể cho phép Chén Thánh trở thành vật chứa của đám thần dị giáo đó được?"
"Dị giáo? Đó chẳng qua là cái danh ngu ngốc mà các ngươi tùy tiện gán cho họ, sau khi đã xóa sổ sự tồn tại của họ mà thôi."
"Ngu xuẩn! Ngươi đã sớm bị tà giáo xâm chiếm rồi. Tên Hoàng tử ngu ngốc! Ngươi sẽ không bao giờ có thể quay đầu!"
Rudger cười khẩy, đôi con ngươi đỏ rực như máu ánh lên từng trận sát ý rợn người. Cũng vào lúc này, một nguồn năng lượng khổng lồ xuất hiện từ trung tâm hố đen lơ lửng phía trên đầu Rudger.
Ngay khi Hồng y Patrick đang thắc mắc lần này sẽ có chuyện gì xảy ra thì một tia sét với uy lực rung chuyển trời đất giáng xuống, kèm tiếng nổ lớn, bị hút thẳng vào tay phải của Rudger. Tia sấm sét tan biến, để lộ ra ánh sáng chói lọi trong tay Rudger.
Đó là búa sấm sét.
Rudger điên rồi?
Phải! Hắn điên rồi!
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.